[ĐBTBC] Chương 14: Tuyết rơi, về nhà thu bánh bao

Chương 14: Tuyết rơi, về nhà thu bánh bao.

Lại trải qua hai ngày bão tuyết, gần tối bão vẫn chưa có ý định dừng lại, cho đến giữa trưa ngày thứ năm, bầu trời mới bắt đầu quang đãng, mặt trời thì vẫn như cũ bị đám mây ngăn cách, nhưng mà đây lại là lần đầu tiên Thư Tầm nhìn thấy được ánh nắng ở trong thế giới trò chơi.

Trải qua tự hỏi một ngày, Thư Tầm liền chuẩn bị tốt tâm lý sửa sang lại vật tư. Khu rừng này lên xuống nối tiếp, không quá dốc nhưng lại trải dài vô tận, Thư Tầm cũng không có cách nào để ước lượng diện tích nơi đây, hiện giờ cách tốt nhất là tìm kiếm nơi mình đã rơi xuống, địa thế nơi đó bằng phẳng, nếu như thế giới này nguyên bản có dân cư, thì sẽ có xác suất cao tìm được phòng ốc ở nơi địa thế như vậy.

Nếu đã quyết định rời đi, Thư Tầm cũng sẽ không tiếp tục chần chừ, đặt một quả hạch vào cái túi nhỏ ở trong quần áo, trong ngực cũng bỏ thêm vài quả, vốn dĩ đã là một cái bánh bao nhỏ mập mạp nháy mắt lại càng thêm mũm mĩm.

Bên trong phiến rừng có rất nhiều loài động vật, giống như trước đây gặp được con sóc kia, nếu Thư Tầm không có thực lực nhất định thì sẽ bị nó không chút do dự giết chết, không nên coi thường bất kỳ một sinh linh nào trong tự nhiên, đặc biệt là khi đại nạn đang giáng xuống, lương thực thiếu thốn, bất luận loài sinh vật nào cũng có thể bộc phát ra sức mạnh kinh người.

Vị trí hốc cây của Thư Tầm nằm ở bìa rừng, đây cũng là vì vào lúc mới bước vào thế giới trò chơi, đã gặp phải bão tuyết, cho nên Thư Tầm đành tìm đại một thân cây mà đào hang, hiện giờ, nơi này ngược lại, lại giúp cho bé dễ dàng rời đi hơn.

Dựa theo phương hướng trong trí nhớ, rất nhanh Thư Tầm đã rời khỏi núi, đứng ở trên một ngọn đồi phóng mắt nhìn lại, phía trước là một thế giới trắng xóa, địa thế thoạt nhìn vô cùng bằng phẳng, ánh mặt trời chiếu xuống do được đám mây cản trở, nên cũng không quá chói mắt, cảnh tượng trước mắt làm cho lòng người tăng thêm vài phần cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng.

Thư Tầm hít sâu một hơi, bước lên một bước, rảo bước tiến về phía trước.

Cùng lúc đó, khó có được thời tiết tốt đẹp, làm cho đại đa số người chơi điều thở phào nhẹ nhỏm, cũng cho bọn họ một chút thời gian để thở dốc từ khi tiến vào thế giới trò chơi này, hết thảy mọi thứ điều bị cắt đứt với thế giới hiện thực, cho nên những người chơi còn sống sót ở đây, không hề hay biết chỉ trong thời gian bốn ngày ngắn ngủi, số người chơi tử vong đã cao hơn một phần mười, hơn nữa số liệu này vẫn đang không ngừng tăng lên.

Hiện giờ trong phòng phát sóng trò chơi ngôi sao của chính phủ, bình luận viên đã được thay đổi, hình ảnh thực tế ảo thường thường cứ theo thời gian mà xoay chuyển, bình luận viên nhìn tình huống xuất hiện trước mắt bắt đầu tiến hành giải thích: “Như mọi người đã thấy, thế giới này không thể trực tiếp ăn tuyết, tuyết được hòa tan cũng chẳng thể uống, cũng đã có người chơi phát hiện nước tuyết cần phải được đun nóng mới có thể dùng, nếu không sẽ bị nhiễm trùng, dưới tình huống không có dược vật, người chơi sẽ tử vong trong vòng hai ngày, nhưng mà đối với thế giới Lẫm Đông mà nói, lửa là một món vật tư vô cùng trân quý…..”

Trong thính phòng, người xem mang theo thần sắc khác nhau, có người phát biểu suy nghĩ của mình, có người sắc mặt ngưng trọng làm đủ loại suy đoán, có người thì tặng lễ vật cho người chơi mà mình yêu thích, nhưng mà đại đa số người chơi điều bị cảnh tượng bên trong trò chơi hấp dẫn.

Trò chơi《Lẫm Đông mạt lộ》vượt qua độ khó mà tất cả mọi người tưởng tượng, mới bắt đầu người chơi chỉ được trang bị một bộ áo đơn cơ hồ là không có khả năng chống lạnh, bão tuyết thì tàn sát bừa bãi, khó tìm nơi tránh gió, lương thực thiếu thốn, nguồn nước hiếm hoi, chỉ có người chơi đạt cấp thần mới có thể dựa vào năng lực phán đoán của mình mà tìm được nơi dân cư đã từng sinh sống và hoạt động, nhưng mà cũng chẳng trợ giúp được bao nhiêu, cho đến hiện tại, chưa có ai nghĩ ra được điều kiện vượt ải, mà chỉ có thể cố gắng sống sót một cách gian nan như vậy.

“Cảnh hiện tại, là một mảnh lâm trường, xem ra lại có thêm một người chơi phát hiện ra dấu vết dân cư từng hoạt động, cho đến hiện tại, thì vẫn chưa có đủ một ngàn người chơi tìm thấy thứ này, để chúng ta xem ai là người may mắn nào.” Bình luận viên Đông Võ vô cùng tự nhiên mở lời, nói về hình ảnh trước mắt, thế nhưng tìm kiếm trước sau cũng không hề phát hiện thấy tung tích của người chơi.

Bình luận viên ở bên cạnh Đông Nhạc ánh mắt đột nhiên sáng lên: “Đem hình ảnh phóng lớn, tôi nghĩ chúng ta đã tìm được vài thứ thú vị rồi.”

Hình ảnh dần dần được phóng lớn, khi hình ảnh xuất hiện rõ ràng trước mắt mọi người, vốn dĩ phần bình luận vô cùng náo nhiệt bất ngờ trở nên trống không, mà biểu tình của mọi người nháy mắt cũng trống rỗng, hoài nghi có phải bản thân mình đã nhìn lầm rồi không.

Đầu tiên, đặt vào tầm nhìn của mọi người là một con đường núi tuyết trắng xóa bằng phẳng, nhưng khi hình ảnh không ngừng được phóng lớn, thì xuất hiện một loạt dấu chân nho nhỏ, sau đó là một bánh bao nhỏ bước chân nghiêm túc, thân mình nho nhỏ cơ hồ rất dễ khiến mọi người xem nhẹ, đứa nhỏ có một mái tóc ngắn màu đen, khuôn mặt bánh bao thịt non nớt lộ ra trạng thái rõ ràng là một đứa bé, cố tình ở giữa chân mày còn xuất hiện một nốt chu sa đỏ thẳm phá lệ bắt mắt, che khuất đi điểm ngây thơ, lại tăng thêm vài phần sắc bén, nhưng mà vẻ sắc bén lại như mềm mại này không hề khiến người ngoài cảm thấy bị uy hiếp, mà ngược lại càng thêm nhu hòa.

Trong nháy mắt khu bình luận trống không bùng nổ vô số ngôn luận chen chúc.

“66666*……”

(666*: đồng âm với từ溜(lìu) nghĩa là giỏi/lợi hại)

“Trời ạ, là con nhà ai? Sao lại có thể nhỏ như vậy, đây là Thú tộc sao? Nhưng mà không có đặc điểm của thú tộc!”

“Thật đáng yêu! Quá đáng yêu rồi! Tổ chức lập đội trộm đứa bé giơ tay!”

“Nhìn đi đem tiểu bảo bảo đông lạnh, đến cả gót chân cũng đỏ bừng rồi, nhà sản xuất vô lương tâm!”

“Nhà nào lại bất cẩn như vậy, con mình rơi vào khoang dinh dưỡng cũng chẳng biết, có phải muốn dọa khóc tiểu bảo bảo không!”

“Tuyết rơi, về nhà thu hài tử!”

Cùng với đủ loại ngôn luận, bên trong thính phòng hoàn toàn nổ tung, kinh ngạc qua đi, thì lại bắt đầu sôi nổi suy đoán xem một đứa nhỏ như thế, làm sao có thể sống đến ngày thứ năm, hơn nửa nhìn tinh thần cùng bộ dạng kia, tựa hồ sống cũng không quá tệ.

Hai vị bình luận viên cũng bất ngờ trước tình huống này, biểu tình có chút dại ra, thế nhưng rất nhanh đã hoàn hồn, bình luận viên Đông Nhạc hứng thú dào dạt cười: “Đây có thể là người chơi nhỏ tuổi nhất của chúng ta, vừa được hệ thống công khai số liệu, đứa bé này chưa đến một tuổi, nhân tộc, là thức tỉnh giả hoàn toàn, vận khí của đứa nhỏ rất tốt, đáp xuống cạnh rừng bạch nham, quy mô doanh địa lâm trường này cũng còn tính là tốt, hẳn là có thể phát hiện ra một ít vật tư.”

Lúc này, Thư Tầm cũng không biết bản thân bé đã bị lộ mặt trên phát sóng trực tiếp ngôi cao, thứ nhất là vì Thư Tầm không có ý thức về phát sóng trực tiếp, thứ hai là bởi vì xác suất được phát sóng trực tiếp bắt gặp cũng không cao, đại đa số phát sóng trực tiếp đều theo dõi các người chơi cấp thần có thể mang đến cho người xem bình luận khách quan hơn.

Bây giờ, Thư Tầm ngoài ý muốn bị lộ mặt, làm cho bé chỉ trong nháy mắt đã trở nên nổi tiếng, thế nhưng đáng tiếc Thư Tầm không lưu lại bất kỳ tin tức nào ở trên mạng, làm cho mọi người không có cách nào biết thêm thông tin về bé, nhưng mà cũng không ngăn cản được việc nhiều người đang rà xoát lễ vật để tặng cho bé, vì thế khi mà Thư Tầm đang tâm tâm niệm niệm kiếm điểm tinh tế, thì hoàn toàn không biết chính mình chỉ trong chớp mắt đã thu được mấy ngàn điểm tinh tế, nếu như bé biết được, khả năng cũng chỉ cảm thấy khó hiểu, còn vui vẻ nhảy nhót hai vòng, dưới ảnh hưởng tác động của thiên thời địa lợi nhân hoà, bất tri bất giác, Thư Tầm đã ở trên con đường tài lộc một đi không trở lại.

Bên này, trong thế giới trò chơi, Thư Tầm vẫn đi mãi về một hướng, ngoài ý muốn phát hiện được quốc lộ, phát hiện quốc lộ làm cho Thư Tầm xác định được một điều, trong nguyên tác của thế giới trò chơi này có cư dân tồn tại.

Một đường đi đến, Thư Tầm suy nghĩ rất nhiều, cũng có một ít suy đoán. Vào lúc lần nữa làm sạch tuyết đọng tìm kiếm quả hạch, Thư Tầm để ý thấy, lá cây được chôn phía dưới động tuyết có màu xanh lục, tuy rằng là màu xanh rất nhạt, nhưng cũng mang ý nghĩa lá cây không phải tự nhiên mà rơi xuống.

Còn có con sóc kia, phần lớn sóc đều kiếm ăm vào mùa thu, am hiểu tìm kiếm cùng cất giấu thức ăn, sau khi bắt đầu vào mùa đông, sóc sẽ sống ở trong ổ, thẳng đến khi mùa xuân xuất hiện chúng mới lại lần nữa ra ngoài.

Hai điểm này tựa hồ là đang nói với Thư Tầm, thế giới Lẫm Đông này không phải là tự nhiên, mà là đột nhiên đến, thậm chí làm cho các loài động vật mẫn cảm với thời tiết vẫn chưa kịp chuẩn bị, như vậy, thì cư dân nguyên bản đâu? Nếu như bối cảnh trò chơi thành lập dựa trên một bối cảnh chân thật, vậy thì Lẫm Đông mạt lộ, kỳ thật là chân thật tồn tại.

Dọc theo quốc lộ, lúc này Thư Tầm cũng không đi lâu lắm, trước mắt xuất hiện biến hóa, mặt tuyết bằng phẳng trống trải ở phía trước bỗng nhiên xuất hiện một màu sắc khác, tuy rằng bị tuyết trắng bao phủ hơn một nửa, nhưng mà bên trong các mảnh tuyết, vẫn có thể nhìn thấy được màu khác, Thư Tầm sau khi nhìn kỹ, thì phát hiện đây là mấy gian phòng ốc, và một đống gỗ bày ra như một tòa núi nhỏ.

Tạm dừng suy nghĩ, phát hiện được phòng ốc, làm cho Thư Tầm kích động không thôi, vội chạy lên phía trước. Ở lối vào, Thư Tầm còn phát hiện một chiếc xe ngựa chuyên chở gỗ thô đang chất đầy gỗ, tựa hồ đang chuẩn bị vận chuyển củi gỗ, Thư Tầm nhìn không tới tình huống của phòng điều khiển, nhưng mà từ nơi này xem qua, bên trong hẳn là không có ai.

Chiếc xe xuất hiện, làm Thư Tầm biết được, thời đại bối cảnh của trò chơi này cùng với trình độ phát triển so với địa cầu Thư Tầm từng ở vô cùng tương tự, hẳn đều là ở vào thời đại phát triển khoa học kỹ thuật, sự sống của các loài động vật cũng vô cùng tương tự, ít nhất là có sóc tồn tại, chỉ là không biết sinh mệnh thể cao cấp ở thế giới này có phải là nhân loại hay không?

Thư Tầm lúc trước đã từng học bù kiến thức, cho đến sự phát triển của hiện tại, cao cấp sinh mệnh phát triển tương tự cũng không hiếm thấy, sau một đoạn thời gian nghiên cứu cùng thử nghiệm, sinh mệnh thể cao cấp đều phát hiện ra rằng, vũ trụ có quy luật phát triển của riêng nó.

Đối với sự phát triển sinh mệnh mới của một tinh cầu, nếu bị tinh cầu khác can thiệp quá sâu, sẽ làm cho trật tự vốn có của tinh cầu này bị quấy nhiễu, dẫn đến sinh mệnh thể của tinh cầu đó bị phá hủy, cho nên, để bảo hộ sự sống cùng sự phát triển đa dạng của vũ trụ, năm đại chủng tộc đều đã ký kết một bảng hiệp ước, trong đó quy định, đối với sinh mệnh mới trong tinh cầu sau khi bị phát hiện, vô luận là tài nguyên chủng tộc dân cư ra sao, năm đại chủng tộc đều không thể tự tiện can thiệp vào sự phát triển của nó, cũng không được tự mình tiếp xúc với sinh mệnh thể trên tinh cầu vừa được phát hiện này.

Chỉ khi sinh mệnh tinh cầu phát triển gặp phải nguy cơ, hoặc rơi vào tuyệt cảnh, năm đại chủng tộc mới có thể căn cứ vào trình độ tai họa bất đồng mà dùng thủ đoạn cứu lại, cuối cùng thì sinh mệnh thể phát triển cùng với sự đa dạng của vũ trụ mới là con đường tồn tại lâu dài của thể sinh mệnh cao cấp.

Hiện giờ, Thư Tầm phát hiện quốc lộ cùng với chiếc xe ngựa càng làm tăng thêm phán đoán của bé, trò chơi《Lẫm Đông mạt lộ》lấy bối cảnh trò chơi chân thật, hẳn là một tinh cầu gặp phải kỷ nguyên băng hà, hơn nữa rất có khả năng dân cư bản địa là nhân loại, chỉ là trình độ phát triển cách thời đại vũ trụ rất xa, chỉ dừng lại ở thời đại phát triển khoa học kỹ thuật hiện đại.






























Bình luận về bài viết này