An Lạc Vũ tiếp xong điện thoại của Thẩm Dịch, thì đi đến nhà của An Thành, trước đây khi y không có ở nhà, An Thành liền dứt khoát ở lại chỗ này, mà hắn cũng thường xuyên dẫn theo Tiểu Hắc cùng Tiểu Hoàng đi săn thỏ, hai con chó cũng vì vậy mà không về nhà.
“Anh Lạc Vũ,sao anh lại qua đây? Ăn cơm trưa chưa? Chị dâu lấy thêm một bộ chén đũa.” An Thành nhìn thấy An Lạc Vũ đi vào, lập tức nói, cuối cùng còn nhanh chóng bảo chị dâu đem thêm chén.
“Không cần tôi ăn xong rồi mới đến đây.” An Lạc Vũ ôm lấy Hạo Hạo đang ngồi một mình chơi trò xếp gỗ, trò xếp gỗ này là khi An Lạc Vũ trở về đưa qua, làm tiểu gia hỏa yêu thích không thôi. Hôm nay, Hạo Hạo mặc một bộ đồ liền thân được An Lạc Vũ mang đến, trông thấy rất đáng yêu, nhìn như một con gấu con.
“Chú chơi,chú chơi.” Hiện tại Hạo Hạo đã nói chuyện nhanh nhẹn hơn không ít, cũng sẽ nói một vài câu đơn giản để biểu đạt ý tứ của mình.
“Được,chú hiện tại cùng con chơi.” An Lạc Vũ ngồi trên giường đất, cùng Hạo Hạo chơi trò xếp gỗ.
Rất nhanh, dưới đôi tay của An Lạc Vũ, một lâu đài to lớn đã ra đời, Hạo Hạo ngoan ngoãn mở to mắt nhìn An Lạc Vũ xếp lâu đài, thỉnh thoảng còn cười vài tiếng, khóe miệng cong cong, một giọt nước miếng cũng sẽ thỉnh thoảng rơi xuống.
“Anh Lạc Vũ, anh lại muốn ra ngoài phải không?” An Thành ăn nhanh ba ngụm cơm nước nói.
An Lạc Vũ cười:”Cậu quả nhiên đã thành tinh,tôi còn chưa nói gì vậy mà cậu đã biết.”
“Anh Lạc Vũ, không cần khách khí với em,hãy coi em là em trai anh là được,có chuyện gì thì hãy nói thẳng.” Hiện tại, An Thành cũng rất thích ở lại nhà của An Lạc Vũ, bây giờ hắn cũng đã là một đại nam nhân, anh của hắn qua năm lại đi ra ngoài làm công, ở nhà cũng chỉ còn hắn,mẹ hắn cùng chị dâu, mỗi lúc hắn ở nhà có chút không được tự nhiên, nếu không phải còn có đứa cháu trai này, trong nhà cũng sẽ rất nhàm chán, công việc của hắn là kéo dây điện ở trong trấn, vì vậy đại đa số hắn đều là rảnh rỗi.
Hắn đến nhà anh Lạc Vũ thì sẽ là một người một thiên hạ, hai chú chó kia cũng rất thông minh, bởi vì trong nhà có cháu trai nên không thể nuôi chó, hắn cũng rất thích mamg theo hai chú chó uy phong kia đi săn thỏ hoang, không nghĩ đến vận khí của anh Lạc Vũ lại tốt đến như vậy, hai con chó kia thuộc loại chó săn, chẳng những to, lớn lên còn thông minh.
“Sắp đến tôi muốn đến Vân Nam một đoạn thời gian, bao lâu cũng chưa định rõ, hai con chó trong nhà như cũ cần người chăm sóc, nếu có thời gian, An Thành cậu có thể giúp tôi ở xung quanh nhà rải một chút hạt giống rau cải gì đó không?” An Lạc Vũ nói, y biết An Thành thích ở nhà mình, nhưng y không thể nói rõ An Thành đến nhà tôi ở đi, mà An Thành cũng không thể nói thích ở nhà của y, nếu không An thẩm thế nào cũng sẽ lột da y,cho nên đây cũng chính là lý do tốt nhất để An Thành có thể qua ở nhà y.
“Không thành vấn đề, anh Lạc Vũ, em làm việc thì anh hãy yên tâm,đúng rồi anh Lạc Vũ, anh có nhìn bản thân mình trong gương chưa? Vốn dĩ em cũng không muốn nói, nhưng mà anh Lạc Vũ em thật sự không nhịn được, anh Lạc Vũ có phải mặt anh có sự thay đổi gì không?” An Thành sẵn nói, hắn thật sự nhịn không được, vốn đã muốn hỏi từ vài ngày trước, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, lần này chính là nhịn không nổi nữa.
An Lạc Vũ sờ mặt mình một chút, y nhìn gương cũng không có thấy biến hóa gì, nhưng mà khi y sờ vào khuôn mặt của mình, vẫn luôn có cảm giác, khuôn mặt vốn dĩ gồ ghề lòi lõm đã bằng phẳng hơn rất nhiều, nói không vui khẳng định là giả, tuy rằng là nói nam nhân so với nữ nhân đối với dung mạo không phải quá để ý, nhưng mà chỉ cần là người, ai lại không để bụng dung mạo của chính mình?
An Lạc Vũ thu thập xong mọi chuyện, thì nhanh chóng đi đến phòng tranh của Thẩm Dịch, qua hai ngày nữa sẽ xuất phát, trước tiên y muốn đến chỗ Thẩm Dịch xem cuối cùng là muốn đi nơi nào? Cần chuẩn bị thứ gì hay không? Dù sao đi nữa Vân Nam cũng không phải là quá lớn.
Lúc xuất phát An Lạc Vũ mới biết được thì ra có nhiều người đi cùng như vậy, Thẩm Dịch cùng với em họ hắn còn mang theo một vệ sĩ, Trần Hoán cũng mang theo một vệ sĩ, ngoài ra là hai người bạn của Thẩm Dịch, An Lạc Vũ chưa từng gặp qua cũng mang theo năm người, hai người trong số đó là chuyên gia đổ thạch, còn lại là ba người vệ sĩ. An Lạc Vũ có cảm giác những người kia mới là chân chính muốn đi Vân Nam, còn riêng về bọn An Lạc Vũ hình như chỉ là đi xem náo nhiệt.
“Thẩm Dịch cậu còn chưa giới thiệu người bạn này.” Vương Hạo cười tủm tỉm nhìn An Lạc Vũ, Vương Hạo chính là thái tử gia sống ở B thành, hắn cùng Thẩm Dịch xem như là bạn bè lâu năm, trước đây Thẩm Dịch cùng anh hắn là một đôi tình nhân, tuy rằng sau đó đã chia tay,nhưng hiện tại bọn họ cũng xem như là bạn bè.
Bởi vì nghe nói Thẩm Dịch muốn đem em họ đi Vân Nam, anh hắn liền bảo hắn đi theo hỗ trợ, Vương Hạo cũng không có ý kiến gì,hắn giúp, anh hắn liền thiếu hắn một ân tình,về sau gặp chuyện gì khó giải quyết hắn có thể nhờ anh hắn giúp đỡ, hắc hắc hắc.
“Cậu sẽ không biết y, tên tiểu tử này đừng có mà khiến y khó chịu, bằng không tôi sẽ đánh cậu.” Thẩm Dịch cảnh cáo, tên kia là một tên độc miệng.
“Anh là An Lạc Vũ đúng không? Trong giới tôi có nghe thấy chuyện của anh.” Một vị nam tử soái ca bận bộ đồ vận động đứng ở phía sau An Lạc Vũ.
“Vương Hạo, cậu bây giờ tốt nhất là nên lấy lòng y, về sau cậu sẽ có chỗ tốt, người này mệnh cách rất tốt, đại nạn không chết ắt có hậu phúc suốt đời.” Nam nhân híp mắt nói, khóe mắt khẽ nhếch lộ ra vẻ dụ hoặc.
“Trịnh Toàn cậu rãnh rỗi trêu chọc tôi đúng không?” Vương Hạo mỉm cười vô lương, hắn đương nhiên biết chuyện của Cố Vĩ, tên Cố Vĩ này quả thật không phải là người,một người bên cạnh hắn lâu năm, bị giày xéo như thế cũng không dám rên lên một tiếng.
“Tôi nói thật, Tiểu An, về sau cậu cũng đừng quên tôi, từ giờ trở đi cậu chính là em trai của tôi,không ai có quyền khi dễ cậu.”Sửa lại bộ dáng cà lơ phất phơ Trịnh Toàn trịnh trọng nói.
Vương Hạo nghi hoặc nhìn Trịnh Toàn, trước đây, người này đều là một bộ cà lơ phất phơ, lần này giống như thật sự nghiêm túc.
“Cậu nghiêm túc?” Vương Hạo hỏi.
Trịnh Toàn bắt đầu quay về bộ dáng đùa cợt:”So với vàng còn thật hơn.”
Trong lòng An Lạc Vũ vô cùng khiếp sợ, y biết bởi vì nguyên nhân có con, đường đi về sau của y sẽ xuất hiện thay đổi,bởi vì con y còn nhỏ như vậy đã có năng lực cường hãn,nghĩ lại một người trưởng thành bình thường không nhất định sẽ giết được một con lợn rừng, mà con y còn trong bụng lại có thể sử dụng năng lực thần bí giết chết một con lợn, lúc An Lạc Vũ biết được con lợn rừng kia là do Hắc Mao giết chết, y liền biết mơ thấy con không chỉ là tồn tại đơn giản như vậy.
An Lạc Vũ biết Trịnh Toàn lúc này không phải là nói giỡn, nhưng nếu người này không nói giỡn, thì người này nhất định đã nhìn ra được đều gì, hắn ta chắc chắn không hề đơn giản, đêm nay y cũng nên đi hỏi hai đứa nhỏ.
“Chào mọi người, tôi gọi là An Lạc Vũ, trước mắt là một họa sĩ nhỏ.” An Lạc Vũ cười nhẹ nói.
“Sớm đã nghe nói danh tiếng của cậu, cậu quả là một người không tệ,Cố Vĩ không cần cậu là tổn thất của hắn.” Vương Hạo nhìn thấy biểu tình nghiêm túc của Trịnh Toàn ánh mắt nghiêm nghị, hắn sẽ không tiếp tục dùng ngữ khí lúc nãy nói chuyện, rốt cuộc thì Trịnh Toàn là bạn bè từ nhỏ đến lớn của hắn, vì vậy hắn cũng sẽ không vì một chút việc nhỏ mà cùng anh em mình nháo đến không vui.
Hắn rất hiểu rõ người anh em này, bình thường bộ dáng cà phơ cà phất, nhưng khi từ miệng người kia nói ra những lời nghiêm túc, thì hắn tốt nhất vẫn là nghe theo, bằng không hắn nhất định sẽ hối hận ,bởi vì hắn đã từng trải qua nhiều lần như vậy rồi.
“Thẩm Dịch kêu đứa bé kia lên,Tiểu An cùng bọn tôi đi một chiếc xe.” Trịnh Toàn nói xong liền lôi kéo An Lạc Vũ hướng lên xe hắn,đó chính là một chiếc xe Hummer trong quân đội.
Rất nhanh bọn họ đã xuất phát,tiểu nha đầu Thẩm Nguyệt Thanh không hề sợ hãi, lên xe vẫn luôn lôi kéo An Lạc Vũ nói chuyện ríu rít không ngừng, trong chốc lát hỏi mặt An Lạc Vũ làm sao, rồi trong chốc lát nói về tranh vẽ của An Lạc Vũ, chính là một khắc cũng không nhàn rỗi, An Lạc Vũ cảm thấy cô gái này quá là trái ngược với cái tên rồi
Vương Hạo ngồi trong xe được chốc lát, hẳn là do không chịu nổi tiểu cô nương quá ồn ào, không được bao lâu liền đổi qua ngồi ở một chiếc xe khác, còn Trịnh Toàn thì vẫn luôn nhắm mắt an tĩnh ngồi bên cạnh An Lạc Vũ, không hề mất kiên nhẫn đối với tiểu cô nương ồn ào này, định lực của người này quả là không thể bàn tới.
Tiểu nha đầu rất nhanh đã ngủ, An Lạc Vũ cũng chịu không nổi, hai mi mắt đã bắt đầu đánh nhau, đêm qua y bồi tiểu nha đầu náo loạn hơn nửa đêm, hiện tại cũng không kịp xấu hổ ngủ trên bả vai của Trịnh Toàn.
Trịnh Toàn mở to mắt nhìn người đang dựa vào bả vai của hắn ngủ, đây là lần đầu tiên hắn gặp qua một người có mệnh cách kì quái đến vậy, mẹ hắn chính là hậu nhân của Gia Cát, khi hắn còn nhỏ đã đi theo ông ngoại học rất nhiều huyền học, vậy mà hắn lại không thể nhìn ra được mệnh cách của y, hơn nửa thế nữa khuôn mặt của y bị axit hủy hoại, nhưng lại là người không thể khiến cho người khác chán ghét nổi, có thể nhìn thái độ của tiểu nha đầu cùng hắn khi đối xử với y.
Là người, ai cũng sẽ có bản năng tránh họa, Trịnh Toàn hoàn toàn không nhìn ra được tương lai của An Lạc Vũ, nhưng hắn cảm giác được An Lạc Vũ tiếp cận vời từ trường sinh mệnh hoàn mỹ, một người có từ trường như vậy đa số đều là người đại phú đại quý, mà nếu xuất hiện trên người của An Lạc Vũ đã bị hủy dung thì càng là cổ quái, Trịnh Toàn cảm giác đây là một sự kiện đáng giá cần phải lưu ý,quan trọng nhất vẫn là Trịnh Toàn đối với người này sinh ra một tia cảm tình, đối với hắn đây là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Rất nhanh An Lạc Vũ đã tiến vào mộng đẹp, trước tiên nhìn thấy Lam Mao cùng Hắc Mao, An Lạc Vũ liền đem việc của Trịnh Toàn nói ra, y có chút lo lắng Trịnh Toàn sẽ biết được sự tồn tại của bọn nhỏ.
“Baba không cần lo lắng, người này nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy từ trường hoàn mỹ của baba,những cái khác Trịnh Toàn đều không cảm nhận được,hắn căn bản không nhận thấy chúng con.” Hắc Mao nói, nếu bọn nó dễ dàng bị phát hiện như vậy, thì nhất tộc nguyệt tinh linh đã sớm bị sạch, tuy rằng nó cùng em trai không thể xem là nguyệt tinh linh thuần chủng, nhưng mà cũng có dính một chút huyết thống không phải sao?
“Đúng vậy,có thể phát hiện ra chúng con, sợ là trên tinh cầu này không có ai có khả năng này.” Lam Mao cũng nói theo.
“Đúng rồi baba, con cảm thấy trên cổ Trịnh Toàn có đeo một khối ngọc bội, bên trong có năng lượng con với em có thể hấp thu, baba chúng ta hay là đi lấy dùng một ít đi. Chỉ cần hấp thu năng lượng này, baba sẽ không cần ăn nhiều như vậy nữa. Chờ chúng con hấp thu đủ năng lượng thì sẽ tiến vào thời kỳ ngủ đông,sau đó chúng con đã có thể trực tiếp tự mình hấp thu năng lượng ở bên ngoài.” Hắc Mao hưng phấn nói, nó thật vui vẻ khi phát hiện ra năng lượng mà nó cùng em trai có thể hấp thu được, như vậy baba sẽ không cần mỗi ngày phải cung cấp dinh dưỡng cho nó cùng em, ăn thật nhiều thức ăn.
“Baba chúng ta đi lấy đi,chỉ cần ăn no,con cùng anh sẽ có thể lớn nhanh, đến lúc đó có thể ra ngoài bồi baba, con thật muốn lớn nhanh.” Lam Mao mở to đôi mắt xanh thẳm nhìn baba của nó.
An Lạc Vũ bị hai đứa nhỏ nhìn tâm đều hóa mềm, gật đầu coi như đã đáp ứng, đến Vân Nam y sẽ mua cho con, hiện tại trong tay y có khoảng 50 vạn, hẳn là có thể mua được một hai khối ngọc tốt.