An Lạc Vũ “bang” một tiếng rơi xuống mặt đất, tên buôn ma túy đã tử vong, máu của An Lạc Vũ chậm rãi tràn ra khỏi khóe miệng, hai mắt vô thần nhìn về không trung, ở trên bầu trời đêm mây đen che trăng, nhưng lại làm người thấy rõ những ngôi sao sáng trên bầu trời.
An Lạc Vũ chậm rãi khép lại đôi mắt, lúc này Hắc Mao cùng Lam Mao mới nhận thấy cơ thể mẹ đang gặp nguy hiểm,tuy rằng bọn nó như cũ không tỉnh, nhưng đã theo bản năng hướng vào một tinh cầu xa xôi của daddy phát ra tín hiệu cầu cứu.
Khắc Lạc Duy vừa lúc tiêu diệt xong một nhóm hải tặc không gian, dạo gần đây trừ bỏ hải tặc xuất hiện nhảy nhót một chút, thì địch quốc đều vô cùng an phận,bởi hiện nay đang có một cơn bão đen đang tiến đến tinh cầu, cho nên phần lớn trong khoảng thời gian này những tinh cầu văn minh đều sẽ nghĩ ngơi dưỡng sức thật tốt.
Khắc Lạc Duy đứng trong phòng ngủ của tên đầu lĩnh hải tặc, vành đai hỗn loạn là nơi mà những tên hải tặc vô cùng yêu thích, bọn họ không ngờ tới bản thân sẽ có một ngày bị tiêu diệt.” Ưm.” Khắc Lạc Duy ngay lập tức ôm đầu, đột nhiên trong đầu xuất hiện tin tức, biết được đây là tin tức cầu cứu của nhất tộc nguyệt tinh linh, bởi trước khi mẫu phụ cùng baba rời đi đã đem một ít thứ truyền vào trong đầu hắn, chỉ cần nguyệt tinh linh xuất hiện tin tức, hắn liền biết có thể tinh linh tộc hướng hắn cầu cứu, thứ này sẽ mang hắn đến nơi phát ra tín hiệu cầu cứu.
Một trận ngân quang xuất hiện,trong phòng đầu lĩnh đã sớm không còn bóng dáng của Khắc Lạc Duy.
Khắc Lạc Duy vỗ vỗ cái đầu đau nhức, nhìn hai thi thể nằm trên mặt đất, mà thi thể ở phía trên không ngừng phát tín hiệu cầu cứu, cuối cùng hắn cũng đã nhận ra người này, y không phải là người giải dược cho hắn sao? Khuôn mặt cũng đã trở nên tốt, những cái nhìn giống như dây thanh đằng này có chút quen mắt thì phải. Khắc Lạc Duy ngồi xổm xuống xem xét , ngay tức khắc liền trở nên hoảng hốt, đây không phải là hoa văn trước kia mẫu phụ đã cho hắn xem khi còn đang mang thai hắn sao? Phải làm sao bây giờ? Rõ ràng người này đã chết, hắn sao có thể cứu được đây, không phải người này đang
mang thai con của hắn đó chứ? Bỗng Khắc Lạc Duy sửng sốt, con của hắn cứ như vậy không còn nữa? Vào lúc hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, con của hắn lại chết lần nữa sao? Khắc Lạc Duy nhanh chóng ôm lấy An Lạc Vũ.
Lau vết máu trên khóe miệng An Lạc Vũ, lại thoáng nhìn qua vách đá, ngay lập tức ôm lấy An Lạc Vũ xuất hiện ở một sơn động nhỏ giữa vách, nơi này có rất nhiều năng lượng có thể cho đứa nhỏ hấp thu.
Từ trong không gian Khắc Lạc Duy lấy ra một ống thuốc, tiêm vào cổ An Lạc Vũ, đây là thuốc trị thương tốt nhất ở trong quốc gia của hắn, cũng là loại dùng cho khẩn cấp,chỉ cần người còn một đường sinh cơ, dùng dược này ngay lập tức sẽ sống sót.
Hồi lâu, Khắc Lạc Duy vẫn không thấy có dấu hiệu biến hóa, thì đột nhiên hắn nhớ đến việc mẫu phụ đã từng cho hắn một món đồ,đó là cái hộp, bên trong có cái gì thì hắn không biết, nhưng mẫu phụ đã từng nói,nếu người yêu của hắn mang thai, thì hãy đem cái hộp mở ra, bởi món đồ ở bên trong là thứ có thể để cho đứa nhỏ sinh tồn thật tốt.
Tuy rằng người này không phải là người hắn thích, nhưng mà con là của hắn, Khắc Lạc Duy cũng không để bụng đây không phải là người yêu, nhanh chòng từ trong không gian đem cái hộp ra.
Lúc Khắc Lạc Duy mở hộp, trong hộp phát ra năng lượng nhu hòa, một hạt châu chậm rãi từ trong hộp bay ra, nó bay xung quanh sơn động tràn đầy ngọc thạch, năng lượng nhu hòa kia chậm rãi mang theo ánh sáng lục bay lên. Hạt châu xoay vài vòng, rồi mới chậm rì rì đi đến bên cạnh An Lạc Vũ, hạt châu ngừng lại trên đầu y,chậm rãi cách ấn đường 10cm xoay vòng,những ánh lục không ngừng bay xuống người An Lạc Vũ.
Miệng vết thương trên người An Lạc Vũ nhanh chóng khép lại, rất nhanh trừ bỏ trên người An Lạc Vũ dính một chút dơ, những vết thương đều đã không còn, làn da bóng loáng, thậm chí sắc mặt so với trước kia càng tốt hơn.
Khắc Lạc Duy há hốc mồn nhìn một màn trước mắt mình, đây là tình huống gì? Hắn vẫn chưa trông thấy, ngày đó mẫu phụ cũng chưa từng nói qua tác dụng của hạt châu này, y có phải sẽ sống lại không?
Lúc An Lạc Vũ nhắm lại đôi mắt, y đã biết bản thân mình chết rồi, y lần nữa đi vào nhà trúc ở trong mộng, đây là nơi y cùng hai đứa con thường xuyên chơi đùa, hiện tại nơi này cũng đã mất đi sự sống, lá trúc xanh tươi ngày nào, bây giờ cũng đã trở nên khô vàng, không ngừng rơi xuống trước mặt y.
Thế giới vẫn luôn tươi đẹp, hiện tại cũng đã trở nên ảm đạm, y biết nơi này chính là vì hai đứa nhỏ mà duy trì, nếu y chết, đứa nhỏ cuối cùng cũng sẽ từng chút từng chút một mất đi sự sống đi đến con đường tử vong.
An Lạc Vũ không muốn chết, bản thân y nhất định phải sống, chỉ cần y còn tồn tại, hai đứa nhỏ cũng sẽ tồn tại, y nghiêng ngã lảo đảo đi về phía trước, y muốn tìm con, đánh thức bọn nhỏ dậy, có lẽ Hắc Mao cùng Lam Mao sẽ có cách.
An Lạc Vũ chạy về phía trước, té ngã liền nhanh chóng bò dậy, y vẫn luôn chạy cho dù bản thân không nhìn thấy con đường phía trước, quần đã sớm rách nát, đầu gối cùng bàn tay bị té ngã đến huyết nhục mơ hồ, y tựa như không còn cảm nhận được đau đớn, vẫn luôn chạy mãi về phía trước.
Y không biết bản thân mình đã chạy bao lâu, đột nhiên có một tia sáng xuất hiện, những nơi mà y chạy qua điều đang sụp đổ dần, thế giới đã bắt đầu biến mất, An Lạc Vũ cảm thấy nếu bản thân mình không chạy nhanh lên, y nhất định sẽ giống như cảnh vật nơi này, vĩnh viễn biến mất.
Nhanh chóng lấy lại tinh thần, y điên cuồng chạy đến phía trước, có lẽ chỉ cần y chạy đến cung điện mà trước đây đứa nhỏ đã dẫn y đi qua, thì sẽ an toàn,chính vì một tia hy vọng duy nhất này, mà An Lạc Vũ sẽ không bỏ cuộc, dừng chạy.
An Lạc Vũ mệt mỏi, há mồm thở dốc, thế nhưng mà lại không dám dừng chân cho dù là nửa bước, trước mắt bị mồ hôi kích thích, phía xa xa có một tòa cung điện dựng đứng to lớn, y cảm thấy được hi vọng, một thân vô lực lần nữa bộc phát tất cả động lực tiến về phía trước.
Y không dám quay đầu nhìn lại, y có thể cảm nhận chỉ cần bản thân y ngừng, y liền sẽ giống như cảnh vật lúc nãy, rơi xuống rồi biến mất, cuối cùng y cũng chạy đến cung điện, cửa điện đang đóng chặt, vào lúc máu loãng trên tay An Lạc Vũ tiếp xúc lên trên, cánh cửa liền vô thanh vô thức mở ra, y ngã xuống trước cánh cửa cung điện, nhanh chóng chống bản thân ngồi dậy trên mặt đất.
An Lạc Vũ quay đầu nhìn cảnh vật nháy mắt rơi xuống liền biến mất, y run rẩy đứng dậy, một phen đóng lại cánh cửa, hẳn đây là thời gian cuối cùng của y cùng con,An Lạc Vũ nhìn quang cầu thưa thớt chỉ còn lại vài viên, chậm rãi đi đến chỗ sâu nhất trong đại điện.
Nếu thật sự phải chết, thì điều y mong muốn cuối cùng là nhìn thấy hai đứa nhỏ, có chết cũng phải chết cùng bọn nhỏ, hai con không cần phải sợ hãi cô độc, vô luận là đi đến đâu baba điều sẽ bồi các con. An Lạc Vũ đẩy ra cánh cửa cuối cùng,nhìn căn phòng trống trải,trừ bỏ một viên cầu có ánh sáng nhu hòa tất cả đều đã không có.
An Lạc Vũ từng bước đi về phía quang cầu, quang cầu lớn như viên bóng rổ,bên trong chính là hai đứa nhỏ,một đứa tóc xanh,một đứa tóc xù màu đen, hai đứa nhỏ đang nắm tay, tuy rằng rất nhỏ, nhưng từ cái mũi, cái miệng, có thể nhìn ra hai đứa rất đáng yêu, mà hiện tại hai đứa nhỏ đang chau lại đôi mày.
An Lạc Vũ duỗi tay vuốt ve quang cầu,nhìn hai đứa nhỏ ở bên trong chất lỏng trong suốt, có lẽ cùng con như vậy cũng không tệ, ít nhất bọn họ sẽ không cô đơn.
An Lạc Vũ cảm thấy mệt mỏi duỗi tay đem quang cầu ôm vào trong ngực, ngồi xuống dưới đất đem mặt dán lên trên quả cầu,hắn cùng con gắt gao dán vào nhau,thậm chí y còn nghe thấy nhịp đập của hai đứa nhỏ, ánh mắt y càng ngày càng mê mang, y chậm rãi nhắm lại đôi mắt ngã xuống mặt đất, trong tay vẫn như cũ gắt gao ôm lấy con mình.
Vào lúc An Lạc Vũ mở ra cánh cửa cuối cùng, thì một trận ánh lục lần nữa xuất hiện ở trong trung tâm đại điện, bên trong không ngừng trôi nổi những điểm sáng màu xanh lục,cùng ánh lục xuất hiện chính là một viên hạt châu tỏa ra ánh sáng vàng nhạt nhu hòa.