[MNCKG] Chương 30

An Lạc Vũ về đến nhà thì vội vàng chạy đi tắm rửa, ăn một chút thức ăn, liền chuẩn bị đi ngủ, Lam Mao bây giờ vẫn còn nói ríu rít, nếu không phải baba kiên trì đào lên, hiện tại, bọn nó đã tổn thất một cái bảo bối.

“Baba có thể cho con mượn chiếc nhẫn trên tay baba không? Ngày mai baba có thể tự mình lấy đồ vật trong không gian rồi ạ.”

“Hắc Mao con có cách nào tháo nhẫn này xuống không? Ba không có cách nào tháo nó xuống được.” An Lạc Vũ đã thử qua rất nhiều cách,mặc kệ là bột giặt hay dầu bôi trơn đều không thể tháo xuống.

Hắc Mao nghe thấy thì giải thích:” Nếu Baba muốn lấy xuống, thật ra rất đơn giản, baba chỉ cần nói với nó, nó sẽ tháo xuống, lúc ba lấy nó xuống mà không nói, nó sẽ không biết.”

An Lạc Vũ nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, cuối cùng thì cái nhẫn này có gì đặc biệt, nhìn trái nhìn phải cũng không có gì khác biệt với những chiếc nhẫn khác:”Không thể nào, nhẫn này có thể hiểu tiếng người sao?”

“Baba từ bên ngoài nhìn không ra,ngươi còn không chịu xuất hiện chào ba ta một tiếng, chẳng lẽ muốn ta đưa ngươi về lò tái chế sao?”Hắc Mao nhìn chiếc nhẫn uy hiếp.

An Lạc Vũ trợn mắt há mồm, nhìn con trai mình uy hiếp cái nhẫn, y thầm nghĩ trong lòng, nếu chiếc nhẫn này không cho con trai y mặt mũi, y cũng sẽ không cười. 

Khi thấy tiểu chủ nhân phát hiện ra mình,Venus cũng đã nghĩ đến việc cùng phu nhân tương lai ra chào hỏi. Ban đầu, bản thân hắn còn nghĩ nếu như phu nhân không xảy ra chuyện gì lớn, hắn cũng sẽ không xuất hiện, bản thân sẽ giả chết nằm lười, kết quả vẫn là bị tiểu chủ nhân gọi ra ngoài.

Chiếc nhẫn trên tay phát ra ánh sáng màu lục, tạo thành vô số ô vuông ngang dọc,chẳng mấy chốc xuất hiện một nam nhân tóc trắng đứng trước mặt An Lạc Vũ. Y đi xuống giường, tò mò bước đến nhìn nam nhân trước mắt hỏi:” Anh từ trong nhẫn xuất hiện?”

Venus lấy tay bắt chéo lên vai chào theo lễ nghi quản gia, biểu tình khuôn mặt cũng chuẩn quản gia nốt:”Phu nhân đúng vậy.”

“Ông tên gì, vì sao lại ở trong cái nhẫn?”Lam Mao lập tức bay đến. Nhưng vì không chú ý mà xuyên qua người của Venus, Lam Mao ngạc nhiên, thích thú bay qua bay lại, nhìn ánh lục bị mình quấy rối đến vui vẻ:”Ha, tôi có thể xuyên qua người ông nè.”

Venus mĩm cười trả lời:”Tôi là quản gia trí năng Venus của daddy của ngài.”

“Venus, ông tháo nhẫn trên tay baba xuống, baba nói lấy không ra.”Hắc Mao không để Venus hành động, ngay lập tức cầm lấy tay trái của An Lạc Vũ tháo nhẫn xuống.

Tay nhỏ Hắc Mao xòe ra, khoe chiếc nhẫn bạc trên tay:”Baba đã tháo xuống.”

An Lạc Vũ vươn tay, xoa đầu nhỏ Hắc Mao đang tranh công. Hắc Mao trông thấy baba không có điểm dừng, thì ngấm ngầm trốn thoát ngón tay tà ác kia.

“Được rồi,đã khuya Hắc Mao,Lam Mao hai con mau ngủ đi, ba cũng cần phải nghỉ ngơi,quản gia Venus anh muốn chọn phòng nào?”An Lạc Vũ hỏi,y cũng không biết phải làm sao để chiếu cố một người toàn là ký tự.

Venus không thích cảm giác bị người xuyên tới xuyên lui,tuy rằng hắn cũng không gặp phải chuyện gì, nhưng mà cảm giác vẫn thật là quái quái:”Ngài nghĩ ngơi là tốt,tôi sẽ vào ngốc ở trong nhẫn.”

“Được ạ, lát nữa con sẽ ghi thông tin không gian vào chiếc nhẫn này, ngày mai ba đã có thể lấy đi sử dụng.” Hắc Mao một tay cầm nhẫn bay đến bên người em trai, dùng bàn tay còn lại nắm lấy Lam Mao đang chơi đùa bay đến bay lui, hai tiểu tinh linh nhanh chóng biến mất, Venus cũng hướng An Lạc Vũ cúi đầu, sau đó cũng biến mất.

Trong phòng lập tức tối đi, An Lạc Vũ ngáp một cái, hiện tại y có nhìn thấy cái gì đi nữa cũng sẽ không còn cảm giác kỳ quái.

Hôm sau, An Lạc Vũ mở to mắt, đêm qua hẳn là rất mệt mỏi, bản thân tối qua y ngủ rất say.

Sinh hoạt vài ngày nay của y đã trở về quỹ đạo thường trực, buổi sáng vo gạo nấu cơm, đem cháo nấu lên, rồi đi rửa mặt, hiện tại bên trong sân viện của y nhiều nhất chính là ngọc điêu khắc, cùng với nguyên thạch đã được cắt ra.

An Lạc Vũ ngồi xổm, cầm lấy một khối thạch, đây là viên An Lạc Vũ đã trông thấy vào ngày hôm qua, nhìn hai đứa nhỏ đang cùng nhau chơi đùa, y biết cần phải làm như nào, bởi vì đây là khối thạch nửa màu lam nửa màu đen.

Ngọc thạch trong tay An Lạc Vũ rơi xuống, trong đầu của y vang lên âm thanh chói tai, hai tay ôm đầu, bản thân mình làm sao vậy?”Ưm.”

“Baba Daddy gặp chuyện, baba có muốn con cứu daddy không?”Thanh âm Hắc Mao xuất hiện trong đầu.

Lúc giọng nói Hắc Mao xuất hiện,âm thanh chói tai kia cũng lập tức biến mất, tựa như ban nãy chỉ là ảo giác của y, An Lạc Vũ lau mồ hôi trên trán, nếu như lúc này không có mồ hôi thì y còn nghĩ chính mình là đang nằm mơ.

Nghĩ đến người kia, tâm tình y liền không tốt, cho dù là ai đi nữa, thì khi nghĩ đến người đã muốn bóp chết mình, cũng sẽ không có cảm tình:”Hắn làm sao lại muốn con đi cứu? Không phải hắn rất mạnh sao.”

Thanh âm Hắc Mao tức khắc trầm xuống:” Baba không muốn con đi cứu daddy?”

An Lạc Vũ suy nghĩ một chút, y không muốn chỉ vì một câu nói của mình mà khiến tên kia chịu khổ vì vậy trả lời:” Con cùng Lam Mao điều nghĩ sẽ cứu hắn đúng không? Vậy thì hãy làm theo suy nghĩ của mình, thế nhưng cũng phải giáo huấn hắn một chút, trước kia hắn đã muốn bóp chết baba,nếu baba chết không phải bảo bảo cũng sẽ không còn sao? Tuy rằng, sau này hắn cũng đã cứu chúng ta, vậy nên Hắc Mao nếu con đi cứu hắn, thì cũng phải để hắn ăn một chút khổ!”

Phi thuyền của Khắc Lạc Duy không ngừng hướng về phía quản gia Venus cầu cứu, đây cũng là trình tự cuối cùng của nó, tuy văn minh cấp chín cùng văn minh cấp mười chỉ kém nhau một con số, nhưng mà sự chênh lệch lại là cách xa ngàn dặm, phi thuyền của nền văn minh cấp chín chỉ cần gặp phải sao lùn có sức nóng khủng khiếp thì sẽ bị tan chảy, nhưng ở nền văn mình cấp mười thì phi thuyền cho dù có tắm trong đó cũng không gặp phải chuyện gì.

Phi thuyền không ngừng bị hòa tan, đầu tóc cùng lông mày của Khắc Lạc Duy cũng bị thiêu cháy một chút, quần áo cũng bị cháy một ít, rất nhanh trên người hắn đã có vết phỏng, bắt đầu xuất hiện một số mụn nước lớn trên người, Khắc Lạc Duy hơi hơi cong người, cho dù bản thân cảm thấy vô cùng nóng, nhưng mà chính hắn cũng không muốn tỉnh dậy.

Cuối cùng, một trận bạch quang xuất hiện, vốn dĩ Khắc Lạc Duy đang ở trên phi thuyền cũng biến mất, phi thuyền cũng rất nhanh chóng bị hòa tan trở thành hạt nguyên tử.

“Trời,Hắc Mao đây là gì?”An Lạc Vũ thét to, lúc nhìn thấy Hắc Mao đem một thứ đen tuyền trơ trọi trở về, ngay lập tức y liền thất thố, hẳn không phải như y nghĩ,là cái tên nam nhân anh tuấn kia đi.

“Baba con mệt mỏi quá,nhẫn baba mang lên tay, còn lại thì hỏi Lam Mao, ba con muốn nghĩ ngơi, daddy bị trọng thương, nhưng không sao, một thời gian sẽ tự hồi phục.”Hắc Mao nói xong, mặc kệ An Lạc Vũ thế nào cũng không hề phát ra tiếng.

Khuôn mặt Lam Mao buồn ngủ bay đến trước mặt An Lạc Vũ mông lung:”Ba không cần gọi anh, anh sử dụng hết năng lượng, đã đi nghỉ rồi, chờ hồi phục xong anh sẽ tỉnh lại.”

“Lam Mao, đây thực sực là Daddy của con? Làm sao đã biến thành dạng này? Thế nhưng mùi thật thơm, ngửi như hương vị cổ vịt.” An Lạc Vũ biết người này còn sống không có chết, thì an tâm ngồi xuống bên cạnh nói, thật sự là muốn cắn một ngụm,sáng nay y còn chưa ăn sáng đây.

Lam Mao nghe thấy, thì vẻ mặt có chút khó xử:”Baba nếu như ba thấy thơm thì hãy cắn một ngụm, thế nhưng chỉ được một ngụm thôi, ba không thể ăn sạch daddy.”

“Haha, Lam Mao ba chỉ là nói giỡn, tuy rằng ba vẫn chưa thật sự nhìn thấy hắn,thế nhưng hắn là daddy của hai con,coi như ba đã làm một chuyện tốt,Lam Mao con nói bây giờ làm sao nâng hắn đây? Tổng thể vẫn không thể đặt hắn ở trong sân, nếu có người tới, nghĩ hắn là thi thể mà mang đi thì làm sao?” An Lạc Vũ cảm thấy, nếu y muốn đem người này vào phòng thì có chút khó, nếu trong quá trình lại đem thịt của daddy bọn nhỏ làm rớt cũng thật không tốt lắm nha, An Lạc Vũ không phúc hậu nghĩ.

Lam Mao nghe thấy liền xung phong nhận việc:”Baba, để con đem daddy vào phòng!” Nhìn Lam Mao bay lên trên đầu Khắc Lạc Duy,kết quả bởi vì nóng, mà đứa nhỏ phải nhảy lên nhảy xuống nhiều lần mới có thể thích ứng với nhiệt độ.

Thân thể trơ trọi của Khắc Lạc Duy cứ thế bay lên, An Lạc Vũ vội vàng đi mở cửa phòng khách,a lại nhanh chóng đem đồ vật trên giường đặt xuống, rồi mới đặt hắn lên giường trúc.

An Lạc Vũ nhíu mày,cảm thấy nếu như bỏ bê người này ở trên giường tự sinh tự diệt thì có chút không phúc hậu, vì thế hỏi Lam Mao bên cạnh:”Lam Mao, con nói baba có nên đem thuốc đến đắp cho người này không?Cứ đặt như vậy hình như không tốt lắm.”

“Không cần đâu baba,thuốc thông thường không có tác dụng với daddy, anh đã nói với con,mỗi sáng – tối đem ánh lục đưa vào daddy là được, daday sẽ khỏe lại thôi, baba không cần lo lắng, daddy sẽ không chết.”

Y mới không quan tâm hắn, y chỉ lo nghĩ nếu hai đứa nhỏ không còn daddy có phải sẽ vô cùng thương tâm không? Y mới không rảnh quan tâm tên này, trong lòng An Lạc Vũ rít gào, có thời gian bản thân cũng nên đi ăn. Chết tiệt thật đói, An Lạc Vũ nhìn Lam Mao đang ở đây, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì, vì vậy y lập tức lao ra khỏi phòng ăn cơm, thật đói bụng, bao tử cũng đã bắt đầu đánh trống rồi.





Bình luận về bài viết này