[ĐBTBC] Chương 19: Luận về tính khả thi của việc tiểu bánh bao may quần áo.

Chương 19: Luận về tính khả thi của việc tiểu bánh bao may quần áo.

Mặc kệ những bài viết quái đản trong phòng phát sóng trực tiếp, lúc này đây nội tâm của mặt than Dạ Tiền sớm đã vô cùng thỏa mãn, lần nữa đem bánh bao nhỏ nhặt lên, cũng không nóng lòng lên đường, mà bước lên phòng dành cho khách ở lầu hai, chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm thật tốt.

Thư Tầm ngoan ngoãn ngồi trên tay của Dạ Tiền, mang theo góc độ mới lạ mà nhìn căn phòng quen thuộc, đồng thời vô thức mà chà xát hai gót chân đã hơi hơi lạnh của mình.

Dạ Tiền hai ba bước đã lên đến lầu hai, thuần thục tìm được căn phòng dành cho khách, trước tiên không có nghỉ ngơi, mà là đi tìm một cái khăn lông mềm mại, đem gót chân dính nước hơi ướt của Thư Tầm lau sạch sẽ, rõ ràng là một nam nhân cao lớn, thế nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, Thư Tầm nhỏ bé mềm mại cũng không cảm thấy không khỏe, bé có chút hoảng hốt, tựa như trở về hai tháng trước, khi ấy bé vẫn còn ở nhà, được người thân của mình chăm sóc chu đáo.

Thư Tầm đang thất thần thì cảm giác được hạ thân của mình đột nhiên mát lạnh, tức khắc cúi đầu nhìn xuống, xong phát ngốc luôn, bởi vì quần của bé đã bị cởi ra dễ như trở bàn tay, hiện giờ nửa thân dưới chỉ còn lại cái quần lót đơn bạc , mà quần thì đang nằm ở trong tay của Dạ Tiền.

Mới vừa cảm động được ba giây đồng hồ, Thư Tầm liền tạc mao, bé nhảy lên, muốn đoạt lại quần của mình.

Dạ Tiền nhẹ nhàng dùng hai ngón tay nắm lấy cổ áo Thư Tầm, Thư Tầm lại lần nữa bị treo giữ không trung, hơn còn là trong tình trạng nửa người lỏa lỗ.

Trong nháy mắt cảnh tượng này xuất hiện trên màn hình phát sóng, khán giả cảm thấy trái tim đập thình thịch của mình như muốn chảy cả nước miếng.

“Dạ thần thật là uy vũ, vừa mới gặp mặt đã trực tiếp cởi quần người ta rồi!”

“Dạ đại đại cũng quá nóng vội rồi, cái này còn không đủ nhét kẻ răng, cần phải nuôi thêm hai mươi năm nữa mới được chứ.”

“Tiết tháo của mọi người đâu! Ở đâu!”

“Quản lý phòng! Quản lý phòng! ngươi lót mosaic làm gì thế, nhỏ như vậy có không đánh mosaic thì cũng có nhìn thấy được gì đâu?”

Quản lý phòng: “Có đạo lý!”

“Phốc! Haha, cầu trông thấy tâm trạng của bánh bao nhỏ khi nhìn thấy hai câu này!”

“……”

Hiển nhiên Thư Tầm không có cách nào nhìn thấy bình luận, nếu không cũng sẽ không chỉ tạc mao đơn giản như thế, lúc này, bé đang ở trên không trung lắc lư lay động, hồng hộc thở dốc: “Anh muốn cái gì! Yêm không phải là loại dễ bị khi dễ!” Nói xong liền giơ lên móng vuốt sắc bén của mình, còn quơ quơ ra điều uy hiếp.

Dạ Tiền mặt vô biểu tình đem cái quần đến trước mặt Thư Tầm quơ quơ: “Ướt rồi.”

Thư Tầm nhìn cái quần từ đầu gối trở xuống đều ướt thì yên lặng buông móng vuốt beo béo của mình xuống, vẻ mặt vẫn khó chịu ngẩng đầu: “Quần của nam nhân không thể tùy tiện cởi có biết không?”

Dạ Tiền: “Nam nhân? À~”

Thư Tầm: (╰_╯)#

Trong phòng phát sóng trực tiếp mọi người cười điên cuồng, cộng thêm đủ loại kinh ngạc cảm thán quét qua.

“Dạ thần cười kìa!”

“Ta nhìn thấy cái gì thế! Dạ đại thần nở nụ cười! Tuy rằng, cười rất quỷ dị!”

“Bánh bao nhỏ bị cười nhạo, hahaha, nhưng mà sao ta cũng không khống chế được muốn cười, hahaha…….”

“Thư Tầm siêu hung dữ ~ siêu hung dữ~”

“Dạ đại đại của ta thật là tri kỷ, nhưng mà phương thức hành động có chút thô bạo, bánh bao nhỏ đáng thương, đột nhiên không kịp phòng ngừa thì đã mất hết.”

Mắt thấy Thư Tầm sắp sửa tạc mao thêm lần nữa, Dạ Tiền khó có được một lần tâm ý tương thông, lấy cái khăn lông sạch sẽ bọc Thư Tầm lại, vì vậy Thư Tầm liền từ trạng thái bán khỏa thân chuyển sang hình thức con tằm, Thư Tầm cong đầu gối, cuối cùng cũng xác định được một chuyện, đại thần trong game ở phương diện chăm sóc người khác không hề có bất cứ kinh nghiệm gì.

Dạ Tiền đem quần nhỏ của Thư Tầm treo lên tay cầm của cái ly để phơi khô, đồng thời bản thân hắn cũng thành thạo cởi áo ra, sau đó thong dong lên giường, lúc nằm xuống còn cúi đầu nhìn về phía bánh bao nhỏ đang vặn vẹo ở trên cái gối, duỗi tay điều chỉnh vị trí cho Thư Tầm một chút, để tránh bị hắn đè lên.

Trong phòng phát sóng ngay lập tức lại xuất hiện một mảng biểu tình chảy nước miếng.

“Dáng người Dạ thần thật là đẹp!”

“Chụp lại màn hình, chụp lại màn hình, lưu trữ để sau này quỳ liếm!”

“Dạ thần muốn nghỉ ngơi, bánh bao nhỏ nằm nép vào cổ của Dạ thần, là ta bị ảo giác sao? Thật là ấm áp quá đi~”

“Cùng chăn chung gối!!!! Vẫn là ngủ chung, Dạ thần không hổ là Dạ thần!”

Dạ Tiền cùng Thư Tầm chậm rãi tiến vào giấc ngủ, hình ảnh trong phòng phát sóng trực tiếp cũng dần tối xuống, phầm mềm phát sóng trực tiếp có năng lực tự mình phán đoán, khi mà bá chủ tiến hành một ít công việc riêng tư, hoặc là tiến vào trạng thái ngủ, thì phòng phát sóng trực tiếp sẽ tự động tối đen, bảo hộ quyền riêng tư cá nhân của bá chủ.

Cho dù là trạng thái tối đen, trong phòng phát sóng trực tiếp của Dạ Tiền vẫn như cũ có rất nhiều lượt xem không chịu rời đi, tất nhiên cũng sẽ có một ít người xem nhân cơ hội này mà đi nghỉ ngơi, hiện tại trong khu bình luận xuất hiện rất nhiều biểu tình miễn cưỡng chia tay.

Lúc này trong 《Lẫm Đông mạt lộ》, Dạ Tiền cùng Thư Tầm đã lâm vào giấc ngủ say, bên ngoài cửa sổ bão tuyết không ngừng thét gào, nhưng mà bên trong phòng lại khó có được yên tĩnh cùng ấm áp, trong lúc ngủ mơ Thư Tầm đã đá rơi khăn lông, nép vào cổ của Dạ Tiền, gót chân không khách khí mà đạp lên cổ đối phương để hấp thụ hơi ấm, Dạ Tiền tựa hồ không có cảm giác, chăn bông che kín cổ, chỉ lộ ra hai cái đầu nhỏ ở bên ngoài, trải qua nhiều ngày mệt nhọc, hai người cùng nhau ngủ đến phá lệ ngọt ngào.

Ngày thứ bảy trong trò chơi, một đêm yên giấc, cùng với ánh sáng âm u quen thuộc, Dạ Tiền mở mắt, còn chưa hành động, thì đã cảm nhận được xúc cảm nhẹ nhàng truyền đến từ cổ, mặt than Dạ Tiền duy trì trạng thái không nhúc nhích hồi lâu, mới nghe thấy bên tai truyền đến âm thanh chậc lưỡi, tiếp sau đó là một tiếng ngáp dài.

Thư Tầm ngồi dậy cùng với mái tóc rối bời đỡ lấy cái cổ ấm áp ngồi dậy, cảm nhận được mạch đập mạnh mẽ có quy luật trong lòng bàn tay, lúc này bé mới hoàn toàn thanh tỉnh, phản ứng lại, bắt đầu từ hôm qua, chính bé vẫn không thể hiểu được liền có thêm một đồng đội cấp thần giả giả thật thật kỳ quái.

“Chào.” Thư Tầm lắc lắc móng vuốt béo chào hỏi, hy vọng có thể đánh vỡ bầu không khí quỷ dị lúc này.

“Chào.” Dạ Tiền tiếp tục mặt than, nghe không ra cảm xúc.

“…..” Không khí tiếp tục rơi vào khung cảnh quỷ dị an tĩnh.

Thư Tầm gãi gãi đầu, vẫn không thể hiểu được tâm tư của vị đồng đội này, nhưng mà trực giác linh thú nói cho bé biết, người này rất mạnh!

Trong phòng phát sóng cũng là một mảnh thanh âm sói gào chào buổi sáng, những người xem dần dần quen thuộc hội tụ lại với nhau, chuẩn bị nghênh đón ngày mới, kết quả vừa mới ngồi vào ghế, liền trông thấy cảnh tượng bánh bao nhỏ mặc cái quần lót giơ móng vuốt nhỏ chào hỏi cùng Dạ Tiền cao lãnh, tức khắc làm tất cả mọi người càng thêm vui vẻ.

“Tầm Tầm đáng thương, còn chưa học được cách làm sao sống chung với Dạ thần.”

“Ta hiểu biết Dạ đại cao lãnh rất sâu sắc!”

“Bánh bao nhỏ nén bi thương, phải nhanh học được cách tự tiêu khiển một chút, nếu không sẽ buồn chết!”

“Luận về khả năng nói chuyện của Dạ thần.”

Dạ Tiền cứ như không hề cảm nhận được bầu không khí xấu hổ đang hiện hữu, hắn thong thả mặc xong quần áo, vào thời điểm Thư Tầm đang nhảy nhót từ trên tủ quần áo chuẩn bị lấy quần xuống, còn tri kỷ giúp bé lấy cái quần, lúc hai người sửa sang lại xong thì cũng đã qua hơn nữa buổi sáng.

Thư Tầm ghé vào trên cửa sổ quan sát thời tiết bên ngoài, thời tiết bây giờ vẫn như vậy, trên bầu trời như cũ là một mảnh âm u, không trông thấy một chút màu xanh nào, hình dáng mặt trời vẫn bị mây che khuất như cũ, chỉ có thể gian nan từ trong đám mây dày đặc lộ ra một ít ánh sáng ít ỏi, toàn bộ thế giới tựa như đều hãm trong trạng thái tối tăm u ám, nhìn lâu làm tâm tình của bản thân cũng trở nên áp lực.

Dạ Tiền đang kiểm tra từng phòng một, tìm được vài bộ quần áo mùa đông, nhưng mà mấy thứ này đều là vật tư có sẵn ở đây, không hề có thuộc tính đặc thù nào khác, lấy chiều cao gần hai mét của Dạ Tiền chắc chắn mặc không vừa, Thư Tầm ngồi cạnh cửa sổ, đung đưa chân nhỏ nhìn Dạ Tiền đem những vật tư có thể sử dụng thu thập, sau đó lại tìm kim chỉ, kéo, trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn Dạ Tiền thuần phục cắt may quần áo.

Thời gian buổi sáng cứ như vậy mà qua, cuối cùng Dạ Tiền cũng thành công thu hoạch được một chiếc quần lông dài vừa người, và một cái áo khoác lông, Thư Tầm ngốc lăng ngồi trên cửa sổ, đôi chân nhỏ không khỏi run rẩy, trong lòng ít nhiều gì cũng hiểu được vì sao Dạ Tiền được xưng là đại thần.

Tài nguyên trong hệ thống trò chơi vô cùng thưa thớt, người chơi muốn sống sót, thì phải phụ thuộc vào tài nguyên có sẵn ở trong thế giới này, nhưng mà một thế giới đã đi đến đường cùng, thì tài nguyên còn lại có thể sử dụng là bao nhiêu? Trong trạng thái tài nguyên rơi vào khoảng thiếu thốn tột độ này, thì mức độ sử dụng tài nguyên cũng là điều quyết định tỷ lệ sinh tồn của game thủ.

Thư Tầm có thể phát hiện được ba-lô của hệ thống cũng chỉ là dựa vào vận may của mình, thế nhưng Dạ Tiền có thể cải tạo túi áo của mình, có lẽ là đã sử dụng tài nguyên có sẵn ở tại thế giới này, năng lực hành động mạnh mẽ của hắn hiện giờ đủ để làm cho Thư Tầm cảm thấy hổ thẹn không thôi, nhìn Dạ Tiền lần nữa sửa sang cắt ra một bộ quần áo mùa đông, Thư Tầm yên lặng chà xát gót chân nhỏ trống trơn của mình, cảm thấy chênh lệch thật lớn.

Nhìn Dạ Tiền mặc xong trang phục mùa đông tự chế đi xuống lầu, Thư Tầm nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào kim chỉ một hồi lâu, sau đó liền bạch bạch từ trên bệ cửa sổ nhảy xuống, chạy đến bên cạnh hộp kim chỉ, nhón chân nhìn vào các cuộn chỉ đủ loại màu sắc ở bên trong, cuối cùng vươn tay về phía chúng.

Vì thế, vào lúc Dạ Tiền chuẩn bị xong cơm trưa, bưng cơm trở lại phòng khách, thì trông thấy cảnh tượng đồng đội nhà mình đang tràn đầy gian khổ nỗ lực cầm lấy cây kim hướng vải bắt đầu may giống hệt như mình ban nãy, càng làm cho người vô ngữ chính là mỗi khi xuyên kim qua vải dệt, đến lúc kéo chỉ, bánh bao nhỏ phải cầm cây kim chạy ra rất xa, sao đó lại phải cầm kim cùng chỉ lộc cộc chạy trở về, nhìn qua bộ dáng vô cùng bận rộn.

Dạ Tiền im lặng đứng ở cửa phòng thật lâu, không biết là Thư Tầm đang định may cái gì, nhìn qua rất giống với một cái túi, nhưng mà hình dáng có chút không giống cho lắm.

Dạ Tiền bưng cơm tiến vào phòng, đem bàn ăn đặt ở bên cạnh bánh bao nhỏ đang bận rộn, quả nhiên Thư Tầm liền dừng tay, ở trong không gian yên tĩnh phát ra âm thanh ùng ục, Thư Tầm sờ sờ bụng nhỏ của mình. Dạ Tiền đem một cái chén sứ nhỏ đặt ở trước mặt Thư Tầm, đồng thời chính mình cũng cầm lấy một cái chén khác bắt đầu ăn.

Thư Tầm ghé vào miệng chén, nhìn thực phẩm bên trong có màu trắng sữa giống như là cháo, nhưng mà ngửi ra được có mùi vị của bánh quy ngày hôm qua, mặt trên còn trang trí mấy miếng dâu tây, cũng là vào hôm qua lúc bé đưa bánh quy có đưa thêm một hộp trái cây đóng hộp, điều khiến Thư Tầm ngạc nhiên chính là, chén chào này còn đang bốc khói nghi ngút.

Cầm lấy muỗng nhỏ, Thư Tầm ăn thử một ngụm, hương vị so với bánh quy cũng không quá khá biệt, nhưng mà nó lại thiếu đi vài phần ngọt liệm của bánh, tăng thêm vài phần hương vị ngọt thanh của trái cây, vị còn rất ngon, hoàn toàn không có cảm giác khô cứng của bánh quy, thức ăn ấm áp xuống bụng, tựa hồ nhiệt độ trong cơ thể cũng cao lên không ít, cả người đều rơi vào trong trạng thái ấm áp dạt dào.

Sau khi ăn xong, Thư Tầm cảm thấy vô cùng mỹ mãn ngồi dựa vào chén sứ, duỗi tay sờ sờ cái bụng hơi phồng lên của mình, trông vô cùng hưởng thụ. Chính là vào lúc bé híp đôi mắt to đánh ợ một cái, thì đột nhiên có một cây tăm xỉa răng ghim một miếng trái cây xuất hiện trước mặt bé, Thư Tầm ngẩng đầu nhìn lại, trông thấy Dạ Tiền đang đem trái cây trong hộp ra, hơn nữa còn vô cùng cẩn thận ghim tăm xỉa răng vào.

Bình luận về bài viết này