[ĐBTBC] Chương 23: Khăn lau chén đĩa thương hiệu bánh bao

Chương 23: Khăn lau chén đĩa thương hiệu bánh bao nhỏ.

Phòng phát sóng trực tiếp:

“Công việc nhà là công việc nhờ vào thể chất nha! Trông bánh bao nhỏ rửa chén thật là hiền huệ!”

“Ta chỉ nhìn thấy khăn lau chén đĩa thương hiệu bánh bao nhỏ, là loại trí năng thông minh tự động!”

“Dạ thần đang xử lý cây Bạch Nham non, nhìn qua giống như là đang làm vũ khí.”

“Không còn cách nào khác, quá nhiều hạn chế nghiêm khắc, tựa hồ hầu hết tất cả các chủng tộc đều phải chịu ảnh hưởng, khi sử dụng thiên phú cũng tiêu hao rất nhiều năng lượng! Thế giới này thức ăn thiếu thốn, việc bổ sung năng lượng là khó khăn vô cùng!”

Dạ Tiền xử lý cây non Bạch Nham với phương thức phức tạp vô cùng, nếu chỉ là một loại cung tiễn đơn giản, thì chỉ sợ ngay cả cây cung đều sẽ trực tiếp bị nhân loại bình thường ở thời đại này xé đứt, do vậy, con người đã chậm rãi khai phá ra nhiều phương pháp cải tiến vũ khí mới.

Yêu cầu người có tinh thần lực cường đại đem tinh thần lực của mình dung nhập vào công cụ chế tác, từ đó nâng cao hiệu quả của bản thân công cụ đó, thậm chí còn có thể thay đổi kết cấu nguyên tử vốn có của nó, làm xuất hiện một ít thuộc tính mới. Phương pháp này ban đầu được Huyễn tộc có được tinh thần lực siêu cao sử dụng, sau đó được mở rộng và ứng dụng vào tất cả các loại công cụ trong xã hội.

Đương nhiên, nghe qua thì thấy trình tự này đơn giản vô cùng, nhưng mà thao tác lại không hề đơn giản tí nào, hơn nữa còn có yêu cầu rất cao, cho dù là Huyễn tộc cũng không dám đảm bảo sẽ thành công trăm phần trăm, cho nên người có thể hoàn thành đã thiếu lại càng thêm thiếu, mà những người có thể làm được thì hầu hết đều ở trong vũ trụ đảm nhiệm các chức vụ quan trọng, thuộc về những tài năng hàng đầu của các đại chủng tộc.

Lúc Thư Tầm đem vật tư xung quanh dọn dẹp đơn giản xong, thì nước tuyết đun nãy giờ cũng đã sôi sùng sục, Dạ Tiền vẫn như cũ ngồi bên cạnh đám lửa gia công cây non Bạch Nham, Thư Tầm ôm móng vuốt béo nhìn một hồi, loại hành vi dùng tinh thần lực cải tạo vật phẩm này Thư Tầm đã từng thấy qua trong sách điện tử, biết chỉ cần sai sót dù chỉ một chút thì có khả năng phải làm lại từ đầu, vì vậy mà bé không dám quấy rầy.

Nhìn cây non Bạch Nham trong tay Dạ Tiền, Thư Tầm cảm thấy, hành vi rót tinh thần lực vào trong vật phẩm vô cùng tương tự với việc khắc họa phù chú, bởi khắc họa phù chú cũng đồng dạng là đem tinh thần lực dẫn nhập vào bên trong, chỗ khác nhau chính là, muốn dùng thần thức dẫn vào phù chú thì cần có đồ văn trận pháp, hơn nữa còn phải thuộc khẩu quyết tâm pháp, càng là phù chú cường đại thì quá trình chế tác càng khó khăn phức tạp.

Mà thế giới hiện nay muốn rót tinh thần lực vào vật nào đó, còn phải tùy thời ngẫu nhiên cường hóa công năng của vật dụng đó, đấy là điều cơ bản cần phải làm được, ngoài ra nếu có thể xuất hiện một ít công năng thuộc tính khác thì phải dựa vào vận may ngẫu nhiên.

Thư Tầm không biết có phải là do tinh thần lực bất đồng mà làm cho thần thức cũng trở nên khác biệt hay không, nếu không thì lấy trình độ phát triển khoa học kỹ thuật hiện nay, ít nhất cũng có thể tạo ra một vài trận pháp đơn giản, nhưng mà cho đến nay Thư Tầm vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ cuốn sách nào viết về việc này.

Hiện nay Thư Tầm cũng đã hiểu rõ về sự khác biệt này, vì lấy tu vi hiện giờ của bé mà muốn chế tác phù chú thì vẫn còn phải chờ thêm một thời gian rất lâu nữa, mà đối với những hiểu biết về phù chú, thì bé cũng chỉ biết được trong giới hạn của truyền thừa, ngoài ra phụ thân có để lại cho Thư Tầm vài cái ngọc giản, trong vài cái ngọc giản ấy chứa đựng rất nhiều đan dược, linh khí, phù chú, ghi lại trận pháp, nghĩ đến lúc cha mẹ phát hiện thiên phú của Thư Tầm có dấu hiệu kích phát thì đã chuẩn bị mọi thứ, bởi vì không biết trong tương lai Thư Tầm sẽ gặp phải những tình huống gì, cho nên đã tận hết khả năng đem hết thảy đều chuẩn bị đầy đủ cho bé.

Nghĩ đến đây, thì cái đầu nhỏ của Thư Tầm hơi rũ xuống, một mình cô đơn lẻ loi đi đến một thời đại vũ trụ hoàn toàn xa lạ, đối với tình huống nơi này không hề có một chút hiểu biết nào, nếu như có thể quay về thì tốt rồi……

Đang nghĩ như vậy, thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay thon dài, đúng là tay của Dạ Tiền, mà trên tay hắn lúc này lại nhiều thêm một bộ quần áo bông màu đen, vô cùng đơn giản phóng khoáng, thủ công so với đôi vớ Thư Tầm chế tác quả thực khác nhau một trời một vực.

“Cho ta?” Thư Tầm kinh hỉ ngẩng đầu, xác nhận lại một lần.

Khuôn mặt lạnh lùng của Dạ Tiền khẽ gật đầu.

Đôi mắt sáng ngời của Thư Tầm nháy mắt cong thành hình bán nguyệt, tiếp nhận quần áo mini, trước tiên bé so với thân thể mình một chút, phát hiện nó vô cùng vừa vặn, vì thế liền duỗi tay tròng áo bông lên, động tác nhanh nhẹn mặc tốt cái quần, sau khi ăn mặc chỉnh tề, bé vô cùng vừa lòng duỗi chân, bộ quần áo này nhìn qua rất dày, nhưng mà không hề hạn chế hành động, Thư Tầm đối với năng lực chế tác của Dạ Tiền lại có thêm một nhận thức mới.

“Đa tạ.” Thư Tầm mặc bộ y phục mùa đông mới tinh, đứng ở bên cạnh lửa trại, ôm móng vuốt, ngẩng đầu nghiêm túc nói lời cảm ơn.

Dạ Tiền gật đầu, tựa hồ đối với sản phẩm do mình làm ra vô cùng hài lòng, sau đó thuận tay cực kỳ mà đem bánh bao nhỏ đang ôm móng vuốt nghiêm túc nói lời cảm ơn nhấc lên, bỏ vào trong túi áo trước ngực, tiếp theo dọn dẹp một ít cây non chưa làm xong cùng với một ít vật tư rải rác.

Thư Tầm ở trong túi lần nữa điều chỉnh tư thế, tuy rằng có bỏ thêm một tầng áo bông, nhưng mà không gian ở trong túi áo như cũ vẫn có thể khiến cho Thư Tầm lăn lộn thoải mái, điều này cũng là do chiều cao bình quân thân cao hai mét hiện nay của Dạ Tiền, làm quần áo phải rộng, cho nên dung lượng túi áo cũng tăng lên không ít.

Nhìn động tác của Dạ Tiền, Thư Tầm biết, bọn họ là chuẩn bị lên đường, hai bàn tay béo của Thư Tầm nắm lấy mép túi, quan sát bốn phía, lại nhớ đến bản đồ một chút, sau đó chỉ về một phương hướng.

Dạ Tiền thu thập nước sôi, dập tắt lửa trại, sau đó đi theo phương hướng Thư Tầm vừa chỉ, cùng với tuyết trắng đang rơi, hai người lần nữa bước lên hành trình.

Bầu trời u ám, bốn bề cuồng phong rít rào, đường núi Vi Sơn uốn lượn phập phồng, khắp nơi đều là màu trắng đơn thuần sạch sẽ, chỉ có cây Bạch Nham như cũ đứng thẳng cao ngất, tựa hồ như đang tranh đấu cùng thiên nhiên.

Trong phòng phát sóng trực tiếp cũng là một mảnh ấm áp.

“Vì sao bánh bao nhỏ lại thích ôm tay của mình nhỉ? Đây là tập tính của sinh vật gì? Sói thích đem chân trước của mình ôm vào nhau sao?”

“Dạ thần của ta rất ấm áp phải không? Khả năng quan sát của Dạ thần tuyệt đối là số một, vào lúc tâm tình bánh bao nhỏ hạ xuống, ngay lập tức Dạ thần liền tặng cho bánh bao nhỏ một bộ quần áo mới, việc này tuyệt đối không phải là trùng hợp!”

“Lầu trên nói rất chính xác, cược một tàu chiếm hạm, vào lúc Tầm bảo bảo nói lời cám ơn, Dạ thần tuyệt đối là thẹn thùng, cho nên mới trực tiếp nắm lấy bánh bao nhỏ lên đường!”

“Có chú ý không, nguyên liệu Dạ Thần làm quần áo cho bánh bao nhỏ rất giống với nguyên liệu khi hắn may quần áo cho chính mình, cho nên quần áo hiện tại của hai người giống nhau như đúc!”

Phòng phát sóng trực tiếp vô cùng sôi động, sự xuất hiện của Thư Tầm làm cho rất nhiều người nhìn thấy được một khía cạnh mà Dạ Tiền chưa bao giờ để lộ ra với người ngoài, cho dù Dạ Tiền vẫn mặt than như cũ, vẫn lãnh khốc như cũ, cũng không làm cho người xem giảm bớt sự nhiệt tình khi suy luận và não bổ ra đủ thứ.

Nhờ thời tiết tốt đẹp hiếm có, mà động tác của Dạ Tiền càng thêm nhanh nhẹn, ven đường nhặt vài nhánh cây khô bị gió thổi bay, hơn nữa còn thu hoạch được hai con thỏ, thỏ hoang được xử lý đơn giản bỏ vào ba-lô của Thư Tầm làm lương thực dữ trự, dù sao thì lúc còn ở trong lâm trường, đồ ăn Thư Tầm có thể lấy được vẫn vô cùng hữu hạn, ngoại trừ một ít bánh quy cùng đồ hộp, thì cũng chỉ còn dư lại nửa túi gạo với mấy lon nước uống.

Quá trưa, Thư Tầm ở trong túi Dạ Tiền duỗi móng vuốt chọc chọc ngực đối phương, Dạ Tiền như nguyện dừng bước.

Thư Tầm chỉ chỉ núi non ở sườn đông: “Hẳn là đã đến phụ cận Vi hồ, chúng ta đi về hướng đông, Vi hồ nằm ở bên ngoài Vi sơn, hẳn là cách nơi này không xa.”

Dạ Tiền nghe xong không hề chần chờ, nhấc chân trực tiếp đi về phía đông, cực kỳ tin tưởng đối với phán đoán của Thư Tầm.

“Dạ đại thần! Dạ đại thần! Còn đi Vi hồ làm cái gì, trực tiếp đến Vi thị đi! Đã bị bỏ lại phía sau rồi, không đi sẽ không còn kịp!”

“Nghe lời bánh bao nhỏ, đi Vi hồ!”

“Ta đã nói không cần mang theo cái đứa nhỏ bé kia, làm ảnh hưởng phán đoán của Dạ thần!”

“Nhưng là rõ ràng không còn kịp rồi, ít nhất đã bị bỏ lại phía sau một ngày thời gian rồi.”

Bởi vì thay đổi lộ tuyến, trong phòng phát sóng trực tiếp đã loạn thành một đoàn, hiện tượng này là lần đầu tiên xuất hiện ở trong phòng phát sóng của Dạ Tiền, Dạ Tiền trong trò chơi có tiếng là người quyết đoán lãnh khốc, phán đoán cùng quyết sách của hắn cơ hồ chưa hề xuất hiện sai lầm, có thể nói, Dạ Tiền giống như một ngọn hải đăng, đứng ở nơi đó liền ngưng tụ được sự tin tưởng của mọi người, chưa bao giờ có người hoài nghi.

Nhưng mà hiện tại, bởi vì Dạ Tiền được Thư Tầm chỉ dẫn mà lên đường, cho nên đối với việc hao phí thời gian đi đến Vi hồ liền làm cho người xem xuất hiện cái nhìn bất đồng, cuộc xung đột trong phòng phát sóng trực tiếp càng lúc càng gay gắt khi mà Dạ Tiền dần dần tiến đến gần Vi hồ.

Đương nhiên, cho tới lúc Thư Tầm cùng Dạ Tiền đến Vi hồ, trong phòng phát sóng trực tiếp cũng không tranh luận ra được bất kỳ kết quả nào, ngược lại sau khi nhìn thấy Vi hồ xuất hiện trước mặt thì thay vào đó là sự an tĩnh ngắn ngủi.

Đứng trên đỉnh của dãy núi, tầm nhìn trống trải rõ ràng, ngày hôm nay không có gió, tuyết trắng lẵng lặng rơi, bầu trời tối đen hơi hơi lộ ra ánh mặt trời, thế giới màu trắng xa xôi xuất hiện một sắc thái khác vô cùng đặc biệt.

Đó là một hồ băng tựa như thủy tinh màu lam, hồ nước đóng băng dính thật chặt trên nền tuyết trắng tinh, tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng màu xanh lam, băng lam cùng trắng thuần hội tụ, miêu tả ra một bức tranh thiên nhiên tráng lệ không chân thật, cùng với cái nơi mạt lộ này không hề hợp nhau tí nào, một mảnh màu sắc xanh thẳm, tựa như là một cánh cửa đi đến thiên đường của thế giới u ám này, lưu giữ vẻ đẹp cuối cùng.

Tròng mắt tối đen của Dạ Tiền phản chiếu hình ảnh của hồ băng, Thư Tầm cũng đồng dạng, hai người trầm mặc đứng ở dãy núi hồi lâu, mới lần nữa khởi hành, hướng về màu xanh thẳm đó mà đi.

Trong phòng phát sóng trực tiếp lâm vào sự trầm mặc ngắn ngủi, tựa hồ tranh luận ban nãy đã không còn quan trọng, cảm xúc kích động mạc danh được trấn an, cảnh tượng duy mỹ như thế nếu như thật sự bỏ qua, thì sẽ khiến người tiếc nuối không thôi.

Một lát sau, Dạ Tiền mang theo Thư Tầm đi đến cạnh hồ, diện tích hồ nước này vô cùng rộng lớn, bờ hồ phủ đầy tuyết trắng. Dọc theo bờ hồ, có thể thấy được một số biệt thự tao nhã nằm cách xa nhau, chứng minh nơi này đã từng có người sinh sống, chỉ là hiện tại lại bị tuyết trắng bao trùm, trời đông giá rét lạnh đến thấu xương, không có sự hiện diện của con người, càng tăng thêm vài phần cô độc.

Bình luận về bài viết này