[ĐBTBC] Chương 12: Chuột con đói bụng

Thư Tầm đang muốn quấn quần áo quanh người cho bớt lạnh, thì lại kinh ngạc phát hiện, quần áo của mình đã thay đổi thành một kiểu dáng khác, một thân quần áo đơn bạc hưu nhàn màu đen, thậm chí ngay cả giày cũng không có, khó trách lại cảm thấy lạnh như vậy, Thư Tầm nâng gót chân nho nhỏ của mình, vô cùng khổ sở nhìn đầu ngón chân đã bị đông lạnh đến đỏ ửng, cảm nhận nhiệt độ trên người đang dần hạ xuống, Thư Tầm biết không thể tiếp tục như vậy được nữa, nhìn nhìn một mảnh trắng xóa xung quanh, theo bản năng Thư Tầm bước về phía khu rừng bên trái đằng trước.

Tuyết đọng ở thế giới này, hiển nhiên không phải được hình thành trong nhất thời, vì phần tuyết này đã có vài phần đông lại, cho nên lúc Thư Tầm đạp lên bề mặt tuyết để di chuyển hoàn toàn không lo lắng việc tuyết sẽ bị dẫm nát, “lộp bộp lộp bộp” một đường chạy chậm, rừng cây trước mắt tựa hồ trở nên phá lệ xa xôi, cái lạnh không ngừng xâm nhập vào cơ thể, một lát sau, tay chân của Thư Tầm đều đã bị đông đến đỏ bừng.

Không còn cách nào khác, Thư Tầm chỉ có thể trở về nguyên hình, ở trên mặt tuyết, ngay lập tức liền xuất hiện một bé chuột nhỏ lông xù màu xám xanh lớn không bằng bàn tay của người trưởng thành, mà cái đuôi so với thân hình còn muốn dài hơn, chuột nhỏ chạy vội trên nền tuyết, nhìn qua tựa như là một cuộn len màu xám xanh đang chuyển động. Trên đường trốn chạy, cuộn len còn ngậm lấy quần áo hưu nhàn màu đen của chính mình, bởi vì Thư Tầm phát hiện, sau khi tiến vào trò chơi, tinh thần lực luôn chịu sự hạn chế, cho nên vào lúc bé hóa hình, quần áo không thể thu vào bên trong tinh thần lực.

Mà kiện quần áo này rõ ràng là trang bị sơ cấp trong game 《Lẫm Đông mạt lộ》, nếu như vứt đi, Thư Tầm thập phần khẳng định vào lúc chuyển đổi hình thái tiếp theo bé sẽ phải loã thể mà chạy long nhong ngoài đường.

Trở về nguyên hình, Thư Tầm cũng chẳng cảm thấy tốt hơn là bao, kỳ thật đối với yêu linh mà nói, ở hình người hay hình thú thì sức chịu tác động của ngoại cảnh cũng không khác biệt lắm, vì lúc hóa hình người, hình thái da lông bên ngoài của Thư Tầm, chỉ là chuyển sang một hình thức khác, chứ không hề biến mất, cho nên hiện giờ, bé cũng vẫn như cũ cảm thấy lạnh đến thấu xương, thậm chí còn không bằng lúc ở hình người, bởi ít ra, lúc ở hình người còn có thể mặc thêm một hai kiện quần áo nha.

Ngậm quần áo, tháo chạy bằng thú hình, ánh sáng trên bầu trời tựa hồ càng thêm âm u, gió lạnh không ngừng tích tụ, chỉ trong chớp mắt từ mềm mại liền trở thành một lưỡi dao sắc bén, nói thay đổi liền thay đổi, làm người trở tay không kịp.

Thư Tầm dựa vào tốc độ của linh thú, không chút trì hoãn chạy đến bên sườn đồi, sau khi chà xát hai chi trước của mình, liền ngồi xuống, đem bàn chân đã bị đông lạnh đến đỏ bừng cuộn lên, ngậm lấy quần áo mỏng manh đắp lên thân thể, hy vọng có thể làm giảm bớt cái lạnh đang dần dần khiến cho cơ thể mình đông cứng.

Ánh sáng mỏng manh xuyên qua đám mây trên bầu trời, đang dùng tốc độ mắt thường có thể thấy, nhanh chóng nhường chỗ cho bóng đêm, bão tuyết nổi lên cuồn cuộn tựa hồ muốn phá nát tất cả mọi thứ nó đi ngang qua. Gió trên bầu trời cũng dần chuyển từ dịu êm sang gào thét, tạo ra thanh âm khiến người nghe không mấy dễ chịu, tựa như toàn bộ thế giới này đang chìm đắm trong từng tiếng gào thét bi thương, làm người sởn hết cả tóc gáy.

Lỗ tai nhỏ của Thư Tầm giật giật, nghe âm thanh làm người kinh hoảng, nổi bất an trong lòng ngày càng lan rộng, trời sinh chuột tầm bảo có trực giác đặc biệt mẫn cảm đối với những nguy hiểm khó có thể lường trước, mà hiện tại, trực giác của bé mách bảo, nếu như cứ tiếp tục dừng lại ở đây như vậy, không phải là một hành động sáng suốt.

Thư Tầm thò đầu ra khỏi đống quần áo, tầm nhìn ở bên ngoài lúc này đã trở nên vô cùng tối tăm, bé không thể xác định được là vì mặt trời đã lặn hay là do cơn bão tuyết đang đến, ban đầu khi tiến vào bên trong thế giới, mặt trời đã bị che lấp bởi các tầng mây âm u dày đặc, cho nên cũng tự nhiên là không thể suy đoán được thời gian khi ấy.

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, quần áo trên người Thư Tầm đã tích lũy một tầng tuyết trắng, Thư Tầm hóa thành hình người, run rẩy cầm lấy quần áo đang bị đọng tuyết, nhanh nhẹn mặc vào, nơi này là nơi cản gió, nhưng đồng thời cũng là nơi đọng tuyết, nếu cứ tiếp tục ở lại chỗ này, có khả năng cao là bé sẽ bị chôn vùi tại đây.

Thư Tầm nhớ rõ ở phía sau sườn đồi này là một mảnh rừng núi, cây cối cao ngất dựng thẳng, không có lá cây, từ xa nhìn qua thì có vẻ vô cùng hoang vắng, mà mục tiêu hiện tại của Thư Tầm, là tìm một thân cây cao to đáng tin, đào một cái ổ.

Từng bước bò lên dốc đồi, dấu chân nhỏ ở phía sau rất nhanh đã bị gió tuyết vùi lấp, biến mất vô tung, trong nháy mắt bò lên trên đỉnh đồi, một cơn gió lốc bỗng thổi mạnh đến gần như là muốn hất tung Thư Tầm đi, nhưng cũng may gió ở nơi cao lúc này so với nơi thấp thì tương đối nhu hòa hơn nhiều, chỉ khiến cho Thư Tầm loạn choạng, cúi người, nghiêng thân về trước một chút, cố gắng phân biệt tầm nhìn trước mắt, gió tuyết trắng xóa cùng với ánh dương đang dần trở nên ảm đạm làm Thư Tầm chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy mấy bóng cây mơ hồ.

Nhìn rõ về một hướng, dưới cơn cuồng phong bão tuyết, bánh bao nhỏ gắt gao bọc mình trong đống quần áo đơn bạc, vùi đầu bước đi, mỗi một bước đi đều khiến người lo lắng bé có thể bị gió thổi bay hay không.

Cùng lúc đó, hầu hết 3 tỷ người chơi so với Thư Tầm càng không xong hơn, bão tuyết cực đoan cùng với điều kiện hạn chế đầy khắc nghiệt, làm cho đại đa số người chơi đều rơi vào hoàn cảnh khốn khó, Thư Tầm còn có thể tìm được một thân cây coi như tránh được một trận gió tuyết, thế nhưng thân hình của bọn họ lại khác, họ phải tìm một căn phòng hay là sơn động thì may ra mới có thể tìm được một con đường sống trong chỗ chết.

Ở chủ phòng phát sóng trực tiếp ngôi cao, màn hình thực tế ảo không ngừng thay đổi, nhưng mà cho dù là bất kỳ hình ảnh nào đi chăng nữa thì cũng đều là quang cảnh bão tuyết gào thét, trên hàng ghế khán giả, người xem vô thức rùng mình, tiện tay quấn chặt quần áo.

Trong phòng bình luận, vẻ mặt của bình luận viên Tẩy Nguyệt ngưng trọng mười phần: “Trò chơi《Lẫm Đông mạt lộ》dựa trên một tinh hệ kỷ nguyên băng hà giá rét, nằm trong một ngân hà tinh hệ hình xoắn ốc, nó xoay quanh ngôi sao chủ có kích thước trung bình, nhưng dưới một thế lực thần bí nào đó, kỷ nguyên giá rét đột nhiên xuất hiện, cuối cùng khiến cho sinh mệnh trên tinh cầu bị đóng băng, đi đến tử vong, lúc mọi người phát hiện ra mọi chuyện, cũng là lúc, sinh mệnh trên tinh cầu này đã vô cùng mỏng manh và yếu ớt, giải trí Tinh Du liền liên hợp với các tinh hệ khác giành được quyền khai thác tinh hệ, đem điểm truyền tống của trò chơi thiết kế ở trên tinh cầu đóng băng này, trước khi trò chơi bắt đầu, ngay cả các bá chủ của chúng ta, cũng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng bên trong trò chơi, xem ra hiện giờ, độ khó trò chơi này đã vượt qua sức tưởng tượng của mọi người, ít nhất trong ba ngày này sẽ có một phần mười người chơi tử vong.”

“Một phần mười!” Ngữ khí của Tử Sắc có hơi ngạc nhiên: “Con số này có phải là quá cao rồi không? Có được khoang dinh dưỡng cấp bậc AA+, đại đa số đều là người chơi lâu năm, thời gian ba ngày có phải là quá nhanh rồi không?”

“Nhiệt độ thấp, thức ăn, gió lốc, năng lượng không đủ cùng với rất nhiều nhân tố khác, cộng với các điều kiện hạn chế cùng  vô vàng khó khăn, một phần mười chỉ là ước tính ban đầu, tôi có dự cảm, trò chơi lần này sẽ tạo ra một trang sử mới!” Ngữ khí của Tẩy Nguyệt mang theo vài phần kích động, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại trạng thái ban đầu: “Dưới đây chúng ta sẽ theo dõi và quan sát người chơi một cách ngẫu nhiên, đồng bộ hóa với góc nhìn của họ.”

Cảnh tượng xung quanh vừa chuyển, bên trong tầm mắt mọi người liền xuất hiện một người chơi, người chơi này ăn mặc đơn bạc, thân hình cao lớn, trên đầu có một đôi tai thú, rõ ràng là một thú tộc thành niên, lúc này đang cấp tốc chạy nhanh trong gió tuyết, tựa hồ là đang tìm nơi tránh gió, nhưng mà hiển nhiên, vận khí của hắn không quá tốt, rơi xuống một mảnh bình nguyên, thậm chí xung quanh bốn phía không có bất kỳ vật cản nào.

Một lát sau, hình ảnh lại một lần nữa thay đổi, xuất hiện một người trên đỉnh đầu có râu của trùng tộc, đang ở trong một vùng núi, dùng đá nham thạch xây thành một chỗ tránh gió đơn giản, tiếp đó nhanh chóng chui vào.

Hình ảnh thực tế ảo lại tiếp tục thay đổi vài lần, người xem có thể dễ dàng phát hiện ra một điều, hầu hết tất cả người chơi đều hạ cánh ở nơi hoang dã, hiện tại đại bộ phận người chơi đều đang tìm kiếm hoặc chuẩn bị nơi trú ẩn tránh bão tuyết để vượt qua đêm nay.

“Có thể nhìn thấy, game thủ tham gia trò chơi kỳ này đại đa số đều là người chơi lâu năm, đối với game sinh tồn có khả năng thích ứng rất cao, không có người chơi mới lắc lư bàng hoàng lo lắng, tôi tin tưởng hiện tại lúc này đây, đã có rất nhiều game thủ tìm được nơi ở qua đêm, mà người có vận may không tốt, hẳn là còn đang bôn ba bên ngoài bão tuyết…..” Tẩy Nguyệt dựa trên những cảnh tượng mình thấy được bắt đầu tiến hành tổng kết, hình ảnh thực tế ảo lại chuyển lần nữa, phát hiện ra một mảnh rừng cây bạch nham, cao ngất, thẳng tắp, cây bạch nham tựa như cùng bão tuyết hợp thành một thể, chẳng sợ phiến lá chết đi, cứ như cũ đứng thẳng tắp ở bên trong bão tuyết cuồng phong.

Bình luận viên Tử Sắc nghi hoặc cuốn râu: “Khoan đã, khung cảnh này sao lại không thấy người chơi?”

Tẩy Nguyệt cũng quan sát trong phút chốc, xác thật không hề phát hiện bất kỳ thân ảnh nào, bão tuyết xuất hiện cùng với hoàng hôn không chỉ khiến cho tầm nhìn người chơi chịu ảnh hưởng, mà ngay cả người xem cùng với bình luận viên cũng gặp phải tình trạng tương tự, hình ảnh góc nhìn thay đổi vài lần, vẫn như cũ không hề trông thấy bất cứ ai.

“Có lẽ hệ thống theo dõi xuất hiện một ít sai lệch, thế nhưng rừng cây bạch nham này nhìn qua có rất nhiều lợi ích, trong tất cả các loại cây, cây bạch nham vô cùng nổi tiếng với độ rắn chắc, dẻo dai, ngoài ra còn có một số đặc điểm khác có thể lợi dụng, bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau quan sát những người chơi khác xung quanh.” Tẩy Nguyệt vô cùng tự nhiên mà thay đổi đề tài, cảnh tượng lại thay đổi thêm một lần nữa.

Mà Thư Tầm lúc này đây, đang ở trong rừng cây bạch nham, sở dĩ hình ảnh góc nhìn thay đổi vài lần vẫn không thể nhìn thấy người chơi, là bởi vì ai mà nghĩ đến sẽ có một người chơi có thân hình nhỏ bé như vậy tham gia trò chơi.

Sau khi Thư Tầm leo lên đồi núi, bầu trời cũng đã trở nên tối đen, dựa vào năng lực nhìn trong bóng đêm, Thư Tầm rất nhanh đã tìm được một thân cây, sau khi chạy đến chỗ thân cây, liền bắt đầu đào, nhưng mà một móng hạ xuống, hiệu quả tạo ra cực thấp, Thư Tầm ngạc nhiên nhìn độ cứng của thân cây, thế nhưng bé cũng không nghĩ quá nhiều, vận chuyển một ít linh lực tiếp tục vung hai móng vuốt mập mạp, nhanh chóng đào ra một cái ổ trên thân cây.

Mãi đến khi cả người chui vào trong ổ, thân thể căng cứng của Thư Tầm mới thả lỏng, bé nép vào trong hốc, ôm chân thở dốc, hy vọng nhiệt độ cơ thể sẽ nhanh chóng tăng lên, từ khi tiến vào trò chơi đến nay, cũng chưa từng gặp phải chuyện gì quá nguy hiểm, nhưng mà chính sự áp bách cùng dồn ép, mới là thứ làm cho người ta trở nên khó thở.

Hiện giờ có thời gian nghĩ ngơi, đại não của Thư Tầm mới chậm rãi thả lỏng, thân hình nho nhỏ run rẩy thì thầm: “Tại sao lại có thể lạnh như vậy chứ!”

Thư Tầm cũng đã bắt đầu sử dụng ngôn ngữ địa phương của người Đông Bắc, đủ để chứng minh tâm trạng bây giờ của bé có bao nhiêu là không tốt, tuy rằng ngôn ngữ Đông Bắc là do bé tự học thành tài, nhưng mà ngày thường chủ yếu vẫn là sử dụng ngôn ngữ phổ thông để giao tiếp, chỉ có khi nào cảm xúc không ổn định, hay là tư duy hỗn loạn bé mới theo bản năng mà dùng giọng Đông Bắc nói chuyện.

Thư Tầm dùng quần áo của mình chặn lại cửa động, nhiệt độ bên trong hốc cây cũng không quá cao, Thư Tầm trở về nguyên hình, xoa xoa móng vuốt nhỏ của mình, sau đó lại cuộn tròn thành một quả bóng, quả bóng cuộn tròn giống như là một quả bóng nhung mềm mịn cao quý, nhiệt độ thân thể chậm rãi tăng lên, đầu óc Thư Tầm lần nữa bắt đầu xoay chuyển.

Ngắn ngủi một buổi chiều, cũng đủ để Thư Tầm hiểu được, thế giới này không giống với Địa Cầu, thời tiết vô cùng lạnh lẽo, bão tuyết che kín bầu trời, cây cối thì lại kiên cố như đá, thậm chí còn có rất nhiều điều chưa biết đang đợi bé đi khám phá, trong lòng Thư Tầm không ngừng tự nói với chính mình, không qua bao lâu, bé liền chậm rãi chìm vào mộng đẹp.

Ở bên ngoài hốc cây nho nhỏ, đêm tối dần buông, chậm rãi bao phủ lấy tất cả, gió lớn vẫn luôn không ngừng tàn sát bừa bãi, băng tuyết giao hòa, ở trong địa phương băng tuyết như thế, vẫn như cũ có rất nhiều người chơi đang tìm kiếm nơi trú ẩn, ngày đầu tiên ở trong thế giới game, có vô số người chơi vì cơn bão tuyết mà lạc mất phương hướng, cũng có rất nhiều người chơi vì hạ nhiệt mà đã chết đi ngay trong chính giấc ngủ của mình.

Sinh tồn ở một nơi vô cùng lạnh giá là nỗi uy hiếp lớn nhất của tất cả mọi game thủ ở đây, cũng như chính cái tựa game này, lẫm đông chính là đường cùng, mà bây giờ, mới vừa bước vào thế giới lẫm đông, bọn họ vẫn chưa thể hiểu rõ, hàm nghĩa chân chính của lẫm đông* là gì.

Ngày hôm sau, Thư Tầm từ trong giấc mộng tỉnh lại, độ ấm ở bên trong hốc cây vẫn như trước không quá cao, nhưng ít ra sẽ không phải chịu đựng sự thương tổn nguy hiểm do cái lạnh gây ra, Thư Tầm đi đến cửa ra vào, lặng lẽ nhô cái đầu nhỏ ra, kết quả vừa mới chui ra từ hốc cây, đã bị một cơn gió lạnh phát khiếp đập vào, tiếng gió gào thét trầm thấp, lượn lờ khắp mọi nơi trên núi rừng, thế giới một mảng trắng xóa, thậm chí còn không thể nhìn rõ một cây bạch nham nào khác gần đó.

Tác giả có lời muốn nói:

Trò chơi sinh tồn vô cùng tàn khốc đã chính thức bắt đầu, tiểu Thư Tầm một bên bán manh, một bên sinh tồn~~ ( bỗng nhiên trong lòng lão Hiên có chút chột dạ, lão Hiên làm sao cũng luôn cảm thấy vai chính trong văn của mình vẫn luôn phải chịu đựng cảnh đói…..)

Phụ lục:

[(凛): lẫm nghĩa là lạnh lẽo ,(冬): đông nghĩa là mùa đông , (末路) : mạt lộ nghĩa là đường cụt, gõ cụt, 《lẫm đông mạt lộ》 có thể hiểu là  Winter is the end. (Tui không biết dịch ra tiếng việt chính xác là gì, nên đành viết tiếng anh luôn, nghĩa của tiếng anh cũng tựa như vậy á.)](“mùa đông cuối cùng” àk ??, tui ngu tiếng anh lắm 藍藍)(hay mình để thành “Kỷ nguyên băng giá” đi)































[ĐBTBC] Chương 15: Tìm được lon nước giải khát

Chương 15: Tìm được lon nước giải khát.

Sau khi vòng qua xe tải chứa đầy củi, thì thấy một tấm biển ghi ‘Căn cứ trang trại rừng cây Bạch Nham Vi thị’, bảng hiệu không phải treo ngang, mà là để theo chiều dọc được đặt ở bên phải cánh cửa, chữ bên trên cũng không phải là chữ Hán mà Thư Tầm quen thuộc, nó là một thể chữ viết hoàn toàn mới, thế nhưng có thể là do hệ thống trò chơi, nên khi Thư Tầm xem đến chữ trong biển hiệu, thì văn tự của thế giới này tự động dung nhập vào trong đầu, làm bé nhận ra chúng mà không hề gặp chướng ngại.

Cũng ngay thời khắc này, thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu Thư Tầm.

“Xét thấy người chơi đặc biệt, theo điều ước của trò chơi, các hướng dẫn sau đây chỉ có duy nhất, vì đảm bảo tính công bằng cho người chơi, nên mô tả dưới đây chỉ được kích phát một lần, thỉnh người chơi lưu ý tìm hiểu. Thứ nhất, nguồn tài nguyên và đạo cụ trong trò chơi được chia làm hai loại, loại thứ nhất, là tài nguyên còn sót lại ở trong bối cảnh thế giới, chức năng của loại tài nguyên này hoàn toàn phù hợp với bối cảnh trò chơi, người chơi có thể tự mình cải tạo và sử dụng, loại thứ hai là tài nguyên vật tư hệ thống ngẫu nhiên đưa vào trong thế giới trò chơi, loại vật tư này có rất nhiều đặc tính của thời đại vũ trụ cùng với một số đặc tính hướng dẫn nhất định, thế nhưng số lượng có hạn, người chơi có thể tự mình cải biên để sử dụng, hơn nữa sau khi qua ải cuối cùng thì vật tư ấy sẽ thuộc về quyền sở hữu cá nhân, người chơi có thể tự mình xử lý.”

Nghe đến đây, đầu nhỏ của Thư Tầm nhanh chóng xoay chuyển, vật tư có sẵn ở trong thế giới này sau khi qua ải thì không được mang đi, nhưng mà cũng không thể phủ nhận, ở một số trường hợp đặc biệt, vật tư có sẵn cũng có thể trở thành vật tư cá nhân, mà vật tư của hệ thống trò chơi mang đến, chỉ sợ cũng sẽ chịu những hạn chế nhất định của bối cảnh trò chơi, ít nhất là không ảnh hưởng đến tính cân bằng của trò chơi, cho nên kỳ thật, công năng cơ sở của hai loại vật tư này cũng không quá mức chênh lệch cùng khác biệt.

“Thứ hai, game thủ dưới tuổi vị thành niên sau khi tiến vào trò chơi sẽ kích hoạt năng lực học tập ngôn ngữ, không cần phải học tập ngôn ngữ bên trong trò chơi, ngoại trừ các tình huống đặc biệt bên trong trò chơi, hệ thống trò chơi sẽ không nhắc nhở bất kỳ các loại tin tức gì, bao gồm cả các loại khen thưởng, tuy nhiên phần thưởng sẽ được kích hoạt công khai dưới cái nhìn của khán giả, và sẽ được trao tặng vào quang não sau khi trò chơi kết thúc.”

“Thứ ba, vì đảm bảo tính công bằng của trò chơi, game thủ sau khi tiến vào trò chơi sẽ không có cách nào rời khỏi trò chơi, cho đến khi game thủ tử vong hoặc qua ải. Hướng dẫn trên cùng năng lực học tập ngôn ngữ chỉ được kích phát dưới điều kiện người chơi dưới tuổi vị thành niên, chỉ giới hạn trong một lần, từ nay về sau hệ thống sẽ không có bất luận mô tả nào nữa, hết thảy game thủ phải tự mình khám phá cùng tìm hiểu, chúc ngài chơi game vui vẻ.”

Thanh âm hệ thống lần nữa biến mất, Thư Tầm biết, trước khi bản thân bé tử vong hoặc qua ải, thì sẽ không còn nhận được bất kỳ nhắc nhở cùng mô tả nào đến từ thế giới bên ngoài, thế nhưng thông qua mô tả nhìn như không giống mô tả này, bé đã nắm được không ít tin tức cùng suy đoán.

Thứ nhất, đoạn điều kiện kích phát mô tả này không khớp với trình tự mô tả, hạng mô tả đầu tiên nói đến việc liên quan đến vật tư, đại biểu ở thế giới này vật tư là thứ quan trọng không thể thay thế, nhưng Thư Tầm lại nhạy cảm nhận thấy, thay vì điều kiện kích phát của bé là lúc bé trông thấy tài nguyên quả hạch, thì bây giờ lại kích hoạt dưới tình huống bé nhìn thấy những văn tự kỳ lạ kia, việc này nói lên những gì? Chính là bản thân của văn tự có vai trò vô cùng quan trọng trong việc hướng dẫn cùng thúc đẩy, có lẽ chìa khóa mấu chốt cho việc qua ải, là nằm trên những chữ viết có trong văn bản.

Hệ thống mô tả trò chơi nhất định là đã trải qua khai phá cùng bố trí tỉ mỉ, cho nên có mức độ ưu tiên giải thích logic nhất định, mà cũng chính vì thế, Thư Tầm mới dễ dàng phát hiện ra manh mối.

Thư Tầm duỗi cánh tay béo vén tóc mình lên, kết thúc việc tự hỏi, bên trong đôi mắt sáng ngờ đen nhánh không xuất hiện một tia sợ hãi hay lùi bước, sau khi xem xét sơ đồ phân bố ở bên cạnh cánh cửa, liền kiên định bước từng bước chân ngắn đi về hướng bên trong căn cứ lâm trường.

Thẳng đến khi thân hình của bánh bao nhỏ biếm mất trong tầm nhìn, chỉ còn lưu lại một loạt dấu chân nho nhỏ ở phía sau, bên trong thính phòng vẫn như cũ có rất nhiều người điên cuồng spam, thậm chí đi kèm đủ loại thanh âm lồng tiếng vô cùng kích động, đương nhiên, cũng có rất nhiều quà tặng có thể đổi thành điểm tinh tế mà Thư Tầm thích nhất.

Hai vị bình luận viên tự nhiên cũng hiểu rõ nhiệt huyết của khán giả, tuy rằng tư liệu về Thư Tầm không có nhiều lắm, nhưng mà họ vẫn có thể khéo léo đem những lời mô tả mà Thư Tầm đã kích hoạt được, cùng với các thuộc tính của cây Bạch Nham đem ra bình luận và giải thích: “Xét thấy thời gian góc nhìn của người chơi bị hạn chế, chúng ta cũng không thể theo dõi một người chơi mãi trong một thời gian dài, thế nhưng có cơ sở từ mảnh lâm trường này, ngày sau, chúng ta vẫn còn có thể nhìn thấy hàng loạt dấu chân nho nhỏ đặc biệt này……”

Sự xuất hiện của Thư Tầm đã mang đến cho《Lẫm Đông mạt lộ》 một cái nhìn khác, dù sao thì game thủ cấp thần, mọi người cũng không mấy xa lạ, có thể suy đoán được cách chơi của họ, nhưng một vị game thủ nho nhỏ lại ngoài ý muốn xuất hiện trong trò chơi sinh tồn có độ khó cực cao này, lại hoàn toàn ngoài dự đoán, làm cho mọi người không thể suy đoán trước được cái gì, loại cảm giác mới lạ cùng kinh hỉ này là điều mà những game thủ khác không thể mang đến.

Đương nhiên, có người theo dõi thì cũng sẽ có người nghi ngờ, mới lạ cùng nhuyễn manh sẽ hấp dẫn một làn sóng yêu thích rất lớn, nhưng mà khán giả chuyên tâm vào trò chơi cũng sẽ không coi trọng người chơi có kích thước còn không lớn bằng bàn tay của người trưởng thành, dù sao thì ở trong thế giới trò chơi này thực lực mới là tối thượng.

“Cao tầng cái gì cũng hạn chế, lại cố tình một người nhỏ như vậy cũng có thể chơi game, ai trong chúng ta không có cabin dinh dưỡng cao cấp cũng chỉ có thể nhìn xem, tâm tình quá là vi diệu…..”

“Đánh cược một chiến hạm tinh tế, nó nhất định sẽ không thể sống qua đêm nay, bởi vì rất có khả năng nó ngay cả cửa cũng không mở được!”

“Ngồi chờ chiếm hạm của lầu trên, bánh bao nhỏ sẽ sống cho ngươi xem!”

“Nhỏ như vậy thì có gì đẹp, gặp ngày gió lớn thì ngay lập tức sẽ bị thổi bay.”

“……..”

Các loại bình luận vẫn còn tiếp tục, nhưng tổng thể mà nói, bình luận tiêu cực chỉ chiếm một phần ít ỏi, hơn nữa theo cảnh tượng chuyển đổi, lực chú ý của mọi người cũng bắt đầu thay đổi.

Bối cảnh lâm trường bị chuyển đổi, bình luận viên tiếp tục thuần thục tạo sự nhiệt tình cho người xem, ở trong trò chơi, Thư Tầm vẫn như cũ không biết chuyện gì cả.

Lúc này Thư Tầm đã vào ngôi nhà gỗ đầu tiên, đây là một ngôi nhà được xây theo phong cách hai tầng, ở trên sơ đồ phân bố cho thấy nơi này là phòng làm việc, ngoài ra, còn có ký túc xá cho công nhân, cùng với nhà ăn, còn lại là một cái sân rộng lớn đặt gỗ vận chuyển đến, xem ra đây không phải là nơi phụ trách gia công gỗ.

Hai tầng này là phòng làm việc, chiếm diện tích khoảng 100m², tòa nhà cũng không tính là tinh xảo, nhưng nhìn qua lại vô cùng rắn chắc tỉ mỉ, sau khi lấy tài liệu, cùng vật liệu đủ dùng, Thư Tầm liền leo lên cầu thang, đứng trước cửa, thử đẩy một chút, cửa gỗ không một tiếng động cứ như vậy bị đẩy ra.

Xung quanh yên ắng không có tiếng động, Thư Tầm đỡ khung cửa, nhìn vào bên trong, cảnh tượng bên trong ngay lập tức xuất hiện trước tầm mắt của Thư Tầm, tựa hồ bởi vì đã lâu không có người ở, từ chút ánh sáng ở bên trong cũng có thể nhìn thấy rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa tán loạn, trên mặt đất trải dài một tầng bụi, trong không khí tựa như cũng mang theo mùi hương cổ xưa, lại vì cái lạnh bên ngoài mà bị lây nhiễm thêm vài phần lạnh lẽo đến thấu xương.

Trông thấy tình cảnh này, Thư Tầm cũng không quá bất ngờ, dù sao thì khả năng có người sống ở đây sau thảm họa là thấp vô cùng, có thể phát hiện được cư dân địa phương tỉ lệ gần như bằng không, chỉ là không hiểu tại sao, từ sau khi phát hiện cái căn cứ lâm trường này, bé vẫn luôn cảm thấy không khỏe cùng cảm giác vi diệu cứ quanh quẫn mãi trong lòng.

Thư Tầm cẩn thận đi qua ngạch cửa, nhẹ nhàng đạp lên sàn gỗ chứa đầy tro bụi, tự cho là yên lặng không một tiếng động lẻn vào, nhưng ở phía sau thì lại lưu một loạt dấu chân nho nhỏ.

Trong phòng có vẻ trống trải dị thường, Thư Tầm cũng không sốt ruột tìm kiếm vật tư, mà là lựa chọn kiểm tra qua căn phòng một lượt, vòng qua phòng khách, bên tay trái chính là phòng bếp cùng với vị trí nhà ăn, Thư Tầm linh hoạt bò lên trên, đứng ở trên bàn, nhìn trên bàn gỗ vẫn đang đặt một bàn thức ăn có thể xem là phong phú, tuy rằng nhiệt độ không cao, nhưng thức ăn vẫn bị ôi thiu, lại đặt hai bộ chén đũa, một cái chén trống không, một cái chén thì còn chứa đầy thức ăn.

Đi một vòng trên bàn cơm, không hề phát hiện thêm bất kỳ manh mối nào khác, nhưng lại xuất hiện một lon đồ uống còn chưa khui, Thư Tầm dẫm lên đầu cái lon, hai tay nắm lấy nút khui, dùng sức kéo mạnh lên.

Cùng với một tiếng cạch nhỏ, lon nước uống liền được khui ra, Thư Tầm đem ống hút ở trên bàn cắm vào trong cái lon, ngồi trực tiếp trên đầu lon, gấp không chờ được mà uống vài ngụm.

Nước uống mang vị đào, hương vị rất ngon, Thư Tầm ôm ống hút uống gần một phần ba mới dừng lại, ngồi trên đầu lon nước, vỗ vỗ cái bụng nhỏ hơi phình lên của mình, tiếp theo liền cảm thấy thõa mãn mà leo xuống.

Tạm thời đã giải quyết được vấn đề nước uống, Thư Tầm cũng không sốt ruột, lại đi xung quanh một lần, khám phá xong bố cục, sau đó leo lên cầu thang đến lầu hai.

Lầu hai yên tĩnh không hề có tiếng động, cũng không có bất kỳ ai, theo thời gian chuyển đổi, sắc trời ngoài cửa sổ đang dần tối xuống, tầm nhìn trong phòng vốn đã không rõ nay lại càng thêm mơ hồ, Thư Tầm mở ra một cánh cửa sổ, nương theo ánh sáng xuyên vào mà thấy được đây là một căn phòng ngủ.

Nhìn thấy cái chăn trên giường lớn bên trong hơi phồng lên, Thư Tầm hô hấp nhẹ nhàng, quan sát tỉ mỉ chăm chú mất một lúc sau mới phát hiện chỗ chăn phồng lên kia không hề có dấu hiệu phập phồng hô hấp của sự sống, Thư Tầm vòng đến bàn gỗ bên cạnh giường lớn, leo lên bàn gỗ nhìn về phía giường không hề phát hiện một ai, nhưng mà nhìn vào trạng thái kỳ quái của cái chăn, thì lại giống như có ai đang ngủ ở nơi đó rồi bỗng nhiên biến mất vào trong hư không.

Cái tủ cạnh giường có đặt một ly nước, bên trong cái ly vẫn còn hơn phân nửa nước, hẳn là phòng ngừa chủ nhân đang ngủ bỗng thức dậy muốn uống.

Thư Tầm nắm tóc, một bên suy tư, một bên ở trên bàn gỗ xoay hai vòng, ý đồ tìm ra một ít dấu vết, để phỏng đoán thêm chút manh mối.

Trò chơi《Lẫm Đông mạt lộ》 này không hề cung cấp bất kỳ gợi ý qua ải nào cho các game thủ, trừ bỏ mục tiêu sống sót, cũng không có nói ra phương hướng chính xác của nhiệm vụ là gì, thuyết minh người chơi phải tự mình khám phá cùng tìm hiểu, mà xem ra trước mắt, điều kiện tiên quyết của trò chơi này, là phải hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra với thế giới khoa học kỹ thuật hiện đại này, rồi mới có thể tiếp tục theo phương hướng đó tìm hiểu lên.

Thư Tầm nhớ lại tiến trình của mình từng chút từng chút một, từ việc phát hiện ra căn cứ lâm trường, đến chiếc xe tải dừng ngay trước cửa, còn có bữa ăn đã được chuẩn bị trong phòng làm việc, cùng với ly nước được đặt tại đầu giường, đều này nói lên một việc, nhân viên công tác không hề có ý định rời khỏi nơi đây, rất có thể kỷ nguyên băng hà đột ngột xuất hiện, vấn đề là nằm ở chỗ mọi người ở nơi đây đã đi đâu rồi?

Mặt trời rất nhanh lặn về phía tây, tựa hồ mỗi khi đến thời khắc hoàng hôn, thì bóng đêm liền phá lệ bước đến nhanh hơn, tia sáng cuối cùng trong ngày biến mất, cái lạnh thấu xương càng không kiêng nể, bên ngoài ô cửa thật hiếm có khi không có gió, nhưng mà thời tiết khô lạnh vẫn như cũ làm người ta không muốn đặt chân ra ngoài.

Suy tư không ra kết quả gì, Thư Tầm quyết định từ bỏ, cảnh vật trước mắt đã trở nên mơ hồ không rõ, Thư Tầm cũng không còn cách nào tiếp tục đi khám phá, lần mò bò xuống bàn gỗ, sau đó nương theo bóng đêm càng lúc càng tối leo lên trên giường lớn, theo hướng chân giường tìm một vị trí thích hợp, tiếp đó đắp chăn chậm rãi rơi vào giấc ngủ say.

Hạn chế trong thế giới trò chơi này nghiêm khắc mười phần, việc này cũng làm cho một ít năng lực của Thư Tầm trở nên suy yếu đi rất nhiều, bao gồm cả năng lực nhìn trong bóng đêm, thiết lập này xuất hiện cũng bởi vì tinh thần lực cường hãn của bản thể các chủng tộc lớn hiện giờ,vì mức độ suy yếu nhất định có thể giữ gìn tính cân bằng của trò chơi, hơn nữa cũng sẽ không gây ra ảnh hướng quá lớn đối với bối cảnh thế giới trò chơi. Hiện giờ, dưới tình trạng ở trong bóng tối, nếu không có bất kỳ ánh sáng nào, những sự vật Thư Tầm có thể trông thấy là vô cùng hữu hạn.

[ĐBTBC] Chương 14: Tuyết rơi, về nhà thu bánh bao

Chương 14: Tuyết rơi, về nhà thu bánh bao.

Lại trải qua hai ngày bão tuyết, gần tối bão vẫn chưa có ý định dừng lại, cho đến giữa trưa ngày thứ năm, bầu trời mới bắt đầu quang đãng, mặt trời thì vẫn như cũ bị đám mây ngăn cách, nhưng mà đây lại là lần đầu tiên Thư Tầm nhìn thấy được ánh nắng ở trong thế giới trò chơi.

Trải qua tự hỏi một ngày, Thư Tầm liền chuẩn bị tốt tâm lý sửa sang lại vật tư. Khu rừng này lên xuống nối tiếp, không quá dốc nhưng lại trải dài vô tận, Thư Tầm cũng không có cách nào để ước lượng diện tích nơi đây, hiện giờ cách tốt nhất là tìm kiếm nơi mình đã rơi xuống, địa thế nơi đó bằng phẳng, nếu như thế giới này nguyên bản có dân cư, thì sẽ có xác suất cao tìm được phòng ốc ở nơi địa thế như vậy.

Nếu đã quyết định rời đi, Thư Tầm cũng sẽ không tiếp tục chần chừ, đặt một quả hạch vào cái túi nhỏ ở trong quần áo, trong ngực cũng bỏ thêm vài quả, vốn dĩ đã là một cái bánh bao nhỏ mập mạp nháy mắt lại càng thêm mũm mĩm.

Bên trong phiến rừng có rất nhiều loài động vật, giống như trước đây gặp được con sóc kia, nếu Thư Tầm không có thực lực nhất định thì sẽ bị nó không chút do dự giết chết, không nên coi thường bất kỳ một sinh linh nào trong tự nhiên, đặc biệt là khi đại nạn đang giáng xuống, lương thực thiếu thốn, bất luận loài sinh vật nào cũng có thể bộc phát ra sức mạnh kinh người.

Vị trí hốc cây của Thư Tầm nằm ở bìa rừng, đây cũng là vì vào lúc mới bước vào thế giới trò chơi, đã gặp phải bão tuyết, cho nên Thư Tầm đành tìm đại một thân cây mà đào hang, hiện giờ, nơi này ngược lại, lại giúp cho bé dễ dàng rời đi hơn.

Dựa theo phương hướng trong trí nhớ, rất nhanh Thư Tầm đã rời khỏi núi, đứng ở trên một ngọn đồi phóng mắt nhìn lại, phía trước là một thế giới trắng xóa, địa thế thoạt nhìn vô cùng bằng phẳng, ánh mặt trời chiếu xuống do được đám mây cản trở, nên cũng không quá chói mắt, cảnh tượng trước mắt làm cho lòng người tăng thêm vài phần cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng.

Thư Tầm hít sâu một hơi, bước lên một bước, rảo bước tiến về phía trước.

Cùng lúc đó, khó có được thời tiết tốt đẹp, làm cho đại đa số người chơi điều thở phào nhẹ nhỏm, cũng cho bọn họ một chút thời gian để thở dốc từ khi tiến vào thế giới trò chơi này, hết thảy mọi thứ điều bị cắt đứt với thế giới hiện thực, cho nên những người chơi còn sống sót ở đây, không hề hay biết chỉ trong thời gian bốn ngày ngắn ngủi, số người chơi tử vong đã cao hơn một phần mười, hơn nữa số liệu này vẫn đang không ngừng tăng lên.

Hiện giờ trong phòng phát sóng trò chơi ngôi sao của chính phủ, bình luận viên đã được thay đổi, hình ảnh thực tế ảo thường thường cứ theo thời gian mà xoay chuyển, bình luận viên nhìn tình huống xuất hiện trước mắt bắt đầu tiến hành giải thích: “Như mọi người đã thấy, thế giới này không thể trực tiếp ăn tuyết, tuyết được hòa tan cũng chẳng thể uống, cũng đã có người chơi phát hiện nước tuyết cần phải được đun nóng mới có thể dùng, nếu không sẽ bị nhiễm trùng, dưới tình huống không có dược vật, người chơi sẽ tử vong trong vòng hai ngày, nhưng mà đối với thế giới Lẫm Đông mà nói, lửa là một món vật tư vô cùng trân quý…..”

Trong thính phòng, người xem mang theo thần sắc khác nhau, có người phát biểu suy nghĩ của mình, có người sắc mặt ngưng trọng làm đủ loại suy đoán, có người thì tặng lễ vật cho người chơi mà mình yêu thích, nhưng mà đại đa số người chơi điều bị cảnh tượng bên trong trò chơi hấp dẫn.

Trò chơi《Lẫm Đông mạt lộ》vượt qua độ khó mà tất cả mọi người tưởng tượng, mới bắt đầu người chơi chỉ được trang bị một bộ áo đơn cơ hồ là không có khả năng chống lạnh, bão tuyết thì tàn sát bừa bãi, khó tìm nơi tránh gió, lương thực thiếu thốn, nguồn nước hiếm hoi, chỉ có người chơi đạt cấp thần mới có thể dựa vào năng lực phán đoán của mình mà tìm được nơi dân cư đã từng sinh sống và hoạt động, nhưng mà cũng chẳng trợ giúp được bao nhiêu, cho đến hiện tại, chưa có ai nghĩ ra được điều kiện vượt ải, mà chỉ có thể cố gắng sống sót một cách gian nan như vậy.

“Cảnh hiện tại, là một mảnh lâm trường, xem ra lại có thêm một người chơi phát hiện ra dấu vết dân cư từng hoạt động, cho đến hiện tại, thì vẫn chưa có đủ một ngàn người chơi tìm thấy thứ này, để chúng ta xem ai là người may mắn nào.” Bình luận viên Đông Võ vô cùng tự nhiên mở lời, nói về hình ảnh trước mắt, thế nhưng tìm kiếm trước sau cũng không hề phát hiện thấy tung tích của người chơi.

Bình luận viên ở bên cạnh Đông Nhạc ánh mắt đột nhiên sáng lên: “Đem hình ảnh phóng lớn, tôi nghĩ chúng ta đã tìm được vài thứ thú vị rồi.”

Hình ảnh dần dần được phóng lớn, khi hình ảnh xuất hiện rõ ràng trước mắt mọi người, vốn dĩ phần bình luận vô cùng náo nhiệt bất ngờ trở nên trống không, mà biểu tình của mọi người nháy mắt cũng trống rỗng, hoài nghi có phải bản thân mình đã nhìn lầm rồi không.

Đầu tiên, đặt vào tầm nhìn của mọi người là một con đường núi tuyết trắng xóa bằng phẳng, nhưng khi hình ảnh không ngừng được phóng lớn, thì xuất hiện một loạt dấu chân nho nhỏ, sau đó là một bánh bao nhỏ bước chân nghiêm túc, thân mình nho nhỏ cơ hồ rất dễ khiến mọi người xem nhẹ, đứa nhỏ có một mái tóc ngắn màu đen, khuôn mặt bánh bao thịt non nớt lộ ra trạng thái rõ ràng là một đứa bé, cố tình ở giữa chân mày còn xuất hiện một nốt chu sa đỏ thẳm phá lệ bắt mắt, che khuất đi điểm ngây thơ, lại tăng thêm vài phần sắc bén, nhưng mà vẻ sắc bén lại như mềm mại này không hề khiến người ngoài cảm thấy bị uy hiếp, mà ngược lại càng thêm nhu hòa.

Trong nháy mắt khu bình luận trống không bùng nổ vô số ngôn luận chen chúc.

“66666*……”

(666*: đồng âm với từ溜(lìu) nghĩa là giỏi/lợi hại)

“Trời ạ, là con nhà ai? Sao lại có thể nhỏ như vậy, đây là Thú tộc sao? Nhưng mà không có đặc điểm của thú tộc!”

“Thật đáng yêu! Quá đáng yêu rồi! Tổ chức lập đội trộm đứa bé giơ tay!”

“Nhìn đi đem tiểu bảo bảo đông lạnh, đến cả gót chân cũng đỏ bừng rồi, nhà sản xuất vô lương tâm!”

“Nhà nào lại bất cẩn như vậy, con mình rơi vào khoang dinh dưỡng cũng chẳng biết, có phải muốn dọa khóc tiểu bảo bảo không!”

“Tuyết rơi, về nhà thu hài tử!”

Cùng với đủ loại ngôn luận, bên trong thính phòng hoàn toàn nổ tung, kinh ngạc qua đi, thì lại bắt đầu sôi nổi suy đoán xem một đứa nhỏ như thế, làm sao có thể sống đến ngày thứ năm, hơn nửa nhìn tinh thần cùng bộ dạng kia, tựa hồ sống cũng không quá tệ.

Hai vị bình luận viên cũng bất ngờ trước tình huống này, biểu tình có chút dại ra, thế nhưng rất nhanh đã hoàn hồn, bình luận viên Đông Nhạc hứng thú dào dạt cười: “Đây có thể là người chơi nhỏ tuổi nhất của chúng ta, vừa được hệ thống công khai số liệu, đứa bé này chưa đến một tuổi, nhân tộc, là thức tỉnh giả hoàn toàn, vận khí của đứa nhỏ rất tốt, đáp xuống cạnh rừng bạch nham, quy mô doanh địa lâm trường này cũng còn tính là tốt, hẳn là có thể phát hiện ra một ít vật tư.”

Lúc này, Thư Tầm cũng không biết bản thân bé đã bị lộ mặt trên phát sóng trực tiếp ngôi cao, thứ nhất là vì Thư Tầm không có ý thức về phát sóng trực tiếp, thứ hai là bởi vì xác suất được phát sóng trực tiếp bắt gặp cũng không cao, đại đa số phát sóng trực tiếp đều theo dõi các người chơi cấp thần có thể mang đến cho người xem bình luận khách quan hơn.

Bây giờ, Thư Tầm ngoài ý muốn bị lộ mặt, làm cho bé chỉ trong nháy mắt đã trở nên nổi tiếng, thế nhưng đáng tiếc Thư Tầm không lưu lại bất kỳ tin tức nào ở trên mạng, làm cho mọi người không có cách nào biết thêm thông tin về bé, nhưng mà cũng không ngăn cản được việc nhiều người đang rà xoát lễ vật để tặng cho bé, vì thế khi mà Thư Tầm đang tâm tâm niệm niệm kiếm điểm tinh tế, thì hoàn toàn không biết chính mình chỉ trong chớp mắt đã thu được mấy ngàn điểm tinh tế, nếu như bé biết được, khả năng cũng chỉ cảm thấy khó hiểu, còn vui vẻ nhảy nhót hai vòng, dưới ảnh hưởng tác động của thiên thời địa lợi nhân hoà, bất tri bất giác, Thư Tầm đã ở trên con đường tài lộc một đi không trở lại.

Bên này, trong thế giới trò chơi, Thư Tầm vẫn đi mãi về một hướng, ngoài ý muốn phát hiện được quốc lộ, phát hiện quốc lộ làm cho Thư Tầm xác định được một điều, trong nguyên tác của thế giới trò chơi này có cư dân tồn tại.

Một đường đi đến, Thư Tầm suy nghĩ rất nhiều, cũng có một ít suy đoán. Vào lúc lần nữa làm sạch tuyết đọng tìm kiếm quả hạch, Thư Tầm để ý thấy, lá cây được chôn phía dưới động tuyết có màu xanh lục, tuy rằng là màu xanh rất nhạt, nhưng cũng mang ý nghĩa lá cây không phải tự nhiên mà rơi xuống.

Còn có con sóc kia, phần lớn sóc đều kiếm ăm vào mùa thu, am hiểu tìm kiếm cùng cất giấu thức ăn, sau khi bắt đầu vào mùa đông, sóc sẽ sống ở trong ổ, thẳng đến khi mùa xuân xuất hiện chúng mới lại lần nữa ra ngoài.

Hai điểm này tựa hồ là đang nói với Thư Tầm, thế giới Lẫm Đông này không phải là tự nhiên, mà là đột nhiên đến, thậm chí làm cho các loài động vật mẫn cảm với thời tiết vẫn chưa kịp chuẩn bị, như vậy, thì cư dân nguyên bản đâu? Nếu như bối cảnh trò chơi thành lập dựa trên một bối cảnh chân thật, vậy thì Lẫm Đông mạt lộ, kỳ thật là chân thật tồn tại.

Dọc theo quốc lộ, lúc này Thư Tầm cũng không đi lâu lắm, trước mắt xuất hiện biến hóa, mặt tuyết bằng phẳng trống trải ở phía trước bỗng nhiên xuất hiện một màu sắc khác, tuy rằng bị tuyết trắng bao phủ hơn một nửa, nhưng mà bên trong các mảnh tuyết, vẫn có thể nhìn thấy được màu khác, Thư Tầm sau khi nhìn kỹ, thì phát hiện đây là mấy gian phòng ốc, và một đống gỗ bày ra như một tòa núi nhỏ.

Tạm dừng suy nghĩ, phát hiện được phòng ốc, làm cho Thư Tầm kích động không thôi, vội chạy lên phía trước. Ở lối vào, Thư Tầm còn phát hiện một chiếc xe ngựa chuyên chở gỗ thô đang chất đầy gỗ, tựa hồ đang chuẩn bị vận chuyển củi gỗ, Thư Tầm nhìn không tới tình huống của phòng điều khiển, nhưng mà từ nơi này xem qua, bên trong hẳn là không có ai.

Chiếc xe xuất hiện, làm Thư Tầm biết được, thời đại bối cảnh của trò chơi này cùng với trình độ phát triển so với địa cầu Thư Tầm từng ở vô cùng tương tự, hẳn đều là ở vào thời đại phát triển khoa học kỹ thuật, sự sống của các loài động vật cũng vô cùng tương tự, ít nhất là có sóc tồn tại, chỉ là không biết sinh mệnh thể cao cấp ở thế giới này có phải là nhân loại hay không?

Thư Tầm lúc trước đã từng học bù kiến thức, cho đến sự phát triển của hiện tại, cao cấp sinh mệnh phát triển tương tự cũng không hiếm thấy, sau một đoạn thời gian nghiên cứu cùng thử nghiệm, sinh mệnh thể cao cấp đều phát hiện ra rằng, vũ trụ có quy luật phát triển của riêng nó.

Đối với sự phát triển sinh mệnh mới của một tinh cầu, nếu bị tinh cầu khác can thiệp quá sâu, sẽ làm cho trật tự vốn có của tinh cầu này bị quấy nhiễu, dẫn đến sinh mệnh thể của tinh cầu đó bị phá hủy, cho nên, để bảo hộ sự sống cùng sự phát triển đa dạng của vũ trụ, năm đại chủng tộc đều đã ký kết một bảng hiệp ước, trong đó quy định, đối với sinh mệnh mới trong tinh cầu sau khi bị phát hiện, vô luận là tài nguyên chủng tộc dân cư ra sao, năm đại chủng tộc đều không thể tự tiện can thiệp vào sự phát triển của nó, cũng không được tự mình tiếp xúc với sinh mệnh thể trên tinh cầu vừa được phát hiện này.

Chỉ khi sinh mệnh tinh cầu phát triển gặp phải nguy cơ, hoặc rơi vào tuyệt cảnh, năm đại chủng tộc mới có thể căn cứ vào trình độ tai họa bất đồng mà dùng thủ đoạn cứu lại, cuối cùng thì sinh mệnh thể phát triển cùng với sự đa dạng của vũ trụ mới là con đường tồn tại lâu dài của thể sinh mệnh cao cấp.

Hiện giờ, Thư Tầm phát hiện quốc lộ cùng với chiếc xe ngựa càng làm tăng thêm phán đoán của bé, trò chơi《Lẫm Đông mạt lộ》lấy bối cảnh trò chơi chân thật, hẳn là một tinh cầu gặp phải kỷ nguyên băng hà, hơn nữa rất có khả năng dân cư bản địa là nhân loại, chỉ là trình độ phát triển cách thời đại vũ trụ rất xa, chỉ dừng lại ở thời đại phát triển khoa học kỹ thuật hiện đại.






























[ĐBTBC] Chương 7:

Chương 7: Chiên cá khô nhỏ

Bệ bếp này Thư Tầm phải nghiên cứu thật lâu mới biết cách sử dụng, trực tiếp đem cá nhỏ bỏ vào chảo gốm đen bóng, rồi chạy đến bên cạnh, cánh tay mập mạp nho nhỏ bắt đầu chạm vào bảng điều khiển, chảo gốm màu đen dần nóng lên, Thư Tầm phỏng đoán độ lửa, đứng ở bên cạnh, còn nâng lấy cán chảo lật lật một chút, thành công đem cá nhỏ đảo qua, hoàn thành động tác, Thư Tầm cảm thấy bản thân bé thật là may mắn khi từng quan sát phụ thân nấu cơm, còn nhờ củ nhân sâm kia khiến thực lực của mình tăng lên, làm cho tốc độ cùng sức mạnh đều có được độ tăng trưởng nhất định.

Mùi thơm của cá nướng chậm rãi lan toả, Thư Tầm tắt đi nguồn nhiệt, nhanh chóng làm lạnh chảo, tiếp theo bé đi vào lòng chảo,rốt cuộc cũng được như nguyện ôm lấy cá nướng, không thèm đi đâu nữa, trực tiếp ngồi trong chảo, híp mắt mỹ mãn thưởng thức mỹ thực.

Không biết cá này là loài cá gì, xương vô cùng mềm, vậy nên cuối cùng một con cá nhỏ, bị Thư Tầm ăn đến xương cũng chẳng còn, Thư Tầm xoa xoa cái bụng tròn vo nằm ở trong chảo, cảm giác bản thân đã lần nữa sống lại.

Sau khi ăn xong, Thư Tầm nhảy ra khỏi chảo, không biết chảo được làm từ chất liệu gì, bề mặt không hề lưu lại bất cứ một vết bẩn nào, cho nên Thư Tầm chỉ cần đem đống rác lúc nãy xử lý con cá ném vào thùng rác là xong, không qua bao lâu, thùng rác sẽ tự phân giải, rác sẽ biến mất vô tung.

Vào lúc Thư Tầm tìm kiếm cửa ra cũng đã từng nghiên cứu qua thùng rác này, thậm chí còn nghĩ đến việc chui vào thùng rác, nhưng mà xét đến việc đồ vật bị ném vào sẽ dần bị phân giải rồi biến mất, Thư Tầm không rõ nguyên lý làm việc của thùng rác, cũng không biết đồ vật biến mất là đã đi đến nơi nào, bất quá nhìn qua có vẻ không phải là một nơi tốt đẹp gì.

Có bể cá, lương thực của Thư Tầm cũng xem như là đã ổn định, nhưng bể cá ở trên vách tường kia không thể làm thức ăn lâu dài, những con cá đó có màu sắc quá diễm lệ, Thư Tầm không thể xác định có thể ăn được hay không, hơn nữa bé còn từng đứng trước bể cá đếm bằng đầu ngón tay, đếm đi đếm lại, cá lớn cá nhỏ có hơn 130 con, nếu như ngôi nhà này thật sự không có người ở, vậy những con cá này cũng có thể ăn được rất lâu.

Tạm thời không có khả năng bị đói, Thư Tầm cũng không nghĩ đến việc sẽ rời đi, mà là tiếp tục nghiên cứu gian thư phòng hư hư thực thực này, hy vọng có thể tìm thấy cuốn sách giới thiệu bối cảnh lịch sử của thế giới hiện tại..

Nhờ móng vuốt sắc bén, Thư Tầm nhẹ nhàng leo lên kệ sách, trên kệ đặt chỉnh tề một loạt vật thể hình chữ nhật màu đen, đồ vật này đó lớn bằng bàn tay không hề có bất kỳ ký tự gì, hẳn là yêu cầu người thao tác kích hoạt, nhưng mà sau khi quan sát toàn bộ kệ sách, Thư Tầm không hề nhìn thấy bảng điều khiển, cũng không thấy một cái nút bật nào.

Thư Tầm trượt xuống kệ sách, tính toán đem mấy cái kệ ở trong thư phòng xem xét hết một lần, lúc trước người máy dọn dẹp kia nói chính là Hán ngữ, cho nên Thư Tầm tin tưởng, thế giới này nhất định có tồn tại chữ Hán, hơn nữa thời không này khẳng định có mối liên hệ nhất định cùng địa cầu, cho dù không phải là giao tiệp hoặc là thời không diễn sinh, cũng có khả năng là thời không song song, rốt cuộc thì văn hóa vẫn có chút tương đồng a.

Thư Tầm đoán không sai, vào thời điểm bé điều tra đến kệ sách thứ hai đếm ngược, thì kệ sách cảm giác được nguồn nhiệt, liền tự động kích phát, vào lúc Thư Tầm lần nữa chạm vào vật thể hình chữ nhật, phía trên liền hiện ra văn tự, đúng là Hán tự mà Thư Tầm quen thuộc.

Có đều chữ Hán không phải xuất hiện trực tiếp ở trên cái hộp, mà là xuất hiện ở giữa không trung, giữa không trung bỗng xuất hiện một hàng mục lục thật dài, xem ra cái hộp nhỏ này không phải là sách, mà là một loại tra cứu.

Thư Tầm xem xét mấy cái hộp đen nhỏ khác, phát hiện bày trên kệ sách chỉ là thư tịch thông thường, giới thiệu phong tục thời đại hiện nay, thường thức, bối cảnh lịch sử…. Thư Tầm cũng không vội đọc nội dung thư tịch, rất nhanh bé đã xem đến kệ cuối cùng, phát hiện đồng dạng cũng có thể đọc, kệ sách cuối cùng là một kệ  thư tịch dùng cho học tập, từ các loại ngôn ngữ đơn giản cho đến thao tác phi thuyền phức tạp, thậm chí còn có phương tiện chế tác cơ giới.

Cho đến bây giờ, Thư Tầm cuối cùng cũng rõ, kệ sách này có khả năng đã được chủ nhà thiết lập quyền hạn đọc. Cuối cùng, hai kệ sách này đối với thời không thổ cư, điều là những chuyện hết sức phổ biến, không tính là cơ mật gì, là thư phòng bày trí tiêu chuẩn đối với thế giới này, cho nên không có hạn chế quyền hạn đọc. Mà đây lại là thứ hiện tại Thư Tầm đang cần, vì thế, Thư Tầm hứng thú bừng bừng, đem đệm chăn nhỏ của mình chuyển đến thư phòng.

Cũng may hai kệ sách cuối cùng, có số lượng hộp đen không quá nhiều, đủ để Thư Tầm đem chăn nhỏ trải ra. Rất nhanh Thư Tầm phát hiện, chỉ cần bé chạm vào cái hộp nhỏ màu đen, là có thể tìm ra bộ sách mình muốn trong đầu, tất cả tựa như đem thần thức chìm vào trong ngọc giản, không cần mở mắt cũng có thể tiến hành đọc.

Thậm chí so với ngọc giản còn tiện lợi hơn, sau khi xác định bản thân sẽ đọc một cuốn sách nào đó, thư tịch sẽ tự động kích hoạt công năng hỗ trợ đọc, nếu có từ ngữ khó hiểu, bạn chỉ cần suy tư một lát, bên cạnh liền sẽ xuất hiện các ghi chú, cho dù là từ đơn giản nhất, cũng sẽ có giải thích cụ thể, cứ như thế, tốc độ đọc cùng chất lượng ghi nhớ của Thư Tầm được đề cao hơn, trí nhớ của bé vốn đã rất tốt, hơn nữa còn có thiên phú thích ứng cùng học hỏi tồn tại, phần lớn sách bé chỉ cần đọc qua một lần, là đã có thể ghi nhớ được những thông tin cần thiết.

Xem càng nhiều, hiểu biết càng nhiều, Thư Tầm càng thêm trầm mê, bé không thể tưởng tượng, loài người lại có thể thông minh đến như vậy, cho dù không có linh lực, cho dù thân thể không cường kiện, mà vẫn có thể cường đại đến khó lường.

Bản thân họ tuy rằng không có linh lực, lại có thể khéo léo sử dụng mỗi một loại năng lượng trong thế giới, bản thân tuy yếu ớt, nhưng lại có thể sáng tạo ra những món vũ khí mang tính hủy diệt, không thể ngự không phi hành, nhưng lại có thể đột phá căn nguyên cấm chế, thăm dò vũ trụ bên ngoài thế giới, hơn nữa còn từng bước từng bước từ trong lịch sử, đem mọi thứ dần dần phát triển đến cực hạn.

Thế giới này cũng giống như Địa Cầu, lấy khoa học kỹ thuật là chính, khoa học là chủ, đủ loại lý luận khoa học kỹ thuật kiểm chứng chân lý, thăm dò căn nguyên vũ trụ.

Mượn tài nguyên có sẵn ở Địa Cầu, loài người từng bước từng bước bước chân ra khỏi Thái Dương hệ, tài nguyên bản địa của Địa Cầu không thể giúp họ đi quá xa, các loại nguyên tố trên Địa Cầu, các tài nguyên chế tạo công cụ hàng không cũng dần phát triển đến cực hạn, lúc này, ý thức lý luận tài nguyên ngoại tinh cùng với lý luận vũ trụ chậm rãi hình thành.

Cái gọi là lý luận tài nguyên ngoại tinh chính là các hành tinh lân cận Địa Cầu, tài nguyên ở các hành tinh này thậm chí còn có thể khiến cho khoa học kỹ thuật lần nữa đổi mới, nhờ đó mà cải tiến công cụ thăm dò vũ trụ của họ, tài nguyên ngoại tinh được người Địa Cầu vận dụng khai phá, loài người mới có thể tiến xa hơn.

Mà ý thức lý luận vũ trụ đơn giản chính là vũ trụ tồn tại ý thức của chính mình, lấy ngôn luận của người phương đông giảng giải chính là trời sẽ không tuyệt đường người, cho nên rất nhiều học giả cho rằng, vũ trụ sẽ có ý thức cấp Địa Cầu một đường sinh cơ, mà không phải là tuyệt lộ. Mỗi một sinh mệnh thể trong vũ trụ ra đời, điều là do kết quả của ý thức vũ trụ, loài người có thể phát triển đến hiện tại, thuyết minh bọn họ đối với vũ trụ có sự thích ứng nhất định, mà vũ trụ cũng sẽ không mặc kệ một sinh mệnh thể cứ như vậy mà biến mất.

Hai cái lý luận này kết hợp lại khiến cho rất nhiều người tin rằng, vũ trụ sẽ có ý thức sắp xếp tài nguyên Địa cầu có thể sử dụng đến một trình độ khoa học kỹ thuật nhất định, nói cách khác, Địa Cầu hướng chân ra ngoài thăm dò vũ trụ không phải một bước là xong, mà phải chậm rãi hoàn thành.

Vì thế, tài nguyên ngoại tinh được khai phá sử dụng một lần nữa giúp loài người phát triển khoa học kỹ thuật đổi mới, mà có lần thứ nhất, thì sẽ có lần hai, lần ba….

Từng bước thăm dò, nhân loại cuối cùng cũng phát hiện ra sinh mệnh thể ngoại tinh, tuy rằng chỉ là đơn bào không tự nhận thức được sinh mệnh, nhưng nó lại là bước đầu tiên giúp nhân loại di cư, bước chân của nhân loại rốt cuộc bắt đầu mở rộng hướng ra bên ngoài.

Khoa học kỹ thuật vũ trụ của nhân loại không ngừng phát triển cùng tiến bộ, còn nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng, bước nhảy không gian, kỹ thuật không gian vận chuyển đúng thời mà sinh ra, phi thuyền vũ trụ, chiến hạm tinh tế, cơ giáp chiến đấu cũng theo đó mà xuất hiện, trải qua ba tỷ năm, nhân loại trước sau vượt qua, thời đại khoa học kỹ thuật, siêu thời đại khoa học kỹ thuật, thời đại thăm dò, cuối cùng hoàn toàn bước vào thời đại tinh tế.

Tác giả có lời muốn nói:

Tất cả lý luận ở trên điều là não động, không thể khảo cứu, các tiểu thiên thần không cần coi là thật ~

Thế giới ở đây có thể lý giải là thế giới song song, cùng theo lão Hiên não động đi, lão Hiên mang mọi người đi bay ~~