[MNCKG] Chương 48

Sắc mặt An Lạc Vũ khó coi trừng Khắc Lạc Duy mắng:” Khắc Lạc Duy, anh hỗn đản, đêm qua chắc chắn con đã nhìn thấy,về sau anh đừng hòng nghĩ có thể chạm vào tôi.”

“Không,không đâu tôi đã cùng Hắc Mao nói rồi,nó khẳng định sẽ xem chừng Lam Mao,Hắc Mao vô cùng hiểu chuyện,cho nên em không cần lo lắng.” Khắc Lạc Duy vội vàng giải thích,đây là chuyện liên quan đến tính phúc nửa đời sau của hắn nha!!!!

An Lạc Vũ nửa tinh nửa ngờ nhìn Khắc Lạc Duy:”Thật?”

“Thật,nếu em không tin thì hỏi Hắc Mao đi.” Tuy rằng trêu chọc Lam Mao rất vui, nhưng mà nó lại là một đứa không biết điều, nếu như An Lạc Vũ đi hỏi Lam Mao, thì hắn nhất định phải đi đập đầu vào tường.

An Lạc Vũ có chút cổ quái, lúc y đi hai đứa nhỏ kia còn nói ríu rít không ngừng, nhưng hôm nay vì sao lại không hề phát ra một tiếng:” Hai đứa nhỏ đâu? Vì sao nãy giờ vẫn không thấy?”

“Lần này hấp thu quá nhiều năng lượng,khẳng định cần một thời gian để tiêu hóa,bọn nó hẳn là đã đi ngủ đông rồi.”

Thời gian hai người yêu nhau, chớp mắt trôi qua thật nhanh, nửa tháng trôi qua, mới sáng sớm hai người còn đang ngủ nướng thì đã nghe thấy tiếng dừng xe motor dừng lại trong viện.

Hôm nay Tô Nghi đặc biệt vui vẻ, mấy ngày nay cuối cùng cũng đã xử lý xong tên Cố hỗn đản, hắn nhảy xuống xe máy thì hô lớn:”Em trai,anh đến tìm em.”

Lúc Tô Nghi muốn vào phòng của An Lạc Vũ,thì đã bị Khắc Lạc Duy thân mặc quần cộc nắm lại, hiện tại hắn không muốn bất cứ nhìn thấy thân thể không mặc quần áo của An Lạc Vũ, ngoại trừ hắn mới có quyền nhìn xem!!!!

Tô Nghi trừng mắt không cam lòng nhìn cái tay của đối phương nắm lấy quần áo của mình:”Khắc Lạc Duy cậu làm gì? Tôi đến xem em trai,cậu như vậy là có ý gì?”

“Ngồi chờ ở bên kia,lát nữa Lạc Vũ sẽ ra.”

Tô Nghi cau mày:”Từ khi nào cậu có quyền định đoạt ở nhà này? Tại sao em trai không nói với tôi một tiếng?”

Khắc Lạc Duy mỉm cười:”Hiện tại, nhà này đã bắt đầu do tôi định đoạt, bây giờ tôi cũng là chủ ngôi nhà này.”

“Cậu bớt khoe khoang đi,cái đuôi đã muốn vễnh lên trời,coi chừng ngày nào đó em tôi đem cái đuôi này của cậu đánh gãy.” Tô Nghi liếc một cái nói,hắn mới không sợ cái tên này, hắn làm anh trai,đời này An Lạc Vũ đều là em hắn,ngày nào đó nói không chừng tên này không chừng sẽ bị em trai hắn đá.

Khắc Lạc Duy trông thấy ánh mắt của Tô Nghi chứa đựng một tia đố kỵ, thì cực kỳ cao hứng, hắn sao có thể để An Lạc Vũ có cơ hội đá hắn đây chứ!

Khắc Lạc Duy cố ý ở bên tai Tô Nghi thì thầm, thì ra người này cũng là một người đệ khống:”Yên tâm đi,tôi cùng An Lạc Vũ sẽ ở bên nhau thật dài lâu.”

An Lạc Vũ mặc xong quần áo đi ra:”Tô Nghi sao anh lại đến? Nghỉ?”

“Sao có thể nghỉ,anh đem ngày nghỉ đều xin cho sang năm,lần này đến là mang cho em một lễ vật,anh cùng bạn mình đã nổ lực cùng nhau làm, tên tra nam kia cuối cùng cũng bị anh xử lý, tội danh buôn lậu,trốn thuế,còn có giết người, Cố gia đã từ bỏ hắn,một kẻ bị nhiều người nhòm ngó chà đạp như vậy,Cố gia nhất định sẽ không cứu hắn.”Tô Nghi cao hứng nói,chuyện khiến hắn duy nhất khó chịu là Trịnh gia cũng ở bên trong đóng góp một chút tội,hắn chính là rất ghét người Trịnh gia,nhưng ai bảo nhà hắn tất cả mọi người đều làm trong quân đội,vừa lúc nhà họ Trịnh cũng quản việc này……(ý là người họ Trịnh cũng làm trong quân đội)

An Lạc Vũ nghiêm túc nhìn Tô Nghi, sau đó gắt gao ôm Tô Nghi một cái:”Cảm ơn anh.” Có người thân thật tốt, mà có người chống lưng thì cảm giác lại càng tốt! Nếu y sớm một chút có người chống lưng, thì y cũng sẽ không đến mức bị người chà đạp và khi dễ đến mức ấy, thế nhưng không có những chuyện đó, thì y làm sao có thể có được hai đứa con sinh đôi đáng yêu? Cùng với một người ở hành tinh khác đối với y khăng khăng nhất mực, quan trọng nhất vẫn là chỉ cần Hắc Mao còn ở đây, Khắc Lạc Duy nhất định sẽ không thể khi dễ y, nhà này về sau nhất định sẽ vững chắc vô cùng, y nhất định sẽ có một ngôi nhà hạnh phúc dành cho riêng mình.

Tô Nghi cười, hắn tự mình giúp An Lạc Vũ xả giận bản thân cũng vô cùng vui vẻ,đương nhiên vẫn là phương diện ở trong ngục đem người giết chết, hắn là muốn tên kia sống lâu một chút, sau đó cả đời đều là một kẻ thấp hèn:”Chúng ta là ai với ai,anh chính là anh em,đừng khách khí với anh.”

An Lạc Vũ vui vẻ:”Đúng vậy, anh là anh em, em cũng không cần phải khách khí với anh.”

“Rất nhanh anh sẽ trở về, đúng rồi sắp đến trung thu,năm nay em về nhà một chuyến được không? Ông ngoại ở nhà rất nhớ em, mà em lại một mực muốn sống ở đây, mỗi ngày vào bữa ăn sáng ông điều đứng trước cửa phòng em trong chốc lát, cho nên em trai, trung thu năm nay em nhất định phải về nhà, ông ngoại cũng đã lớn tuổi, năm đó khi dì mất tích ông ngoại đã vô cùng thương tâm, vì vậy em nhất định phải thông cảm cho ông.”

“Em biết,đến lúc đó em sẽ dẫn theo Khắc Lạc Duy về,đúng rồi anh,quan hệ của em cùng Khắc Lạc Duy đã được xác định.” An Lạc Vũ nói xong, thì nhìn chằm chằm vào Tô Nghi,y không biết Tô Nghi có thể tiếp thu Khắc Lạc Duy không, nhưng mà y cũng đã mệt mỏi, nếu có thể cùng Khắc Lạc Duy trải qua sinh hoạt đơn giản hằng ngày thì cũng không phải là quá tệ.

“Chỉ cần em hạnh phúc thì anh cũng sẽ vui vẻ, kỳ thật anh còn hy vọng em có thể cưới tên này về nhà, như vậy cái tên Khắc Lạc Duy kia nhất định sẽ là người của Tô gia.” Tô Nghi trả lời,nếu như vậy hắn cũng sẽ không cần gả em trai đúng không?

An Lạc Vũ đỏ mặt:”Cái này,về sau hãy nói.”

Trưa hôm nay, An Lạc Vũ chuẩn bị rất nhiều món ăn, khiến cho Tô Nghi thích ý gần chết, mà thật ra thì các món ăn hầu hết đều là món ăn thôn quê từ trong núi tìm được.

Tô Nghi lại một lần nữa nhắc nhở:”Anh phải về,bằng không sẽ trễ chuyến bay, đúng rồi em trai, em đừng quên trung thu này em phải đến.”

An Lạc Vũ cười:”Đã biết,em sẽ không quên.” Y lấy một ít thổ sản ngày thường ở trong núi hái được đưa cho Tô Nghi mang đi, điều là những thứ tìm được nhiên nhiên.

Tô Nghi đi rồi, An Lạc Vũ liền bắt đầu chuẩn bị lễ vật cho ông ngoại, y cảm thấy bản thân mình nên điêu khắc một món ngọc đưa đến là tốt nhất, dù sao thì trong nhà ông ngoại cái gì cũng có, nhưng mà nếu như món quà do chính tay y điêu khắc thì không phải là chân tâm sao?

Hơn mười ngày kế tiếp, An Lạc Vũ điêu khắc ra một cây linh chi,không phải rất lớn,nhưng phía trên có hai đứa trẻ đang bò mập mạp,mông nhỏ, nhìn rất khả quan.

Khắc Lạc Duy đem đầu gác lên vai An Lạc Vũ, hắn đã bị vắng vẻ nhiều ngày vô cùng oán trách nói:”An Lạc Vũ, em vì cái này mà bận rất nhiều ngày.”

“Không được làm nũng,Hắc Mao cùng Lam Mao làm sao? Vì sao đến giờ vẫn không có động tĩnh? Trong mộng không xuất hiện,cũng không biến thành tiểu tinh linh.” Mấy ngày nay không nhìn thấy hai đứa nhỏ An Lạc Vũ có chút không thích ứng.

Khắc Lạc Duy cho rằng hai đứa nhỏ sẽ không gặp chuyện gì,trừ phi An Lạc Vũ có chuyện,con mới gặp chuyện,bằng không hai đứa nhỏ tuyệt đối không có việc gì,rất có thể hai đứa nhỏ kia có chút tham lam, mà đem vật ở dưới lòng đất thu vào trong không gian tinh thần của An Lạc Vũ, chuyện này khẳng định sẽ có vấn đề, nhưng bọn nó đã biết nấm lam có tác dụng giải độc lam tinh linh, nguyên nhân lớn nhất hiện tại rất có thể là hai đứa nhỏ ăn quá nhiều, vì vậy đang ở trong thời gian tiêu hóa:”Yên tâm đi,có thể hai tên kia đang có vấn đề về việc tiêu hóa,Hắc Mao mạnh như vậy,nó sẽ không để Lam Mao cùng nó gặp chuyện.”

“Tôi chính là lo lắng, dù sao thì chúng ta cũng không có năng lực chiếu cố bọn nhỏ, vẫn luôn là hai đứa nhỏ chiếu cố người làm ba này, Khắc Lạc Duy, anh nói có phải tơi rất vô dụng không?”

“Làm sao lại vô dụng? Em rất tốt, chúng ta đều rất thích, nếu như em quá mạnh thì sẽ không cần đến tôi bảo vệ, như vậy tôi làm sao có thể biểu hiện khí thái anh hùng đây?”

“Thì ra anh vì lý do này nên mới bảo vệ tôi.” An Lạc Vũ thở phì phì.

“Sao như vậy được, bởi vì là em nên tôi mới muốn bảo vệ, không muốn em phải chịu bất kỳ ủy khuất nào, chỉ muốn em mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ.”

An Lạc Vũ vô cùng cảm động, xoay người ôm lấy đối phương:” Khắc Lạc Duy, Cảm ơn anh.” Hiện tại, y rất ít khi chủ động, đây là lần đầu tiên An Lạc Vũ chủ động, Khắc Lạc Duy vô cùng vui vẻ,hắn đã bị vắng vẻ thật nhiều ngày rồi đó.

Đúng lúc này, thì một tiểu tinh linh bay nhanh đến hướng hai người đang hôn môi:”Baba,Lam Mao đã tỉnh,Lam Mao rất nhớ baba.”

An Lạc Vũ nhìn thấy Lam Mao thì đặc biệt vui mừng nói:”Baba cũng rất nhớ con.” An Lạc Vũ không nhìn thấy Hắc Mao liền hỏi:” Đúng rồi,Lam Mao, anh con đâu?”

“Baba,anh còn ngủ,con tỉnh lại trước.”Lam Mao vui vẻ đáp, hiện tại thì nó rốt cuộc cũng có thể hỏi baba, daddy vì sao lại muốn ăn em trai nhỏ của baba,hương vị không biết sẽ như thế nào?!

Nghĩ đến đây Lam Mao lập tức quay đầu hỏi Khắc Lạc Duy:” Daddy,ngài vì sao lại muốn ăn em trai nhỏ của baba? Có ăn ngon không vậy?”

An Lạc Vũ nghe xong lời của Lam Mao, thì sắc mặt lập tức đỏ lên, rõ ràng Khắc Lạc Duy đã nói hai đứa nhỏ không biết gì cả, thế nhưng tình huống hiện tại là sao?:” Khắc Lạc Duy,anh hỗn đản.”

“Anh về sao đừng nghĩ muốn làm.” An Lạc Vũ thở phì phì chạy về phòng, sắc mặt vô cùng khó coi, bộ dạng kia vậy mà để con trông thấy,này không phải là điều quan trọng, quan trọng nhất chính là con cũng không rên lấy một tiếng, đây mới là vấn đề nghiêm trọng.

Khắc Lạc Duy nghe thấy vấn đề Lam Mao hỏi, thì ngay lập tức liền héo, hắn biết bản thân mình quả là xui xẻo, thật là vất vả lắm mới có thể khiến cho An Lạc Vũ chủ động thân thiết với mình,kết quả lại bị tên nhóc thúi này phá hoại,lần này muốn hống An Lạc Vũ cũng sẽ rất khó,hắn cảm thấy bản thân thật bất đắc dĩ, chuyện này đâu phải là lỗi do hắn, hiện tại hắn không quản được hai đứa nhóc này mà.

Khắc Lạc Duy cảm thấy bản thân mình thật oan uổng,cho nên khi thấy ánh mắt mê mang của Lam Mao nhìn mình, nó thật sự cũng không biết, rốt cuộc bản thân đã làm gì mà khiến baba tức giận, liền nó khóc lên:”Daddy,baba làm sao vậy? Vì sao lại tức giận? Lam Mao đã làm gì chọc giận baba sao?” Nó vô cùng ủy khuất hỏi Khắc Lạc Duy, trong mắt tràn đầy nước mắt.

Vốn dĩ muốn giáo huấn Lam Mao một trận,nhưng nhìn thấy Lam Mao biến thành như vậy hắn cũng đau lòng,đây đều là lỗi của hắn,hắn không giáo dục con cho tốt, cho nên con hắn mới vì vậy mà tò mò như thế,hiện tại hắn cần thiết phải dạy con hắn một khóa,những cái gì nó nên làm, cùng những cái gì nó không nên xem!!!

[LUCM] Chương 39: Đột kích

Chương 39: Đột kích.

Chờ âm thanh đánh nhau dần dần chậm lại, Túc Lăng Uyên mới đứng dậy, giúp Tiêu Mặc Hàm đắp tốt chăn mỏng, rồi ra ngoài. Phân phó thị vệ ngoài cửa xong, liền đi đến nơi phát ra thanh âm.

Sau khi đi vào tiền viện: “Vương gia…..”

Ở trên mặt đất có bốn năm thi thể đang nằm ngang dọc, ngoài ra còn có hai người đang bị chế phục quỳ trên mặt đất, Ảnh Nhất hướng Túc Lăng Uyên bẩm báo: “Có hơn mười người xông vào trong sân bị chúng ta bắt gặp, năm tên đã chết, bắt được hai tên, số còn lại đã chạy thoát…..”

“Có phái người đuổi theo?”

“Ảnh Thất đã mang theo vài người thị vệ đuổi theo.”

“Tốt.” Túc Lăng Uyên đi đến bên cạnh hai người đang quỳ trên mặt đất, giọng điệu lạnh lùng: “Các ngươi là do ai phái đến? Có mục đích gì?”

Hai người cúi đầu không nói một câu, thị vệ ở bên cạnh không nhịn được, tiến lên tát hai người vài cái, một bên tát một bên nói: “Vương gia đang hỏi chuyện……Nói mau…..”

Túc Lăng Uyên mắt lạnh nhìn hai người trên mặt đất, nhiều ngày nay…..Túc Lăng Tiềm thường xuyên làm ra rất nhiều động thái, không biết bên Cung Cửu có phải là đã bị lộ ra một chút tiếng gió rồi hay không…..

Đang lúc Túc Lăng Uyên trầm tư, thì trong phòng ngủ đột nhiên phát ra âm thanh đánh nhau.

Không tốt! Là kế điệu hổ ly sơn……Hàm Nhi!

Túc Lăng Uyên thầm mắng chính mình quá sơ suất, bất chấp tất cả, phi thân hướng về phía phòng ngủ.

Tiêu Mặc Hàm mơ mơ màng màng bị âm thanh loáng thoáng ở bên ngoài đánh thức, mở mắt, tay theo thói quen sờ soạng sang bên cạnh.

Lăng Uyên…..Không ở?

Người bên cạnh không ở, Tiêu Mặc Hàm lập tức tỉnh táo lại, nhẹ giọng gọi vài tiếng: “Lăng Uyên…..” Không ai đáp lời. Nghĩ nghĩ, liền chậm rãi ngồi dậy, chống eo đứng lên, chầm chậm đi về phía cửa.

Vừa định đẩy cửa đi ra ngoài, thì nghe thấy người bên ngoài hét lớn một tiếng: “Kẻ nào?” Tiếp theo là hai tiếng động chói tai va vào nhau.

Ý thức được có người muốn xông vào trong phòng, đã bị ảnh vệ cùng thị vệ tạm thời ngăn cản…..

Tiêu Mặc Hàm không ra khỏi phòng nữa, mà trở lại mép giường, buông mành, đỡ tường, trốn ở phía sau bình phong.

Ngoài phòng có hơn mười người mặc đồ đen muốn vọt vào trong, cũng may Túc Lăng Uyên vẫn luôn an bài gần mười thị vệ gác sân, còn có ảnh vệ âm thầm bảo hộ, đem hắc y nhân chặn lại bên ngoài. Nhưng hiển nhiên nhóm người này đã được huấn luyện bài bản, thực lực không thể kinh thường, tuy đại đa số đều bị chặn ngoài cửa, nhưng mà cũng có kẻ nắm chắc cơ hội, nhân sơ hở phá cửa mà vào.

Sau khi vào được phòng trong, thì quét mắt nhìn một vòng, đem tầm nhìn dừng lại ở mép giường, phóng nhẹ bước chân chậm rãi đi đến, trường kiếm đảo qua, mành giường bị chém đứt thành hai, rồi lại cho phía dưới thêm một đao, mới phát hiện trên giường không một bóng người.

Phát hiện có chỗ không đúng, hắn xoay người, tầm mắt dừng lại ở bức bình phong.

Tiêu Mặc Hàm trốn ở phía sau bình phong, lưng kề sát vách tường, đôi tay bảo vệ bụng, cố gắng để chính mình không phát ra âm thanh, cảm giác có người đang chậm rãi đến gần, tim đập muốn lên tới cuống họng….

Đang lúc người nọ hướng kiếm về phía bình phong, tình thế rơi vào trạng thái ngàn cân treo sợi tóc, thì Túc Lăng Uyên mang theo người từ bên ngoài phi thân vào: “Hàm nhi!”

Không thấy rõ tình hình trên giường, chỉ nhìn thấy mành giường bị cắt làm hai nửa, trái tim của Túc Lăng Uyên ngay lập tức giống như bị đình trệ, bất chấp trường kiếm đang thay đổi phương hướng, đánh tới mép giường. Cũng may ảnh vệ ở phía sau chắn lại giúp hắn rồi cùng người nọ triền đấu.

Trên giường không người, Túc Lăng Uyên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, chẳng lẽ……Bị bắt đi rồi? Không chờ Túc Lăng Uyên buông tâm, thì một ý niệm khác đã lóe lên.

Người kia đã bị hai ảnh vệ chế ngự, Túc Lăng Uyên vừa định lao ra ngoài phòng, thì nghe thấy thanh âm quen thuộc vang lên: “Lăng Uyên…..”

Túc Lăng Uyên nghe thấy thì quay đầu nhìn lại phương hướng phát ra thanh âm, chỉ thấy Tiêu Mặc Hàm sắc mặt trắng bệch đi ra từ sau bức bình phong, thân mình tựa như lung lay sắp đổ, vươn tay hướng về phía hắn,

“Hàm Nhi!” Túc Lăng Uyên nhánh chóng tiến đến ôm người vào lòng, thuận thế đem người ôm ngang bế lên trên giường, chính mình ngồi ở phía sau Tiêu Mặc Hàm, làm đối phương dựa vào lòng ngực mình. Hướng ra phía ngoài hô to: “Mau dẫn Lộc Ngôn đến đây!”

An Sinh vừa nhận được tin tức đuổi đến, còn chưa kịp chạy vào trong phòng thì lại phải ra ngoài gọi người.

“Hàm Nhi, chỗ nào khó chịu?” Hốc mắt Túc Lăng Uyên phiếm hồng, vỗ về khuôn mặt Tiêu Mặc Hàm, đau lòng hỏi.

Tiêu Mặc Hàm nắm lấy tay Túc Lăng Uyên: “Đừng lo lắng….. Có ngươi ở đây là tốt rồi……” Vì để cho Túc Lăng Uyên yên tâm, y chịu đựng bụng dưới đang ẩn ẩn đau, ngẩng đầu nhìn Túc Lăng Uyên, trên khuôn mặt tái nhợt xả ra một nụ cười nhàn nhạt.

Hôn lên đôi môi y, hàm chứa nỗi lo lắng, yêu thương, cùng sự quan tâm, ảnh vệ nhìn thấy thức thời đem tên hắc y nhân giải ra bên ngoài, thuận tiện còn mang theo Ánh Đường đang đứng ngốc ở bên cạnh.

Lộc Ngôn bị An Sinh mang đến, vội vàng bắt mạch cho Tiêu Mặc Hàm.

“Thế nào?” Túc Lăng Uyên nôn nóng.

Bắt mạch xong, Lộc Ngôn nhẹ nhàng thở phào: “Vương gia yên tâm……Phu nhân cùng hài tử không có việc gì…..Chỉ là bị kinh hách, có chút động thai khí, không thể ngưng thuốc dưỡng thai, lại nằm trên giường tĩnh dưỡng vài ngày là được.”

“Vậy mau đi sắc thuốc đi.” Túc Lăng Uyên vội vàng phân phó.

Lộc Ngôn cáo lui, mang theo Ánh Đường chuẩn bị làm thuốc. Nghe thấy cả lớn lẫn nhỏ điều không có chuyện gì, lúc này Túc Lăng Uyên mới yên lòng.

Biết Tiêu Mặc Hàm lúc này sẽ không chịu để hắn rời đi một mình, Túc Lăng Uyên liền không ra cửa, một bên trấn an hài tử, một bên gọi: “Ảnh Nhất.”

“Vương gia.” Ảnh Nhất đang chờ ở ngoài cửa bước vào.

Túc Lăng Uyên nhẹ nhàng nắm tay Tiêu Mặc Hàm, cắn răng nói: “Không cần lưu bất kỳ tên nào còn sống…..Không cần tra xét.” Tiêu Mặc Hàm biết đây là Túc Lăng Uyên sợ mình mềm lòng, mà đám người này cũng thật là quá đáng, thiếu chút nữa đã hại mình cùng hài nhi, đối với địch nhân là không thể nương tay. Tiêu Mặc Hàm nắm lại tay hắn, biểu hiện sự ủng hộ.

“Thế nhưng……Vẫn còn chưa lấy lời khai.” Không biết là ai phái người đến đây, Ảnh Nhất có chút do dự.

“Ngươi đi xem những cổ thi thể kia, sau cổ có ký hiệu hay không.”

Ảnh Nhất được lệnh ra ngoài tra xét, một lát sau lại trở về: “Hồi vương gia, đều có.”

“Vậy bổn vương đã biết là ai rồi, ấn theo lời bổn vương nói lúc nãy mà làm đi.” Túc Lăng Uyên hiểu được ý tứ mà Tiêu Mặc Hàm truyền đạt, thì kiên định nói.

“Vâng.” Ảnh Nhất vừa mới xoay người, lại bị Túc Lăng Uyên gọi lại.

“Còn có, truyền tin cho Cung Cửu, bảo hắn đêm mai đến đây một chuyến.”

“Vâng.”

Ngày thứ hai, Tiêu Mặc Hàm nằm nghĩ ngơi một ngày ở trên giường đã tốt hơn rất nhiều, chỉ là cái eo có chút đau nhức. Buổi tối, sau khi uống xong chén thuốc dưỡng thai, Túc Lăng Uyên đem người đỡ dậy, làm Tiêu Mặc Hàm nằm ở trước ngực mình, vòng tay qua eo nhẹ nhàng xoa ấn.

“Có phải thoải mái hơn một chút……” Ngữ khí ôn nhu sủng nịch.

Tiêu Mặc Hàm thoải mái nhắm lại hai mắt, dựa vào lòng ngực ấm áp: “Ừ…..Khá hơn rất nhiều…..” Khóe miệng mỉm cười.

Cái bụng cao cao ở giữa bụng hai người, Túc Lăng Uyên thậm chí còn có thể cảm giác được tiểu gia hỏa đang duỗi chân tay hoạt động. Dừng lại động tác, tay dán lên cảm thụ, Túc Lăng Uyên nói: “Còn hơn ba tháng ngươi sẽ phải ra đời, trong khoảng thời gian này cần phải ngoan ngoãn một chút, không được làm cha ngươi khó chịu…… Bằng không đến lúc đó xem ta làm thế nào thu thập ngươi……”

Tiêu Mặc Hàm nghe vậy, cười khúc khích: “Vương gia thật hung……”

Túc Lăng Uyên đem người kéo vào ngực, khóe môi khẽ nhếch, điểm điễm mũi nhỏ: “Chỉ đối với Hàm Nhi không hung, những kẻ khác thử trêu vào ta xem…..”

“Hài nhi không phải là người khác……”

“Được, được rồi…..Không phải, không phải…..” Sau đó kề trán: “Nhưng mà trong lòng ta, ai cũng không quan trọng bằng ngươi, cho nên ngươi vạn nhất đều không thể xảy ra chuyện gì….. Cũng đừng bao giờ nghĩ hi sinh chính mình, lưu lại hài tử, không có ngươi, ta cũng không muốn sống tiếp…..” Chuyện xảy ra hôm qua, Túc Lăng Uyên vẫn còn nghĩ đến mà sợ, vào lúc hắn cho rằng Tiêu Mặc Hàm đã xảy ra chuyện, trong nháy mắt, hắn thật không có ý nghĩ tiếp tục tồn tại, cho dù hài tử là kết tinh từ tình yêu của hai người, nhưng mà đã không còn người yêu, hài tử ở cạnh cũng chỉ làm tăng thêm đau tương, ai cũng không quan trọng bằng Hàm Nhi….

Hốc mắt Tiêu Mặc Hàm phiếm hồng, gắt gao ôm lấy cổ Túc Lăng Uyên. Hôm qua, y thật sự âm thầm hạ quyết tâm, nếu như bản thân y xảy ra chuyện gì, thì nhất định sẽ cầu Lộc Ngôn giữ lại hài tử, không cần bận tâm chính mình. Cũng may….Lớn nhỏ bình an, lời nói đến miệng còn chưa nói ra. Túc Lăng Uyên chính là như vậy, mỗi lần đều giống như nhìn thấu tâm tư của y, còn…..

May mắn cùng cảm động tràn ngập trong nội tâm của hai người….. Ai cũng không nói nữa, lại đều hiểu rõ tâm ý của đối phương.

“Vương gia, Cung Cửu đến.” An Sinh ở ngoài cửa nhỏ giọng thông truyền đánh vỡ bầu không khí ấm áp.

“Cho hắn vào đi.” Túc Lăng Uyên điều chỉnh lại cảm xúc đáp.

Cung Cửu vào phòng mắt nhìn thẳng, chắp tay nói: “Vương gia…..Thuộc hạ nghe nói đêm qua có người đột kích, Vương gia và phu nhân có sao không?”

Túc Lăng Uyên như cũ ôm Tiêu Mặc Hàm vào lòng, đối với Cung Cửu cũng không kiêng dè: “Hàm Nhi bị chút khổ, may mắn không gây thành đại họa, nhiều ngày nay vì sao không có tin tức? Có vấn đề gì sao?”

Tiếp theo Cung Cửu đem sự tình mấy ngày qua mình cùng Cố Bạch gặp mặt tỉ mỉ kể lại: “Thì ra……Vương Canh chính là Cố Bạch giả mạo, hơn nữa còn là sư gia bên người Lương Văn Tài…..”

“Ồ?” Túc Lăng Uyên không nghĩ đến sự tình điều tra lại thuận lợi như vậy: “Sẽ không có gian trá gì chứ?”

“Theo suy đoán của thuộc hạ thì đúng là tình hình thực tế, bọn họ tựa hồ đối với tân Khã Hãn không tiếp tục cùng Đại hoàng tử hợp tác để ý vô cùng, lần này trông thấy lá thư ta giao ra, lại nghe nói Khã Hãn muốn cùng bọn họ tiếp tục hợp tác, thì vô cùng vui vẻ.” Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, sợ là bọn họ rất nhanh sẽ rơi vào tình huống tiền mất tật mang…… Không thể quan tâm đến những chuyện khác.

“Vậy nhiều ngày qua Lương Văn Tài có cùng ngươi gặp mặt?”

“Vẫn chưa…..Hai ngày trước, Ảnh Thập đã chặn đứng thư từ Lương Văn Tài muốn truyền về kinh thành, xem ra Lương Văn Tài so với sư gia vẫn là có mấy phần thông minh, đã nhiều ngày qua không cùng thuộc hạ liên hệ…..Hẳn là muốn trước tiên hội báo việc này vào trong kinh thành, chờ đợi kinh thành cho đáp án chắc chắn…..” Cung Cửu do dự nói tiếp: “Không biết chúng ta có nên tiếp tục chờ thêm vài ngày?” Xem xem Lương Văn Tài có thể chờ không kịp mà xuất hiện hay không.

“Không thể chờ nữa!” Chuyện này một khi kéo dài, thì sẽ rất dễ dàng bị Lương Văn Tài phát hiện ra vấn đề, nếu như để đám người Lương Văn Tài chạy, muốn tìm chứng cứ buôn bán lương thảo của bọn họ khó càng thêm khó. Hơn nữa, sẽ làm Túc Lăng Tiềm càng thêm điên cuồng, cho dù hắn vẫn chưa biết chuyện bọn họ âm thầm điều tra, nhưng mà hắn cũng đã tính toán đến việc không cho mình quay về kinh thành, vì an nguy của Hàm Nhi, việc này vẫn là nên tốc chiến tốc thắng: “Ngươi phải nghĩ cách chủ động yêu cầu cùng Lương Văn Tài gặp mặt….. Nhanh chóng lấy được sổ sách…..”

“Vâng…..”

Sau khi Cung Cửu lui ra ngoài, Tiêu Mặc Hàm ban nãy không nói một lời lo lắng hỏi: “Nếu chuyện bại lộ, để cho Lương Văn Tài chạy thoát, thì mọi việc sẽ không còn dễ làm nữa.”

“Không sai…… Cho nên việc này phải tốc chiến tốc thắng.” Khẽ vuốt lưng người trong lòng ngực: “Bên hoàng huynh, ta đây sẽ gửi qua một phong thư, mục đích của Túc Lăng Tiềm đã vô cùng rõ ràng, hắn muốn một lưới tóm gọn chúng ta, ta sẽ không để hắn được như ý nguyện!”

Chương 40.

[ĐBTBC] Chương 25: Đột biến

Chương 25: Đột Biến.

Thư Tầm đem tình huống của hai căn biệt thự thông báo cho Dạ Tiền biết, hơn nữa còn nói ra suy đoán của mình, Dạ Tiền gật đầu tỏ vẻ đồng ý, hiển nhiên tình huống của mấy căn biệt thự còn lại cũng không tốt mấy, không hề thu hoạch được một chút thức ăn nào.

Dạ Tiền kiểm tra đơn giản khối thi thể đóng băng, mặt than trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng: “Chủng tộc: nhân loại chưa tiến hóa, chết vì đói khát, thời gian tử vong…” Nói đến đây, Dạ Tiền tạm dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Khoảng 150 ngày trong trò chơi.”

Nghe đến đây, Thư Tầm hơi ngạc nhiên, lại nhìn thoáng qua khối thi thể, xác định chính mình không hề nhìn thấy bất kỳ dấu vết phân hủy nào, 150 ngày trò chơi, tương đương với năm tháng, chẳng lẽ bản thân nhân loại ở thế giới này có điểm đặc biệt gì sao? Nghĩ đến đây Dạ Tiền cũng đồng dạng hoang mang như vậy, nếu không sẽ không tạm dừng rồi mới nói tiếp về phán đoán của mình.

“Đi thôi.” Không có cách nào biết được đáp án, Dạ Tiền cũng sẽ không tiếp tục tiêu tốn thời gian ở tại nơi đây, không tìm được bất kỳ thức ăn gì, lương thực dữ trự của bọn họ cũng chỉ có thể chống đỡ thêm năm ngày, mà từ đây đến Vi thị, cho dù không ngủ không nghỉ thì cũng phải tiêu tốn khoảng hai ngày thời gian.

Tình huống nội thành Vi thị không có gì rõ ràng, nếu như bên đó không quá khác biệt với nơi này, vậy bọn họ yêu cầu phải nhanh chóng rời đi, do đó càng phải tìm kiếm càng nhiều thức ăn để cung cấp năng lượng, cho nên tốc độ nhanh chậm hiện tại sẽ quyết định tiến độ hoàn thành trò chơi cùng với thời gian tồn tại của bọn họ.

Hiển nhiên Thư Tầm cũng ý thức được việc này, trong căn cứ lâm trường tuy rằng không thu thập được nhiều thức ăn cho lắm, nhưng cũng không đến nỗi làm cho Thư Tầm bị đói, vì vậy bé vẫn chưa ý thức được, lương thực đối với thế giới này mang ý nghĩa gì, thẳng đến lúc nhìn thấy tình huống xung quanh Vi hồ, lần đầu tiên Thư Tầm mới ý thức được một điều, làm cho thế giới này đi đến đường cùng, không chỉ là kỷ nguyên băng hà, mà còn là sự thiếu thốn của thức ăn.

Bước chân nho nhỏ của Thư Tầm bước nhanh về hướng Dạ Tiền, đi đến nửa đường thì đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhỏ hỏi: “Anh nói hắn là chết do đói sao?” Thư Tầm không có cách nào suy đoán được nguyên nhân cái chết của nam tử đang ngồi an tĩnh đằng kia, cũng không có nhiều kinh nghiệm như Dạ Tiền để biết được càng nhiều thông tin, nhưng mà bé biết suy đoán của Dạ Tiền hẳn là sẽ không sai.

Dạ Tiền vô cùng tự nhiên gật đầu, cho một đáp án khẳng định.

Thư Tầm quay đầu nhìn nam tử ở phía sau đã ngưng kết thành băng sương, thần sắc trong đôi mắt xanh thẳm kia vẫn như cũ, không hề xuất hiện một tia cảm xúc tiêu cực nào, an tĩnh tựa như một bức tranh, một bức tranh không hề liên quan gì đến tử vong cả.

Thư Tầm nắm lấy ba-lô nhỏ của chính mình, cởi bỏ khóa kéo, duỗi tay nhỏ vào trong ba-lô tìm kiếm, rất nhanh, một hộp đào được lấy ra. Thư Tầm đem hộp đào đặt lên trên mặt đất, lần nữa mang ba-lô nhỏ lên, sau đó cầm hộp quả đào, bạch bạch chạy đến bên thi thể đang ngồi yên tĩnh, theo đầu gối của thi thể mà leo lên, bò đến bên vai, treo thân mình xuống khóa kéo…..

Dạ Tiền trầm mặc nhìn động tác của Thư Tầm, không mở miệng dò hỏi, cũng không có ý thúc giục.

Còn lại mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp cũng là một mảnh dấu chấm hỏi quét qua.

“Hahaha, cười chết ta! Đây là tình huống gì vậy?”

“Bánh bao nhỏ đang làm gì vậy? Người đã chết đói, cho dù bây giờ có đưa đồ ăn cũng không còn kịp rồi!”

“Ta cảm thấy đoạn thời gian lúc nãy, có khả năng đã bỏ lỡ chuyện gì rồi?”

“Dạ thần mau ngăn nó lại, thức ăn bây giờ trân quý vô cùng, cứ như vậy lãng phí là sao? Đã nói không nên mang nó theo mà!”

Đối với hành động của Thư Tầm, có người phản đối cũng có người tán thành.

Dạ Tiền nhìn hành động của Thư Tầm hiển nhiên cũng đã hiểu, vì thế diện vô biểu tình đi lên, cất bước về phía thi thể.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, tức khắc đạn bay vèo vèo.

“Dạ thần đừng mà! Bánh bao còn nhỏ! Thủ hạ lưu tình!”

“Dạ thần, lên đi, cái này đúng rồi, cuối cùng cũng đã tiến hành thuộc tính lãnh khốc vô tình, nói cho tên nhóc kia biết, cái gì là sinh tồn!”

“Đau lòng cho Tầm Tầm, hy vọng lát nữa Thư Tầm sẽ không cần thương tâm!”

Vì thế, trong phòng phát sóng trực tiếp xuất hiện cảnh tượng, một vị mặt than, hơn nữa còn là mặt than lãnh lệ, khí tràng mười phần đi về vị trí của thi thể, sau đó dưới con mắt của mấy tỷ người xem, hoặc là không đành lòng hoặc là hưng phấn đang nhìn chăm chú, vươn ra bàn tay thon dài hướng về bánh bao nhỏ, hai ngón tay nhấc cổ áo của bé, xách lên, một cái tay khác tiến đến, nắm khóa kéo của thi thể, nhẹ nhàng kéo.

Thư Tầm ôm hộp đào quay đầu nhìn Dạ Tiền, sau đó duỗi cái tay ngắn, đem hộp đào từ cổ áo kéo ra lại lần nữa bỏ vào bên trong lòng ngực của nam tử kết băng, Dạ Tiền lần nữa kéo khóa áo lên, lúc này mới xách theo Thư Tầm, bỏ bé vào túi áo của mình.

Trong phòng phát sóng trực tiếp ngay lập tức nghiêng ngã lảo đảo, sau một hồi trấn định bình luận lại bùng nổ.

“Dạ thần tuyệt đối là manh khống! Là cái loại bệnh nan y!”

“Dạ thần đã hết thuốc chữa! Hoàn tất giám định!”

“Thật ấm áp, Đây mới là bộ mặt thật của Dạ thần sao?”

“Thoát phấn, thoát phấn*! Lý trí Dạ thần của ta đâu?”

“Chủ yếu là vì bánh bao nhỏ quá đáng yêu, các ngươi có thấy vào lúc bánh bao nhỏ bị Dạ thần xách cổ áo lên, biểu tình của bé cầm hộp quả đào vô cùng đáng thương không?”

“Ta vẫn luôn tò mò cái thứ trên mi tâm của bánh bao nhỏ là cái gì? Dính thuốc màu? Đã nhiều ngày trôi qua như vậy rồi, bánh bao nhỏ vẫn chưa rửa mặt sao?”

“Lầu trên không nói ta cũng đã quên, cùng tò mò!”

“Có phải là đặc thù của động vật nào đó? Ta chưa từng thấy qua, bất quá khá đẹp!”

Hiển nhiên, đối với thời đại hiện giờ gien đã dần tiếp cận đến sự hoàn mỹ, nốt ruồi cùng vết bớt sớm đã biến mất trong dòng sông lịch sử, vì vậy tất cả mọi người đối với nốt chu sa vốn dĩ là không có khái niệm gì.

Mắt thấy đề tài của phòng phát sóng trực tiếp dần dần trôi xa, thì đột nhiên bên trong thế giới trò chơi bỗng xuất hiện biến cố.

Đang chuẩn bị lên đường thì Dạ Tiền dừng bước, quay đầu nhìn về một phương hướng, chỉ thấy trên bầu trời ám trầm dần dần biến hóa màu sắc, sự âm u, u ám cuối cùng bị rút đi, thay vào đó là một tầng lam nhạt như có như không xuất hiện ở đường chân trời, tựa như một mảnh lụa uốn lượn trải dài, đang đi về phía bọn họ.

Thư Tầm ở trong túi áo cũng nhìn thấy một mảnh ánh sáng màu lam nhạt xuất hiện, màu sắc kia còn đang chậm rãi gia tăng, đồng thời hướng về phía vị trí của bọn họ mà rộng mở.

“Không thích hợp.” Thư Tầm quyết đoán nói, thoạt nhìn không giống với tầng mây lui tán, mà ngược lại càng giống như đồ vật màu lam che lại tầng mây âm u dày đặc, hơn nữa trông thấy màu lam vô cùng nhạt ở phía chân trời, bản năng của Thư Tầm liền cảm thấy vô cùng bất an, đó là thiên phú đang báo động: “Chúng ta phải nhanh chóng rời đi.”

Dạ Tiền vẫn như cũ diện vô biểu tình, bình tĩnh mở miệng: “Không còn kịp rồi.” Nói xong, thay đổi bước chân, đi đến căn biệt thư gần nhất: “Hôm nay, tạm thời ở lại nơi này.”

Rất nhanh Thư Tầm đã lý giải được ý tứ không kịp kia, hiện giờ khoảng cách giữa bọn họ và cư dân di chỉ là lộ trình một ngày, mà màu lam ở trên bầu trời phát tán quá nhanh, nói vậy Dạ Tiền vừa mới thông qua quá trình phát tán mà làm ra tính toán tốc độ của ánh sáng lam nhàn nhạt kia.

Trở lại biệt thự, Dạ Tiền thả Thư Tầm xuống dưới: “Không đến một giờ, lam quang sẽ khuếch tán đến đây, tôi đi câu băng.” Lời ít ý nhiều, Dạ Tiền nói xong liền chuẩn bị rời đi.

Nếu đổi lại là người khác, thì logic trong cách nói chuyện của Dạ Tiền rất khó hiểu, nhưng mà Thư Tầm chỉ gật cái đầu nhỏ, nghiêm túc đáp lời: “Quả thật, rất có khả năng chúng ta phải ở lại đây một đoạn thời gian, tôi đi thu thập nhánh cây, một tiếng sau sẽ trở về.”

Hai người sau khi phân công xong, thì ngay lập tức hành động, chuẩn bị đối đầu với tình huống gian nan trước mắt.

Trong phòng phát sóng trực tiếp.

“Là do chỉ số thông minh của ta không đủ sao? Sao lại có cảm giác cuộc đối thoại của hai người này không đầu không đuôi như vậy.”

“Tổng hợp nhìn lại, hai người này hẳn là đối với lam quang có suy đoán giống nhau, hơn nữa còn làm ra đồng dạng phán đoán, bởi vậy trong nháy mắt bánh bao nhỏ đã hiểu được ý tứ của Dạ thần, phân nhau hành động.”

“Thoạt nhìn cái thứ màu lam kia rất khó giải quyết, hơn nữa Dạ thần cùng bánh bao nhỏ sẽ bị vây ở chỗ này trong một đoạn thời gian.”

“Lúc nãy còn nói Tầm Tầm là một đứa nhỏ, kết quả, ngay lập tức bản thân mình có cảm giác bị chỉ số thông minh của bánh bao nhỏ ghiền nát.”

“Aaaa! Lại muốn phân công hành động, không thể nhìn thấy bánh bao nhỏ, mãnh liệt yêu cầu phát sóng trực tiếp để có thể mở một cái màn hình thị giác aaa.”

Dưới con mắt lưu luyến không rời của cả đám người, Dạ Tiền xoay người, sải bước đi đến Vi hồ, còn bánh bao nhỏ thì linh hoạt nhảy nhót đi đến rừng cây Bạch Nham ở cạnh Vi hồ, rất nhanh liền không còn bóng dáng.

Nửa giờ sau, trong rừng cây Bạch Nham bị tuyết trắng bao phủ, ở dưới tàng cây Bạch Nham thô tráng, có một ngọn đồi nho nhỏ, di chuyển cực nhanh tiến về phía trước, dường như ở phía dưới lớp tuyết có cái gì đó đang đi rất nhanh, ngọn núi nhỏ đâm vào táng cây bạch nham, tuyết trắng phình lên, rất nhanh một con chuột con lộ đầu ra khỏi lớp tuyết, thân mình mặc một bộ đồ màu đen, đúng là Thư Tầm đang ở dưới lớp tuyết tìm kiếm quả hạch.

Thư Tầm từ miệng hố bò ra, duỗi cái móng vuốt nhỏ phủi đi tuyết dính trên áo, lắc lắc đầu, sau đó vô cùng hài lòng đem ba-lô nhỏ mang lại sau lưng, chuẩn bị quay về Vi hồ, nhìn khuôn mặt beo béo mang đầy ý cười hiển nhiên là thu hoạch rất tốt.

Đọc theo đường về, Thư Tầm đạp lên nền tuyết trắng, lúc này không còn ở dưới lớp tuyết đào động tìm kiếm, mà là đi ở trên nền tuyết, vừa đi, vừa nhặt nhánh cây bị gió thổi bay để làm nguyên liệu nhóm lửa. Thư Tầm không biết cây Bạch Nham có phân bố ở khắp mọi nơi trên thế giới này hay không, nhưng mà hiển nhiên cây Bạch Nham có giá trị sử dụng rất cao, nó có tính dẻo, có độ cứng, mật độ cao quyết định nó có thể chế tạo thành cung tiễn, vũ khí, thậm chí còn là nguyên liệu làm mồi dẫn lửa ổn định, bởi vậy, Thư Tầm cố ý để một khoảng không gian ở trong ba-lô chỉ dùng đặt nhánh cây Bạch Nham.

Không biết có phải là do ảo giác của bé hay không, Thư Tầm cảm thấy quang mang chưa đến thế nhưng nhiệt độ xung quanh lại giảm xuống rất nhanh, Thư Tầm chà xát hai móng vuốt béo của mình, đi về Vi hồ.

Một đường thu thập, một đường quay về, tựa hồ ngoại trừ nhiệt độ, thì hết thảy mọi thứ điều vô cùng thuận lợi, bên trái phía trước lại phát hiện một nhánh cây bị thổi bay, Thư Tầm vô cùng tự nhiên chạy đến bên đó, sau đó cầm nhánh cây lên, chờ nhánh cây thu nhỏ biến thành trạng thái mini để bỏ vào trong ba-lô, thì bỗng ngay lúc này, có một trận gió lớn lao thẳng đến từ phía bên cạnh.

Làm chuột tầm bảo thì độ nhạy bén cùng trực giác của Thư Tầm tự nhiên cũng không hề tầm thường, lúc nhận ra được sự bất thường thì bé đã vô cùng nhanh chóng nhảy xa khỏi chỗ vừa đứng, sau khi kéo ra khoảng cách, Thư Tầm mới nhìn thấy rõ được thứ lúc nãy công kích mình là một con thỏ!!! Một con thỏ lông trắng như tuyết, nhưng mà hình thể có chút lớn.

Vừa mới hưởng qua hương vị của thịt thỏ, theo bản năng Thư Tầm cảm thấy con thỏ này tuy hình thể có chút lớn, nhưng mà thịt hình như hơi ít……..

Phụ lục:
Thoát phấn: là từ bỏ idol hiện tại của mình.

Gợi ý pass chương sau: Game show rap Việt (2020) tập 5, Dế Choắt đã trình diễn bài rap nào? (14 ký tự, không dấu, không cách, không viết hoa.)