[MNCKG] Chương 60

“Hắc Mao mặt con bị sao vậy?” An Lạc Vũ nghe thấy tiếng kêu của An Khắc, y quay đầu, nhìn thấy Hắc Mao vừa vặn ngồi ở trên vai, giữa ấn đường khuôn mặt nho nhỏ có một tia màu vàng kim.

Hắc Mao không cảm thấy mặt mình có cái gì:”Baba không có gì.”

An Lạc Vũ đưa gương cho Hắc Mao nhìn:”Trên mặt con làm sao lại có một ít tia vàng?”

Hắc Mao trừng lớn con mắt nhìn bản thân trong gương,tại sao lại như vậy? Tại sao? Khuôn mặt nhỏ của nó liền trắng bệch sợ hãi:”Ô ô ô, baba con không biết vì sao lại như vậy.”

Hắc Mao nhìn về phía An Khả, hi vọng An Khả có thể giúp nó:”Ông nội.”

“Để ta nghĩ cách, nghĩ một biện pháp.” An Khả tự lẫm bẩm:”Chỉ mới một đêm mà thôi,sao lại như vậy?”

“Ông nội con không có cố ý,ngày hôm qua nói muốn dọn sạch con liền đi dọn sạch,nhưng mà sau khi con dọn sạch được một nửa thì đột nhiên bất tỉnh, con tỉnh lại thì lam tinh linh cùng nấm lam đều đã bị con thôn tính,tiêu diệt.”

“Đứa nhỏ ngốc,cũng không hỏi ông nội làm sao có thể dọn sạch,con cho rằng sử dụng lĩnh vực thôn tính, tiêu diệt của con thì sẽ không làm nó biến mất không? Thứ này muốn đem chúng nó dọn sạch, thì không phải dùng thôn tính tiêu diệt,phải biết lĩnh vực thôn tính tiêu diệt cũng không phải làm nó biến mất,chúng nó sẽ tự động phân giải thành năng lượng hữu ích cuối cùng sẽ được cơ thể của con hấp thu,con thế mà lại đem lam tinh linh hấp thu hết,có thể không tiến hóa sao?” An Khả hận rèn sắt không thành thép,đều là do hắn không nói rõ ràng,hiện tại phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn hắn đi tìm hoàng tộc để cung cấp năng lượng cho Hắc Mao sao? Hoàng tộc mới thật sự là một đám phiền toái.

An Khả nghĩ có lẽ chỉ có thể tìm bạn bè của mình hỗ trợ,chẳng lẽ không có hoàng tộc hỗ trợ thì không thể sinh ra tiểu tinh linh hoàng tộc sao? An Khả càng muốn thử.

“Tốt rồi,đừng lo lắng ông nội sẽ nghĩ cách.”

Khắc Lạc Duy hỏi lại câu hỏi lúc nãy của An Lạc Vũ:”Mẫu phụ,Hắc Mao bị làm sao vậy?”

“Đừng nóng vội.” An Khả thật sự không biết làm sao với hai cái người này, Khắc Lạc Duy còn tốt, chỉ sợ đứa nhỏ An Lạc Vũ này sẽ điên mất.

An Lạc Vũ vươn ngón trỏ chậm rãi sờ lên ấn đường của Hắc Mao một tia nhỏ màu vàng,y cũng nghe thấy hội thoại của Hắc Mao cùng An Khả,lần này sự tình so với lần trước càng khó giải quyết hơn,y giống như làm ra một quyết định quan trọng. An Lạc Vũ xoa xoa đầu tóc Hắc Mao rồi ngẩng đầu lên:”Mẫu phụ chỉ cần đối với đứa nhỏ tốt,ngài liền buông tay đi làm đi.”

“Yên tâm,mẫu phụ nhất định sẽ dốc toàn lực,không đến vạn bất đắc dĩ tuyệt sẽ không làm hỏng tính toán ban đầu.”

An Khả hướng tay về phía Hắc Mao,vào lúc Hắc Mao bay về phía tay hắn thì một trận sắc vàng xuất hiện,vừa rồi Hắc Mao còn đang năng động giờ phút này đã an tĩnh nằm trong lòng bàn tay An Khả,hắn xoa xoa lòng bàn tay, Hắc Mao liền biến mất.

An Lạc Vũ nhìn thấy Hắc Mao biến mất thì vô cùng lo lắng:” Mẫu phụ,Hắc Mao đâu?”

An Khả chỉ vào ngực của mình:”Không sao đâu,nó ở chỗ này.”

“Ta đã phong ấn Hắc Mao, hiện tại đem nó dưỡng ở chỗ ta để giảm bớt gánh nặng cho con,hiện tại ta muốn con tiến hóa,may mắn những người kia đã bị thực não thú ký sinh,chỉ cần con tiến hóa thì có thể dưỡng dục Hắc Mao cùng Lam Mao đến cuối.” An Khả hạ quyết tâm nói, con đường tiến hóa là con đường vô cùng khó khăn.

Vào lúc hỗn loạn như vậy, Tô lão gia tử căng hết da đầu:”Lão tổ tông đứa nhỏ bị sao vậy? Nó cũng là cháu của tôi, không thể để nó gặp chuyện gì.”

An Khả liếc nhìn Tô lão gia tử một cái:”Không phải chuyện của ngươi,đứa nhỏ ta cũng sẽ không để nó gặp chuyện, Khả Lai Tư anh phải cùng đám con cháu của mình nói chuyện cho thật tốt.” Nói xong An Khả liền biến mất trước mặt mọi người.

Khả Lai Tư nhìn nơi mà An Khả biến mất,quả nhiên vẫn là tức giận.

Cuối cùng thì Hắc Mao bị làm sao? Mong là ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện,hắn biết An Khả có bao nhiêu hi vọng có thể đưa một đứa nhỏ thuần huyết thống mang về tinh linh tộc,năm đó mang thai Khắc Lạc Duy, An Khả có biết bao nhiêu là vui vẻ. Nhưng mà cuối cùng đứa nhỏ lại theo gien của hắn không kế thừa bao nhiêu huyết thống tinh linh, tuy rằng An Khả rất thất vọng nhưng mà vẫn đem đứa nhỏ nuôi nấng rất tốt.

Hắn hi vọng lần này An Khả có thể thực hiện được nguyện vọng của mình, mang theo đứa nhỏ thuần huyết về lại tinh linh tộc, mà trước đây hắn cùng An Khả trở về, người nhà An Khả đều không đồng ý, lúc đó An Khả cũng đã phát thệ nói y nhất định sẽ mang theo tiểu tinh linh thuần huyết trở về, mấy năm nay bọn họ vẫn luôn nghĩ cách,đáng tiếc vẫn chưa được như ý.

“Daddy,ông ngoại,con mang An Lạc Vũ lên lầu.” Khắc Lạc Duy bế An Lạc Vũ đang hoảng thần rời đi, Lam Mao vừa không sao, Hắc Mao đã gặp chuyện, việc này đối với An Lạc Vũ mà nói là có bao nhiêu đả kích, Khắc Lạc Duy – hắn có thể hiểu được.

Trong doanh địa, đội viên nghe xong lời giải thích của Tô Nghi, thì mọi người đã vui vẻ đến điên rồi,có người còn đem quần áo cởi ra ném loạn,tóm lại một câu chính là vui vẻ.

Sau khi bình tĩnh trở lại,tất cả mọi người đều đi rửa mặt, hạnh phúc đi ăn một bữa cơm, tốp năm tốp ba ngồi xuống nói chuyện phiếm,bọn họ đã làm chuẩn bị thật tốt bản thân sẽ chết như thế nào, thế nhưng cuối cùng lại gặp được việc vui ngoài ý muốn.

“Ngươi là ai?” Long Dật đối với An Khả đột nhiên xuất hiện gầm nhẹ, hắn cảm giác được nguy hiểm,vô cùng vô cùng nguy hiểm,Long Dật đứng trước mặt An Khả cũng không dám thở mạnh.

Long Dật gầm nhẹ đem tất cả đội viên có ở đây đều chú ý đi đến,bọn họ không biết từ khi nào trong phòng đã xuất hiện một người xa lạ.

“Ta yêu cầu các ngươi cho ta một ít máu.”

“Dựa vào gì chúng ta phải cho ngươi.” Một đội viên trong đó lập tức nói.

“Ta cũng không cần các ngươi đồng ý cũng có thể lấy.” An Khả không nói lời vô nghĩa,ngón tay của y lần nữa xuất hiện từng đạo ánh sáng thật nhỏ,lúc ánh sáng xuyên qua mọi người,An Khả cũng cùng ánh sáng biến mất cùng nhau.

“Đội trưởng đây là sao? Người đó là ai? Tại sao lại kiêu ngạo như vậy?” Một đám đội viên đi đến truy vấn,lúc này chỉ có Long Dật là không nói chuyện, hắn nghĩ hẳn đó là người đã cứu bọn họ.

Tô Nghi nghe đám đội viên nói xong thì phất tay:”Y là người đã cứu các cậu,tốt rồi đi ngủ đi,muốn gây phiền toái cho y thì các cậu vẫn còn non lắm,huống hồ mạng của các cậu còn là do y cứu.”

An Khả nhìn trong tay hơn ba mươi năng lượng châm mang theo máu, cuối cùng cũng tìm được một cây thích hợp với An Lạc Vũ.

“Hắc Mao, con nói cái này có thích hợp với ba con không?”

“Ông nội,bọn họ đều không thích hợp,nếu là dùng máu của con tới dưỡng thì nhất định sẽ càng thích hợp hơn.” Hắc Mao đáp lời, bây giờ đứa nhỏ đang ngồi trên vai An Khả.

An Khả nhìn Hắc Mao ban đầu chỉ mang một ít màu vàng trên cánh,bây giờ trên cánh cũng đã xuất hiện càng nhiều,hơn nữa nhanh như vậy đã mang phong ấn của hắn đột phá,xem ra phong ấn hoàn toàn vô dụng,làm sao đây? An Lạc Vũ cho dù có tiến hóa cũng đã không kịp rồi.

“Được,dùng máu của con.” An Khả hạ quyết tâm,Hắc Mao, Lam Mao đối với một nhà bọn họ đều rất quan trọng, lòng tự trọng của hắn bây giờ cũng chẳng là cái quái gì nữa,quyết định làm như vậy đi.

Một giọt máu vàng xuất hiện trước mặt An Khả,An Khả mang năng lượng châm nhanh chóng hòa tan với máu, rất nhanh máu cùng năng lượng xoay tròn cùng nhau, cuối cùng chỉ còn là một giọt chất lỏng trong suốt.

“Hắc Mao hiện tại con trở về nơi ba con đi,ta sẽ cố gắng lớn nhất cho các con sống sót,nếu có thể con cũng giúp ba con một tay.”

An Khả đi vào phòng Khắc Lạc Duy, hiện tại An Lạc Vũ đã ngủ, sắc mặt không tốt, nếu cứ để tình huống như vậy tiếp tục phát triển, đại khái An Lạc Vũ sẽ không thể chống đỡ quá ba ngày, kết cục một xác ba mạng.

“Mẫu phụ,tình huống của y không tốt.” Cảm xúc Khắc Lạc Duy không ổn, hắn vừa rồi trơ mắt nhìn An Lạc Vũ khuôn mặt giống như trước đây tràn đầy lòi lỏm, lúc An Lạc Vũ khát nước,hắn sẽ trực tiếp uy y uống máu của mình, tình huống An Lạc Vũ thật không xong rồi, bây giờ đã không thể phân biệt được đâu là nước đâu là máu.

An Khả một bên tiêm châm một bên nói:”Ta biết,hiện tại ta đem dịch tiến hóa vào cơ thể của An Lạc Vũ, thuốc này có chút mạnh, nhất định y phải cố gắng chịu đựng, ta lập tức về tộc nhờ giúp đỡ.”

Sau khi nt giọt máu vàng tiến vào thân thể của An Lạc Vũ, thì ngay lập tức An Khả đem một viên năng lượng đã chuẩn bị trước đó đưa vào miệng của y,chỉ cần có đủ năng lượng,tiến hóa cũng an toàn hơn rất nhiều.

An Lạc Vũ rất nhanh giãy giụa gào lên,đau rất đau trừ bỏ đau y không còn cảm nhận được gì nữa:”Ưm….Đau, đau….”

Khắc Lạc Duy gắt gao ôm lấy An Lạc Vũ nói:”An Lạc Vũ, cố nhịn một chút,nhất định phải cố nhịn qua.”

Lúc này An Lạc Vũ cũng không thể nghe thấy, y đem thân thể gắt gao cuộn thành một đoàn, tay cũng bấu chặt cánh tay của Khắc Lạc Duy , móng tay được cắt ngọn ngàng hiện tại cũng đã cắm thật sâu vào trong thịt đối phương.

“An Lạc Vũ,An Lạc Vũ không được bỏ cuộc…Nhất định phải chịu đựng….Nếu em bỏ cuộc Hắc Mao cùng Lam Mao đều sẽ gặp chuyện,vô luận như nào em cũng phải nhịn,không vì tôi thì cũng vì đứa nhỏ.” Khắc Lạc Duy ở bên tai An Lạc Vũ nói, hắn biết tâm lý của An Lạc Vũ, y tuyệt đối không buông tay hai đứa nhỏ còn chưa sinh ra, cho nên nếu hắn muốn đả kích ý chí cầu sống của An Lạc Vũ thì cũng phải là liều thuốc mạnh.

Cả người An Lạc Vũ run rẩy,ánh mắt vốn dĩ tan rãi có một ít tiêu cự,y dùng hết sức tựa vào lòng ngực Khắc Lạc Duy:”Đứa nhỏ,Hắc Mao,Lam Mao, không sao.”

Lúc này An Khả đã đến tinh linh tộc,y hiện tại muốn đi tìm mẫu phụ giúp đỡ,nếu chỉ vì lời nói trước kia mà làm đứa nhỏ gặp chuyện, thì đừng nói là y, cho dù là Khắc Lạc Duy cũng không tha thứ cho y, từ khi sinh Khắc Lạc Duy cho đến tận bây giờ kỳ thật y vẫn chưa chăm sóc hắn thật tốt.

Tại thần điện tinh linh,An Khả đứng nhìn mẫu phụ của y,mẫu phụ của y là một tinh linh rất mạnh cũng là hoàng tộc, đáng tiếc y không thể kế thừa huyết thống mẫu phụ từ nhỏ y chính là cùng daddy trải qua sinh hoạt.

Mà tinh linh hoàng tộc đã mấy vạn năm không còn xuất hiện, mà hiện tại những đứa con trong hoàng tộc cũng không phải là thuần huyết, sau khi An Khả lớn lên thì gặp được Khả Lai Tư, mẫu phụ của y không đồng ý cho hai người bên nhau,bọn họ hi vọng An Khả có thể ở bên một người là anh của y,như vậy thì xác suất hoàng tộc thuần huyết được sinh ra cao hơn rất nhiều.

Về sau An Khả lại thề,nếu như y cùng Khả Lai Tư không sinh ra được thuần huyết tinh linh thì tuyệt không trở về tinh linh tộc.

“An Khả không phải ngươi đã nói,không sinh được thuần huyết tinh linh sẽ không trở về sao? Hiện tại nhìn dáng vẻ của ngươi cũng không giống như là đã mang thai.” Một tinh linh tóc đỏ trào phúng nói,không còn cách nào khác ai bảo năm đó An Khả không nhìn đến hắn.

An Khả không muốn cải lý với hắn,nhìn về mẫu phụ hi vọng mẫu phụ sẽ mở miệng.

“Nói đi,con gặp phải chuyện gì? Nếu là mang thai đứa nhỏ thuần huyết, thì đem Khả Lai Tư trở về trong tộc, về sau các ngươi sẽ sống tại tinh cầu nhất hào hỗn huyết.” An Hoa nhìn thoáng qua con mình nói,đứa nhỏ này quá quật cường,trước đây đều không nghe khuyên bảo của hắn,bằng không cũng không cần cùng một chủng tộc cấp thấp ở bên nhau.

“Mẫu phụ,không phải chuyện của con cùng Khả Lai Tư, là chuyện của con con Khắc Lạc Duy, y cùng ái nhân có con, con hi vọng bọn họ có thể đến nơi này,ái nhân của y đã mang thai.” An Khả nói,y thật sự hết cách,một chút cũng không nghĩ sẽ để Hắc Mao cùng Lam Mao nhanh như vậy gặp gỡ cái đám người chỉ biết đến huyết thống này, An Khả cũng không mong hai đứa nhỏ biến thành bộ dáng kia.

“An Khả con biết việc này là làm khó mẫu phụ,ngoại tộc chính là ngoại tộc,bọn họ không thể đến cư trú tại tinh cầu thuần huyết tinh linh,đây là quy định của tinh linh hoàng đời thứ nhất.” An Hoa khó xử,kỳ thật trong lòng hắn sớm hi vọng con của chính mình có thể trở lại nhưng mà quy củ thì không thể phá, nếu đứa nhỏ này có thể cho hắn một lý do có thể tin cậy, thì hắn sẽ tự mình đem đứa con trở về.

An Khả trực tiếp ném cho một quả bom:” Nhưng đứa nhỏ trong bụng một đứa là thuần huyết lam tinh linh,một đứa là hoàng tộc.”

“Lam tinh linh sao? Không đúng,An Khả con nói con của ái nhân Khắc Lạc Duy mang thai, chính là hoàng tộc tiểu tinh linh,hơn nữa còn là hai đứa,một đứa là lam tinh linh ít thấy, một đứa nữa là hoàng tộc?” Thanh âm An Hoa nổi bật kêu lên.

“Giống như ngài nghe thấy, thân thể của đứa nhỏ không đủ,căn bản không thể chịu đựng lâu được nữa,nếu mẫu phụ không giúp hai đứa nhỏ kia, cho dù con dùng cả mạng mình cũng không thể bảo đảm cho bọn họ bình an ra đời.”

“An Khả cậu trở lại? Vừa rồi truyền lời nói muốn nhờ tôi giúp đỡ, nói đi là giúp chuyện gì? Tôi đều giúp cậu.” Một tinh linh tóc vàng xông vào lớn tiếng kêu.

“Trước cảm ơn cậu,hiện tại đã không cần,cậu cũng không thể giúp được.”

“Còn ở nơi này phí lời? Lãng phí thời gian,hai đứa nhỏ kia khẳng định là đang gặp nguy hiểm, mẫu phụ sẽ mang bọn họ về,An Khả dẫn đường.” An Hoa đứng lên,tinh linh tộc đã rất lâu không nghênh đón được tiểu hoàng tộc,đứa nhỏ này đối với bọn họ mà nói là vô cùng quan trọng.

Đau hết một đêm, sắc mặt An Lạc Vũ tái nhợt rút vào trong lòng Khắc Lạc Duy, hiện tại đã sớm an tĩnh ngủ, mà tay của Khắc Lạc Duy cũng đã sớm có vết máu loang lổ,một ít là do cắn,một ít là bị cào ra.

[MNCKG] Chương 59

“Chạy tiếp cho tôi, hôm nay không chạy đến mất nửa cái mạng thì các người đừng ai nghĩ đến việc ăn cơm.” Tô Nghi cầm roi quất đám đội viên đang chạy ở phía sau, bọn họ đã chạy được hai tiếng trên lưng còn vác thêm đồ nặng 30 kg, thân thể đã đến cực hạn.

“Đội trưởng, chúng tôi thật sự không được, cho chúng tôi nghỉ ngơi một chút đi,không nên thao luyện như vậy.” Mấy người chạy đến mệt kêu lên,bọn họ không biết đội trưởng bị làm sao, rõ ràng đã không thể sống được mấy ngày, thế mà đội trưởng lại đem bọn họ ra khỏi ký túc xá bắt đầu thao luyện.

Tô Nghi kêu lên:”Được,hiện tại dừng lại không cần chạy buông túi xuống đi, bây giờ sẽ luyện tấn công, phải dùng hết sức mà đánh.”

“Đội trưởng thật không công bằng, vì sao Dương Tuấn lại không cần tham gia?” Một đội viên trong long tổ lên tiếng bất bình, hắn có dị năng hệ thủy nhưng xét về thể lực thì hắn chính là kém rất nhiều so với các bộ đội đặc chủng được tập luyện hằng ngày.

Tô Nghi giơ roi gầm nhẹ:”Đừng hỏi tại sao, tôi hiện tại là đội trưởng,thao luyện chết các cậu cũng chỉ cần đến toà án quân sự,thế nhưng hiện tại các cậu còn chưa có chết vì vậy tiếp tục.”

“Long Chín cậu im miệng cho tôi,nghe lời đội trưởng là được.” Long Dật nói với Long Chín, đột nhiên hắn gần đây rất thích Trần Phàm, hiện tại Tô Nghi nói gì hắn cũng sẽ đều nghe,ai bảo Trần Phàm là cấp dưới của Tô Nghi? Nếu như hắn không nghe theo, thì cả ngày tên kia đều sẽ không đến đây, còn nếu hắn đi tìm Trần Phàm thì tên đó sẽ dùng sắc mặt khó coi nhìn hắn, cũng sẽ không để ý đến hắn, hắn cũng chỉ có thể nén xuống, ngay cả hai đội viên đều nhận thấy đội trưởng của bọn họ si ngốc rồi.

Tô Nghi lại thả xuống một trái bom:”Hôm nay,phải đánh thắng mười người ngày mai sẽ được nghĩ một ngày.”

“Rõ,ha….” Một đám người đi lên khiêu chiến, bởi vì mệnh lệnh của Tô Nghi mà đem hết sức ra đánh,toàn bộ điều không ai nhường ai thắng mười người thìbngày mai sẽ được nghỉ,bọn họ trước đây chưa từng nghĩ đến bản thân khi còn sống còn còn có thể ra ngoài gặp được gia đình và bạn bè, vì vậy cơ hội lần này ai cũng muốn đạt được.

Lần này so đấu có quan hệ rất lớn,tất cả mọi người đều không chịu bỏ cuộc, mà là dùng hết tất cả sức lực bình sinh của mình đi tranh một phần danh ngạch.

Đến khi trời tối,doanh địa cũng chỉ còn chín người là đang đứng, ngoài ra tất cả mọi người đều đã nằm dưới mặt đất không động đậy nổi.

Tô Nghi nhìn tất cả mọi người đang mệt đến cực hạn,cũng không biết đã được chưa? Nếu vẫn không được thì buổi tối lại tiếp tục, Tô Nghi cũng không dám nói việc này cho các đội viên biết, nếu như để đám ấu tể kia biết được thì kế hoạch của hắn có thể sẽ không thực hiện được, tất cả chỉ là vì sống sót:”Mọi người tập hợp.”

Các đội viên vào lúc đứng lên thì nhìn thấy từng đạo kim quang thẳng tắp bay đến từng người trong đội:”Trời ạ, đây là cái gì?”

“A,a…” Chớp mắt, đội viên bị bắn trúng, thì lập tức bọn họ sẽ ôm lấy đầu của chính mình, cơ hồ không phân biệt được, tất cả mọi người đều quay cuồng trên mặt đất ôm chặt lấy đầu,thống khổ kêu lên,nhìn tất cả mọi người đều thống khổ ôm đầu,Tô Nghi xoay đầu sang chỗ khác, hắn không đành lòng nhìn xem, hắn biết hết thảy đều đã kết thúc mọi người sẽ không tiếp tục bị ấu tể thực não thú uy hiếp nữa, sinh mệnh mọi người đều đã được bảo vệ,hơn nữa về sau còn là tiền đồ vô lượng.

Long Dật thở hổn hển từ trên mặt đất bò dậy, đó là cái gì? Giống như là một mũi tên màu vàng, từ lúc bắn vào não, đầu của hắn giống như muốn nổ tung nhưng mà vết thương lại không có,hắn cảm thấy cùng với ấu tể trong đầu là có quan hệ,hắn cũng là người đầu tiên thoát khỏi thống khổ:”Tô đội trưởng đây là sao? Những thứ bắn trúng chúng tôi là cái gì?”

Dương Tuấn sớm đứng bên kia, hơn ba mươi đạo ánh vàng bắn đến, hắn cũng biết tất cả mọi người trong đội đều được cứu rồi:”Hắc hắc hắc, chúc mừng mọi người, ngày mai có thể nghỉ.”

Một đội viên vui mừng lớn tiếng:”Cậu nói cái gì? Chúng tôi thật sự có thể đi ra ngoài?”

Tô Nghi cũng vui vẻ:”Đúng vậy, các cậu đã không sao, thế nhưng ngày mai cho nghỉ,buổi tối ngày mai phải trở lại, tôi còn có việc nói với mọi người, được rồi bây giờ tôi tuyên bố giải tán.”

Đội viên vui vẻ dò hỏi:”Lão đại,anh nói chúng tôi không có việc gì,vậy thứ trong đầu đã chết rồi sao? Chính là do ánh sáng vàng kia?”

Thần sắc Tô Nghi có chút nhu hòa,bởi hắn bây giờ thật sự rất vui:”Đúng vậy,đúng vậy,mọi người đều không sao rồi, được rồi đêm nay ngủ một giấc thật ngon, ngày mai các cậu muốn làm gì cũng được, thế nhưng tối mai không được về muộn.”

An Lạc Vũ nhìn trong tay An Khả bay ra ánh sáng:”Mẫu phụ lúc nãy từ trong tay ngài bay ra là cái gì vậy?”

An Khả buồn cười sờ đầu An Lạc Vũ,con trai đầu gỗ của hắn một chút cũng không hề đáng yêu như An Lạc Vũ:”Đó là dùng để thu thập ấu tể thực não thú, cho nên tiểu An con không cần lo lắng chuyện của anh trai con,phải chiếu cố bản thân cho tốt.”

“Mẫu phụ,cảm ơn.”

“Đều là người một nhà cảm ơn cái gì chứ.”

Hai người đứng ở ban công phòng của An Lạc Vũ nói chuyện,hoàng hôn chiếu rọi trong sân một tầng ánh sáng, lúc này hoàng hôn cũng đã lặn xuống toàn bộ cảnh vật mỹ lệ cũng bắt đầu tối đi.

Ngoài cửa truyền đến thanh âm của quản gia,bảo nhóm người An Lạc Vũ đi xuống ăn cơm.

Tuy rằng An Khả không cần phải ăn cơm nhưng mà hắn vẫn sẽ đi bồi cơm, bởi vì hắn đột nhiên phát hiện ở trên bàn cơm ăn một ít thức ăn rồi lại chậm rãi nói một ít chuyện nhàm chán với nhau, cũng sẽ làm cho không khí gia đình vô cùng ấm áp rất tốt.

Ăn cơm xong,An Lạc Vũ, Khắc Lạc Duy,An Khả,Khả Lai Tư đều ngồi ở đại sảnh uống trà tiêu thực.

Một chùm tia sáng đèn xe chiếu vào,Tô lão gia tử đã trở lại,mấy hôm trước Tô gia lão gia tử nhận được điện thoại trong tộc nói là muốn bái tế lão tổ tông,Tô lão gia tử tuổi cũng đã lớn những chuyện như vậy mà đến là để tham gia góp vui, hơn nữa hiện tại cháu ngoại của ông thế mà tìm được cho mình một hậu phương vững chắc, lại còn có thể có con, này không phải là do lão tổ tông phù hộ sao? Đương nhiên, lúc này ông cũng từ một Tô gia lão gia tử trở thành Tô thị tộc lão gia tử, cho nên hình thức này đó ông cũng không để tâm nhưng mà sau khi ở trước mặt thị tộc nhìn thấy bức họa tổ tông ông liền không thể bình tĩnh nữa.

Lão tổ tông của bọn họ thế mà lớn lên rất giống với Khắc Lạc Duy,thật rất giống đứa nhỏ này, hẳn không phải là người Tô gia đi? Thế nhưng ông nhớ rõ đó là một người ngoài hành tinh mà.

An Lạc Vũ đứng lên nhìn lão nhân từ ngoài đi vào:”Ông ngoại đã về rồi ạ.”

Lão gia tử nhìn thấy An Lạc Vũ thì đặc biệc vui vẻ,aizz Tô Nghi so với An Lạc Vũ còn lớn hơn,nhưng mà đến tận bây giờ một cái bóng của người yêu cũng không có,ông phải chờ đến bao giờ mới có thể ôm cháu cố đây?” Lạc Vũ,ăn cơm chưa? Đừng để đói đến đứa nhỏ.”

“Ông ngoại con đã ăn rồi,con giới thiệu cho ông một chút đây là mẫu phụ của Khắc Lạc Duy,An Khả.” An Lạc Vũ chỉ về An Khả, vào lúc chuẩn bị chỉ đến bên người Khải Lai Tư thì lão gia tử đột nhiên mở to đôi mắt:”Ngươi,ngươi,ngươi là lão tổ tông.” Lão gia tử nói xong thì trong nháy mắt đã ngất xỉu, may mắn có An Khả ở đó cuối cùng lão gia tử cũng thở hổn hển tỉnh dậy.

Lão gia tử tựa như thất hồn lạc phách nói:”Chuyện này làm sao có khả năng? Tại sao lại như vậy?”

Khả Lai Tư nhìn bộ dáng của lão gia tử hắn liền biết,đứa nhỏ này là nhận ra hắn chỉ là bây giờ không dám khẳng định mà thôi,Khả Lai Tư nhìn An Lạc Vũ rồi lại nhìn về khắc Lạc Duy hai đứa này quả thật có duyên…..

“Ngươi là người Tô gia?” Khả Lai Tư hỏi

“Đúng vậy,tổ tiên ta chính là Tô gia.”

An Khả nhìn thấy tình huống có chút căng, thì ngồi thẳng lưng nhìn về Khả Lai Tư, không ngờ Khả Lai Tư còn có chuyện gạt hắn.

Khả Lai Tư cười nói:”An Khả đây là chuyện rất lâu về trước,anh đều đã muốn quên mất nếu như không phải nhìn thấy An Lạc Vũ cùng Tô Nghi,anh tuyệt cũng không nhớ.”

“Vậy chậm rãi nói,anh còn có chuyện gì gạt em không nói cho em biết.”

Vừa rồi An Lạc Vũ còn muốn hỏi cuối cùng cũng im lặng,hiện tại y chỉ cần nghe là được,thế nhưng nghe qua lời nói của ông ngoại thì giống như daddy của Khắc Lạc Duy cùng với người Tô gia còn có chuyện gì đó rất sâu xa, lão tổ tông không phải là…này Khả Lai Tư không phải là người trái đất đi? Vẫn là người của Tô gia sao?

“Đại khái dựa theo thời gian nơi này thì cũng đã trôi qua ngàn năm,có một lần anh đối địch với một tướng quân,tuy rằng anh đã đánh thắng nhưng mà phi thuyền cũng đã bị phá hư, đồng thời trên người cũng bị thương rất nặng không thể trở về, đành phải đáp xuống đây,lúc bị thương nặng thì có một cô gái giúp đỡ anh,lúc sau nàng gả cho anh,ban đầu anh cho rằng muốn sửa xong phi thuyền thì cũng cần phải tốn 5-60 năm cho nên kết hôn ở đây hẳn cũng chẳng sao, ít ra anh có thể ở bên nàng hơn 50 năm cũng cơi như là cùng nàng qua một đời.” Khải Lai Tư uống một ngụm trà:”Kết quả bởi vì anh tìm được phi hành khí giống anh, cho nên anh một bên dưỡng thương một bên sửa chữa, hy vọng sớm có thể trở về đế quốc, qua mười mấy năm phi thuyền cuối cùng cũng đã sửa được.”

Khả Lai Tư lại lần nữa dừng, uống một ngụm trà:”Anh cùng nàng nói anh đến từ một hành tinh khác,nếu nàng muốn, anh có thể dẫn nàng trở về nhưng mà nàng lại không muốn mà anh cũng rất nhớ đế quốc, trong thôn cũng có một nam nhân họ Tô rất thích nàng,hắn vì lão bà của anh mà tính toán cả đời cô đơn, ngày thường xem như đối với chúng ta cũng rất chiếu cố, khi đó anh một lòng nghĩ sửa xong phi thuyền lão bà trong nhà không ai chiếu cố, thì anh sẽ tìm nam nhân họ Tô kia,hắn nguyện ý chiếu cố nàng, anh liền phó thác cho hắn,ban đầu hắn ta còn không đồng ý,anh nói anh còn chưa chết đâu,có thể chiếu cố thật tốt lão bà của anh không? Hắn lại trầm mặc,anh liền giả chết một lần,quả nhiên hắn rất cực lực chiếu cố.” Sắc mặc Khả Lai Tư có chút tái nhợt.

Lão gia tử vội vàng nói:”Vậy về sau thì sao? Cứ như vậy cũng không thể là lão tổ tông của Tô gia.”

Khả Lai Tư ổn định cảm xúc một chút:”Ngươi nói rất đúng, cứ như vậy ta cũng không thể là lão tổ tông của các ngươi,cuối cùng lão bà cũng ở bên nam nhân họ Tô,bởi vì mẫu thân nàng bị bệnh cần người chăm sóc nam nhân họ Tô kia cuối cùng ở rể, ta cũng từ sau ngày nàng kết hôn mà chữa trị cho lão thái thái,mà sau khi nàng thành hôn ta cũng ở lại nơi đây một tháng biết rằng nàng hạnh phúc rồi mới rời đi, nhưng khi đó ta căn bản không biết nàng mang thai,bởi vì chủng tộc bất đồng mà nàng mang thai cũng không rõ ràng.”

“Anh đi rồi,thì làm sao biết được chuyện sau này?”

“Sau khi trở về nghe tin đế quốc sớm thắng trận,anh lại tiếp tục thao luyện binh lính,thám hiểm,tuần tra sinh hoạt đơn giản,sau lại trôi qua vài chục năm anh mới nhớ đến nàng tính tính thời gian,nếu như anh đi đến đó còn có thể gặp lại nàng cho nên anh đã quay về.” Khải Lai Tư cười một chút,hắn cảm thấy hắn vẫn rất may mắn, bằng không hậu đại của hắn đã bị tên hoàng đế hồ đố kia hại chết.

“Sau khi anh quay về, thì ở trong tù tìm thấy nam nhân họ Tô kia, nam nhân thấy anh như là thấy quỷ, hắn muốn anh cứu người nhà của hắn, lúc ấy lão bà cũng đã già,hắn nói cho anh biết con gái lớn là con của anh. Lúc sau anh liền cứu tất cả bọn họ,tuổi đã lớn như vậy em nói làm sao có thể bị lưu đày? Sau anh lại đưa bọn họ đến một nơi thế ngoại đào nguyên,đó là một thôn sơn trước sau có núi có nước được bao quanh,bên ngoài muốn đi vào cũng rất khó,bọn họ đối với nơi đó cũng vừa lòng,cho dù có đại chiến cũng không đến chỗ ấy, sau mấy năm xây dựng, thì nàng cùng con nàng không muốn anh rời đi,anh liền ở đó bồi nàng chậm rãi già đi,anh là đợi cho con gái sống đến già sau khi chết rồi, thì anh mới rời đi,anh biết nha đầu kia không muốn rời khỏi thôn,cho nên đã xây cho nàng một ngôi mộ, để nàng vẫn luôn ở nơi đó nhìn hậu thế sau này.” Khả Lai Tư nói, lúc sau hắn cũng trở về nhìn hai lần nhưng mà trải qua trăm năm cảnh còn người mất, hắn cũng chỉ đến nhìn con gái xong thì rời đi.

“Ta biết nam nhân họ Tô kia rất có tư cách,nhưng khi đó anh cũng lười phản ứng với hắn, lúc bồi lão bà,bọn họ đều bảo anh vẽ chân dung, anh không nhớ được cuối cùng mình đã vẽ mấy bức, thế nhưng tình cảm của hai người đó rất tốt, hai người chết cùng một ngày, cũng coi như là chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, khi chết rất an tường,tên kia muốn anh chăm sóc tốt con của bọn họ, còn nói lão bà đã hoàn toàn yêu hắn,bọn họ vậy mà còn xem anh như con của bọn họ, ai bảo gương mặt của anh giống như thanh niên, anh là cha của con gái chỉ có con gái mới biết,bởi vì anh đối với Tô gia là có ân rất lớn cho nên đã trở thành lão tổ tông, bức tranh kia là con gái vẽ cho anh.” Khả Lai Tư cười nói.

Khả Lai Tư dùng ngữ khí giống như đứa nhỏ nói:”Kỳ thật anh đã đem tranh vẽ đốt hết trước mộ bọn họ rồi,chính là cho dù chết rồi anh cũng không thể để tên nam nhân kia chiếm được tiện nghi.” Khi đó hắn cũng chỉ là một người tuổi trẻ.

“An Lạc Vũ cùng Tô Nghi lớn lên rất giống con gái anh, cho nên khi đi vào đây, anh đã nhớ đến vài chuyện trước kia.” Khả Lai Tư cười nói.

Khả Lai Tư lấy lòng nhìn về An Khả:” An Khả….Chuyện kia,anh thật không có cố tình giấu diếm,anh thật sự đã quên.”

“Như vậy có thể nói An Lạc Vũ là hậu đại của anh,tuy rằng đã rất xa.” An Khả nói, với hắn mà nói tuy đã trải qua ngàn năm kỳ thật cũng rất ngắn ngủn.

Đúng lúc này thanh âm Hắc Mao vang lên:”Ông nội chuyện xưa của ngài thật lâu thật dài.”

“Hắc Mao con sao lại thế này? Xong rồi,xong rồi.” An Khả thống khổ nhắm hai mắt lại, hắn không rảnh tức giận với Khả Lai Tư, bởi chuyện gì cũng không quan trọng bằng cháu trai của hắn!!!!