[LUCM] Chương 48: Ghen

Tiêu Mặc Hàm đi vào phòng trong, ngồi ở phía trước cửa sổ phát ngốc. Y không phải là không tin tưởng Túc Lăng Uyên, y biết Túc Lăng Uyên làm vậy nhất định là có lý do của hắn, y tin chuyện tình cảm của mình và Túc Lăng Uyên sẽ không bao giờ cho người thứ ba có cơ hội chen chân. Nhưng mà….. Vì sao nội tâm lại vẫn sa sút? Tiêu Mặc Hàm chờ Túc Lăng Uyên trở về giải thích với y, bởi mỗi lần Túc Lăng Uyên làm ra quyết định gì đều sẽ cùng y thương lượng, đúng vậy, nhất định lần này cũng sẽ như vậy…..

Thoáng ổn định tâm tình, Tiêu Mặc Hàm đi đến sương phòng nhìn Tiểu Mặc Nhi đang say ngủ, rồi mới quay về phòng ngủ nằm ở trên giường chờ Túc Lăng Uyên về giải thích.

Vân viện, Tiêu Doanh Doanh đi rồi, chỉ còn Túc Lăng Uyên cùng Bạch Thu ở tại chính sảnh.

“Để Bạch Thu hầu hạ Vương gia nghỉ ngơi…..” Hai mắt Bạch Thu hàm xuân, cẩn thận đến gần Túc Lăng Uyên, nói xong duỗi tay muốn cởi bỏ đai lưng của Túc Lăng Uyên.

Túc Lăng Uyên chắn lại, đem người đẩy ra: “Là ai phái ngươi tiếp cận bổn vương?”

“Không….Không có ai, xác thật là Bạch Thu đối với Vương gia hâm mộ không thôi, mới có thể….. Chủ động yêu cầu nhập Vương phủ.” Đầu tiên Bạch Thu có chút hoảng loạn, sau đó mới trấn định, rũ mi gật đầu nói.

“Nếu đã đến Vương phủ, thì phải sống theo quy củ trong phủ.” Túc Lăng Uyên đứng dậy, làm lơ biểu tình đáng thương nhu nhược của Bạch Thu, khoanh tay nói: “Không được bước vào Tẩm viện của bổn vương dù chỉ một bước, cũng không được tiếp cận Tiêu trắc phi, nghe rõ chưa?”

“Vâng.” Bạch Thu làm bộ thuận theo.

Thấy thì giờ cũng không còn sớm, Túc Lăng Uyên không tiếp tục nói lời vô nghĩa, rời khỏi Vân viên, đi về tẩm viện, Bạch Thu nhìn bóng lưng của Túc Lăng Uyên, trong mắt lóe lên tinh quang.

Túc Lăng Uyên quay về tẩm viện: “Hàm nhi, ta về rồi…..” Nhìn gian ngoài không người, nhẹ giọng gọi.

Không có tiếng đáp, Hàm nhi nghỉ ngơi sớm như vậy?

Vội vàng tắm gội, lên giường, đem người đang đưa lưng về phía mình kéo vào trong lồng ngực: “Hàm nhi đã nghỉ ngơi rồi? Sao lại không để ý đến ta…..”

“Không có…..” Tiêu Mặc Hàm lật người, nằm trước ngực Túc Lăng Uyên, do dự một lát, cẩn thận hỏi: “Hôm nay….. Mọi thứ đều thuận lợi chứ?” Thật ra là muốn hỏi ngươi mang công tử nhà ai trở về? Vì sao lại mang hắn về đây? Thế nhưng lời đến bên miệng lại không thể nói ra.

“À….Rất thuận lợi, hôm nay Phụ hoàng rất vui vẻ….. Ta cũng đã gặp được Hoắc tướng quân…..” Túc Lăng Uyên không nhận ra tâm tình khác thường của Tiêu Mặc Hàm, vẫn như cũ thao thao bất tuyệt nói về tình huống ở yến tiệc mừng thọ.

Trầm mặc ngắn ngủi trôi qua, Túc Lăng Uyên như là nhớ đến cái gì đó: “À….Đúng rồi, hiện tại Vân viên có người, về sau đừng qua bên ấy…..” Vừa nhìn đã biết Bạch Thu không phải là kẻ tốt lành gì, tuy rằng mục tiêu Túc Lăng Giang đối phó là mình, nhưng mà vì sự an toàn của Hàm Nhi cùng Tiểu Mặc Nhi, vẫn là không nên tiếp cận quá gần.

Đây là chuyện ngươi muốn nói với ta sao? Không cho ta tiếp cận vị công tử kia là vì ta, hay là vì hắn?

Tiêu Mặc Hàm vốn định mở miệng truy vấn, thì trên đỉnh đầu truyền đến tiếng ngáy nhỏ, ban ngày Túc Lăng Uyên uống một chút rượu, mệt mỏi dâng lên, bất tri bất giác đã ngủ….

Đêm nay, Túc Lăng Uyên ôm người mình yêu ngủ đến ngon lành, Tiêu Mặc Hàm lại trằn trọc suốt đêm không thể vào giấc.

Sáng ngày thứ hai Túc Lăng Uyên dậy sớm thượng triều. Thẳng đến lúc Tiêu Mặc Hàm đưa hắn ra phủ cũng không chờ được lời giải thích của đối phương.

Qua loa dùng xong bữa sáng, tâm phiền ý loạn không thể tập trung xem sách, Tiêu Mặc Hàm liền mang theo Ánh Đường, An Sinh, để bà vú ôm lấy Tiểu Mặc Nhi, đến vườn hít thở không khí.

Ở nơi xa truyền đến tiếng đàn du dương, Tiêu Mặc Hàm cũng là người hiểu biết âm luật, nghe ra được người đánh đàn vô cùng tinh thông âm luật.

Trước kia….. Chưa từng nghe nói trong phủ có vị phu nhân nào có bản lĩnh như vậy…..

Tiêu Mặc Hàm nghi hoặc đi theo tiếng đàn đến dưới tàng cây bên cạnh hồ nước, thì trông thấy một vị công tử khuôn mặt tuấn tú đang đánh đàn.

Chẳng lẽ…..Hắn là….. Tiêu Mặc Hàm âm thầm đánh giá Bạch Thu, không rõ tư vị trong lòng, quả nhiên là một người rất xuất chúng…..

“Bái kiến…..Trắc vương phi.” Bạch Thu thấy người đến, nhìn Tiêu Mặc Hàm đang đánh giá mình, liền đứng lên, hành lễ.

“Công tử làm sao lại biết ta là…..” Trắc phi?

“Vương gia sợ Bạch Thu đến Vương phủ không thể thích ứng, vì vậy đêm qua đã đem những người trong Vương phủ nói cho Bạch Thu biết……” Sắc mặt Bạch Thu tràn đầy xuân sắc, một bộ xấu hổ. Thật ra là Túc Lăng Giang nói cho hắn biết, hiện tại bên trong Thành vương phủ chỉ có một chính phi cùng với hai trắc phi, mà chỉ có trắc phi Tiêu thị là nam tử.

Tiêu Mặc Hàm nghe vậy thì ánh mắt tối sầm: “Thì ra……Là Bạch Thu công tử…..”

“Đúng vậy.” Bạch Thu chắp tay, nhìn thoáng qua Tiêu Mặc Hàm: “Vương phi cũng hiểu biết âm luật?”

“Có biết một chút…..”

“Vương gia rất thích nghe Bạch Thu đánh đàn…..Nếu như Vương phi muốn học, Bạch Thu nguyện ý dốc lòng truyền dạy…..” Thầm khiêu khích.

Tiêu Mặc Hàm vừa định đáp lời, thì Ánh Đường đang ở một bên không nhịn nổi nữa đáp: “Ngươi là hồ ly tinh nơi nào, cũng xứng dạy dỗ Vương phi nhà ta?”

Lúc này, ở phía xa truyền đến thanh âm của Tiêu Doanh Doanh: “Vị công tử này chính là Vương gia tự mình tiếp vào phủ, há có thể để cho một ả nha đầu nho nhỏ vũ nhục.” Chỉ thấy Tiêu Doanh Doanh mang theo Tống thị, chậm rãi đi đến cạnh ao.

“Tham kiến Vương phi…..” Mọi người hành lễ.

“A…..Đây là Tiểu Mặc Nhi đi…..Mau ôm đến đây để ta nhìn một chút…..” Tiêu Doanh Doanh nhìn hài tử ở trong lòng ngực bà vú âm dương quái khí nói.

Ánh Đường đem bà vú che chở ở phía sau, vẻ mặt phòng bị nhìn Tiêu Doanh Doanh.

“Làm sao? Vương phi chính là đích mẫu của hài tử, ngay cả nhìn xem hài tử cũng không được?” Tống thị ở bên cạnh đúng lúc lên tiếng.

“Không dám….. Chỉ là gần đây hài tử vừa vặn bị bệnh, sợ là sẽ lây phong hàn cho Vương phi.” Tiêu Mặc Hàm biết Tiêu Doanh Doanh không có ý tốt, sợ hài tử bị thương nên vội vàng trả lời, sau đó lại hạ lệnh cho bà vú: “Bên ngoài gió đã nổi lên, ngươi trước mang đứa nhỏ về phòng đi….”

Tiêu Doanh Doanh cùng Tống thị:….. Nơi nào có gió?

“Tiêu Mặc Hàm, ta muốn nhìn xem ngươi có thể bảo hộ đứa nhỏ đến khi nào?” Nhìn bóng dáng bà vú rời đi, Tiêu Doanh Doanh căm giận nói: “Ngươi có muốn biết phụ thân, sau khi biết ngươi sinh ra đứa nhỏ đã nói gì không?” Vào lúc Tiêu Kham biết được Tiêu Mặc Hàm cư nhiên đoạt trước chính phi sinh hạ trưởng tử, đã vô cùng tức giận.

“Ta….Không muốn biết….” Tiêu Mặc Hàm che lại lỗ tai, thần sắc đau thương. Chính y đã không nghe lời phụ thân, sau khi nhập phủ không những không giúp đỡ tỷ tỷ, còn giành luôn việc sinh hạ trưởng tử, phụ thân tuyệt đối là rất rất thất vọng. Đây cũng là cái gai duy nhất ở trong lòng Tiêu Mặc Hàm.

Đầu tiên là bị Bạch Thu khiêu khích, sau đó lại bị Tiêu Doanh Doanh làm cho thương tâm, cảm xúc của Tiêu Mặc Hàm dần dần mất đi khống chế, Ánh Đường thấy thế bất chấp tất cả, vội vàng cùng An Sinh đưa Tiêu Mặc Hàm hồi tẩm viện.

Ba người Tiêu Doanh Doanh thấy mục đích hôm nay đã đạt được, cũng không tiếp tục dây dưa, nhìn Tiêu Mặc Hàm thất hồn lạc phách rời khỏi, khóe miệng nhếch tận mang tai.

Sau khi hạ triều, Túc Lăng Uyên vội vàng muốn chạy về phủ bồi Tiêu Mặc Hàm dùng bữa trưa, nhưng cuối cùng lại bị Hoàng đế lưu lại Ngự thư phòng, chờ đến khi hồi phủ đã là giờ Dậu..

Trời có chút tối, Túc Lăng Uyên bước vào Vương phủ định đi đến Tẩm viện.

“Vương gia.” Ảnh Bát hiện thân.

“Chuyện gì?” Ảnh Bát là người được hắn an bài tùy thời có thể bảo hộ Tiêu Mặc Hàm, Ảnh Bát có việc bẩm báo hẳn là chuyện có liên quan đến Tiêu Mặc Hàm.

Ảnh Bát đem tình hình phát sinh ở tại hoa viên bẩm báo cho Túc Lăng Uyên vô cùng tỉ mỉ.

Túc Lăng Uyên nghe xong nắm tay nắm chặt đến run run, trước đặt Tiêu Doanh Doanh cùng Tống thị sang một bên, bản thân hắn trước sau cũng sẽ dọn sạch bọn họ, còn cái tên Bạch Thu kia vừa nhập Vương phủ đã bắt đầu hành động, chính mình lúc trước quá coi khinh hắn rồi! Nghĩ như vậy, Túc Lăng Uyên đùng đùng tức giận đi đến Vân viện.

Tiêu Mặc Hàm biết Túc Lăng Uyên đã trở về Vương phủ, trong lòng tràn đầy ủy khuất muốn kể với hắn, liền vội vàng đi đến đại môn tiếp người. Đi được nửa đường, từ xa trông thấy Túc Lăng Uyên đi đến, vừa định lên tiếng, lại nhìn thấy bước chân Túc Lăng Uyên vừa chuyển, hướng về phía Vân viện.

Đây là….. Vừa mới hồi phủ đã muốn đi tìm Bạch Thu sao?

Hốc mắt Tiêu Mặc Hàm phiếm hồng, vốn định quay về, nhưng mà vẫn thấy không cam lòng, ma xui quỷ khiến mà đi theo Túc Lăng Uyên bước đến Vân viện.

Túc Lăng Uyên bước vào vân viện, trông thấy Bạch Thu đang đứng ở trước viện. Tiến lên, bắt lấy cánh tay của Bạch Thu, đem cánh tay xoay ngược, nổi giận đùng đùng nói: “Bổn vương đã cảnh cáo ngươi, không cần đánh chủ ý lên Mặc Hàm, nếu ngươi không nghe khuyên bảo của bổn vương, thì đừng trách bổn vương trở mặt!”

Bạch Thu ăn đau, xa xa thấy Tiêu Mặc Hàm  đang bước đến, ý niệm vừa chuyển, đem Túc Lăng Uyên kéo đến cửa, nhịn đau, không nói hai lời, bổ nhào vào lòng ngực của Túc Lăng Uyên.

Về phía Tiêu Mặc Hàm sau khi trông thấy tình hình của Túc Lăng Uyên ở viện môn, chính là đối phương vội vã kéo Bạch Thu lại, rồi sau đó Bạch Thu bổ nhào vào lòng Túc Lăng Uyên.

Nước mắt tràn mi, Tiêu Mặc Hàm cũng không tiếp tục nhìn nữa, xoay người trốn về Tẩm viện.

Bạch Thu thấy Tiêu Mặc Hàm hốt hoảng bỏ chạy thì âm thầm nhếch môi.

Túc Lăng Uyên không kịp phản ứng bị người đột nhiên bổ vào trong ngực, phục hồi tinh thần, vội vàng đẩy ra: “Hừ, từ hôm nay trở đi, không có mệnh lệnh của bổn vương, ngươi không được rời khỏi viện môn này dù chỉ là một bước.” Nói xong, không thèm liếc mắt nhìn Bạch Thu bị đẩy ngã trên mặt đất, xoay người ra ngoài.

Trên đường quay về Tẩm viện, lúc này Túc Lăng Uyên mới chậm rãi bình tĩnh, nghĩ đến phản ứng ban nãy của Bạch Thu, càng nghĩ càng thấy có chỗ không thích hợp, chẳng lẽ…. Cánh tay hắn bị xoay ngược, mà hắn vẫn còn làm ra hành vi kỳ quái muốn nhảy vào lòng ngực của mình, là làm cho người khác xem? Chẳng lẽ….Khi ấy, phía sau còn có người?

Là Hàm Nhi!?

Trong lòng Túc Lăng Uyên thầm biết không ổn, nếu như khi ấy Hàm Nhi nhìn thấy cảnh này, tất nhiên là sẽ có hiểu lầm! Ba bước biến thành hai bước, Túc Lăng Uyên nhanh chóng đi đến tẩm viện.

Trở về tẩm viện, trông thấy cửa phòng ngủ rộng mở, bên trong thì tối như mực không chút ánh sáng.

Túc Lăng Uyên đi vào phòng ngủ, đốt đèn, liền trông thấy Tiêu Mặc Hàm ngồi cuộn tròn ở góc tường, thân mình run rẩy.

“Hàm nhi…..” Nhẹ giọng gọi một tiếng, đi về phía đối phương.

Tiêu Mặc Hàm không nghĩ đến nhanh như vậy Túc Lăng Uyên đã trở về, ngẩng đầu, nhìn người đang đi về phía mình, đứng lên, chần chờ lui về sau vài bước. Túc Lăng Uyên trông thấy đôi mắt đỏ bừng cùng hành động trốn tránh của đối phương, xác định suy đoán lúc nãy của mình là đúng. Hàm Nhi chắc đã hiểu lầm….

Đau lòng tột đỉnh, lại nhẹ giọng gọi một tiếng: “Hàm nhi, nghe ta giải thích….” Tiến lên một bước.

Tiêu Mặc Hàm vẫn nức nở không nói chuyện, lui về sau một bước.

Túc Lăng Uyên thở dài, xoay người đi đến cửa.

Tiêu Mặc Hàm nhìn bóng dáng Túc Lăng Uyên đi về phía cửa, gắt gao nắm lấy đôi tay, nước mắt đang được kiềm chế cũng theo gương mặt rơi xuống.

Túc Lăng Uyên đi đến cửa, đóng lại cửa phòng, cài then. Sau đó, bước đến trước mặt Tiêu Mặc Hàm, một tay đem người ôm vào trong lòng.

“Hàm Nhi….. Hàm Nhi tốt của ta….. Ngươi hiểu lầm tướng công rồi…..”

Chương 49.

[LUCM] Chương 47: Tiệc mừng thọ

Đảo mắt đã đến sinh thần của hoàng đế, để chúc mừng, Túc Viễn hạ lệnh miễn thuế toàn quốc, làm thần dân cả triều náo nhiệt vô cùng. Các đại tướng quân ở biên cương xa xôi cũng sôi nổi thỉnh chỉ hồi kinh, lấy lý do chúc thọ hoàng đế, trong đó có cả Tiêu Du. Túc Viễn trong lòng vui vẻ, lại vì biên cương gần đây thái bình không có chiến sự, cho nên đều nhất nhất đáp ứng, chấp thuận Hoắc Châu đại tướng quân trấn giữ Tây Bắc, Tiêu Du đại tướng quân trấn giữ Tây Nam, cùng với Chúc Dũng đại tướng quân trấn giữ Đông Bắc mang theo một ít thân binh hộ vệ hồi kinh năm ngày.

Tiệc mừng thọ được tổ chức tại điện Tuyên Hóa lớn nhất trong cung, hiện tại Túc Viễn cùng với Hoàng hậu đang ngồi ở chính giữa bậc thềm cao nhất, bên cạnh là Lý quý phi cùng những phi tần khác, tuy rằng Tiêu quý phi đã hết hạn cấm túc, nhưng vẻ mặt vẫn mang theo nét u sầu mệt mỏi. Các triều thần ngồi hai bên, còn Hoàng tử thì ngồi ở vị trí trên các đại thần cùng với chính phi của mình.

Hôm nay, Túc Lăng Tiềm được đặc xá tiến cung, chờ sau khi bữa tiệc kết thúc lại lần nữa quay về đóng cửa ăn năn, cho nên vẫn luôn rầu rĩ không vui không nói câu nào, mà Đại hoàng tử phi cũng chỉ nở ra một nụ cười miễn cưỡng. Túc Lăng Uyên nhìn một nhà Tam hoàng huynh đang ngồi ở đối diện, suy nghĩ đã sớm trôi về Vương phủ, trong lòng toàn là thân ảnh của Tiêu Mặc Hàm cùng với Tiểu Mặc Nhi, Tiêu Doanh Doanh ngồi ở bên cạnh không rõ thần sắc, nhìn không thấy được tâm tư trong lòng nàng. Túc Lăng Giang thì tay cầm chén rượu, khóe miệng khẽ nhếch, thường xuyên hữu ý vô tình liếc về phía Túc Lăng Uyên.

Phân đoạn thứ nhất của tiệc mừng thọ là tặng lễ. Các Hoàng tử, Công chúa, cùng triều thần vô cùng sôi nổi hiến lên lễ vật quý hiếm, Túc Viễn vui đến không khép được miệng, tất nhiên món lễ vật mà hắn yêu thích nhất vẫn là linh chi ngàn năm của Túc Lăng Đào.

Phân đoạn thứ hai của bữa tiệc là ca vũ trợ hứng. Trong cung vũ cơ dẫn đầu tiến lên hiến vũ, dáng người yểu điệu duyên dáng, điệu múa làm người mê say. Chỉ thấy nữ tử múa dẫn đầu khuôn mặt đào hoa, thân hình mềm mại tựa như không xương, chọc người yêu thích.

Bài múa kết thúc, vũ cơ vừa định lui ra, thì nghe thấy Túc Lăng Giang đang ở một bên cất tiếng: “Phụ hoàng….. Hôm nay vui vẻ như vậy, nhi thần có chuyện muốn nhờ….”

“Ồ? Hoàng nhi có yêu cầu gì?” Túc Viễn nhướng mi, nhìn tiểu nhi tử của mình, vẻ mặt trêu đùa.

“Nhi thần…… thỉnh cầu Phụ hoàng…… Đem vũ cơ này tặng cho nhi thần.” Túc Lăng Giang nói, sắc mặt mang theo tia ửng đỏ.

Hoàng nhi cũng đã mười hai, xem ra đã hiểu ít ‘nhân sự’, có lẽ đã đến lúc nên nạp phi?

“Vâng…..Nhi thần thích…..” Túc Lăng Giang thẹn thùng cúi đầu, tỏ vẻ thiếu niên tình đầu chớm nở.

“Hahaha, được được, Phụ hoàng chuẩn.” Túc Viễn cười haha đáp.

“Ngũ hoàng tử đã trưởng thành, xem ra cũng nên đón dâu thôi.” Hoàng hậu ngồi ở bên cạnh nhìn thấu tâm tư của Hoàng đế, nhỏ giọng nói.

Túc Viễn gật đầu, tỏ vẻ đồng ý lời nói của Hoàng hậu.

Túc Lăng Giang quỳ xuống tạ ơn: “Tạ ơn phụ hoàng.” Ở nơi người ngoài không thấy Túc Lăng Giang cong cong khóe môi, muốn thành công, thì ắt hẳn không thể thiếu sự trợ giúp của nhạc gia, hiện tại Phụ hoàng đã hiểu rõ ám chỉ của mình, bước tiếp theo chính là tìm một thế gia thích hợp.

Tiếp theo, Tam công chúa hiến khúc, tiếng ca thanh u lâu dài, làm người say mê. Vài tiết mục đã trôi qua, Túc Viễn vừa định tuyên bố yến tiệc chính thức bắt đầu, thì nghe thấy thanh âm An quý nhân ngồi ở một góc mở miệng: “Hoàng thượng….. Thần thiếp cũng muốn vì ngài mà dâng lên một khúc….. không biết có được không……”

An Quý nhân là thân mẫu của Túc Lăng Giang, trước khi vào cung từng là người đứng đầu bản lâu về ca hát, khi Túc Viễn nam hạ thì mang nàng về cung, ở trong hậu cung nàng là người đánh đàn tỳ bà hay nhất, cũng đã lâu rồi Túc Viễn không nghe qua đàn khúc của An thị, vì vậy liền hứng thú vô cùng: “Được, được…..”

“Thần thiếp……Nghĩ muốn hợp tấu cùng với sư đệ, thỉnh Hoàng thượng ân chuẩn….”

“Chuẩn.”

Chỉ thấy một bạch y thiếu niên khoảng mười bốn tuổi cầm đàn bước vào đại điện. Thiếu niên lớn lên mặt mày thanh tú, mày mỏng mắt phượng, cánh mũi tinh xảo, làn da trắng nõn, giơ tay nhấc chân đều ần ẩn lộ ra mị hoặc.

An quý nhân bước ra khỏi hàng, tiếp nhận tỳ bà hạ nhân đưa qua, thiếu niên ngồi trên mặt đất, hai người hợp tấu một khúc, quả nhiên giống như tiếng trời, so với những tiết mục hiến nghệ trước đó khác xa một trời một vực.

Một khúc nhạc kết thúc, bên trong đại điện lặng ngắt như tờ, mọi người vẫn còn chìm trong ca khúc chưa kịp hồi thần.

Vẫn là Túc Viễn dẫn đầu vỗ tay trầm trồ khen ngợi, mới đánh vỡ được sự yên tĩnh: “Hay, rất hay!”

“Tốt, rất tốt…..” Các triều thần cũng gật đầu sôi nổi phụ họa.

“Ngươi…..Tên là gì?” Túc Viễn hỏi bạch y thiếu niên.

“Hồi hoàng thượng, thảo dân gọi là Bạch Thu…..” Thiếu niên bạch y cung kính đáp lời.

Bạch Thu!? Túc Lăng Uyên híp mắt nhìn về vị thiếu niên kia, tên này tựa hồ…..Đã nghe qua ở đâu rồi thì phải…..

“Ngươi là…..Sư đệ của An quý nhân?” Túc Viễn lại hỏi.

“Đúng vậy, năm tám tuổi thảo dân đã theo sư phụ cùng học nghệ với An sư tỷ.” Bạch Thu trả lời.

“Quả nhiên đánh ra một khúc cầm rất hay! Thưởng!” Túc Viễn vui vẻ hỏi: “Ngươi muốn trẫm ban thưởng gì? Nói nghe xem.”

Thiếu niên bạch y nhìn về phía Túc Lăng Uyên, sau đó quay đầu đáp lời Túc Viễn: “Hoàng thượng, thảo dân chỉ có một tâm nguyện…..”

“Tâm nguyện gì?”

“Thảo dân vô cùng hâm mộ Tứ hoàng tử, chỉ hi vọng có thể vào Vương phủ phụng dưỡng…..Thỉnh Hoàng thượng ân chuẩn….” Lời này của Bạch Thu làm cho tất cả mọi người ở đây đều nhìn về phía Túc Lăng Uyên, muốn xem phản ứng của hắn.

Túc Viễn có chút khó xử: “Kia….Ngươi không cần vàng bạc châu báu, chỉ cần được tiến vào Thành vương phủ?”

“Vâng.” Nói xong, Bạch Thu còn nghiêm túc hành lễ.

Lại không phải sắc phong chính Vương phi, chỉ là muốn nhập vào Vương phủ, vì vậy chuyện này cũng chẳng cần phải có sự đồng ý của Hoàng đế, Túc Viễn nhìn về phía Túc Lăng Uyên: “Vậy thì phải xem ý của Thành vương cùng với Thành vương phi….”

Mọi người ở đây đều mang biểu tình ngồi xem kịch vui. Nghe nói Thành vương phi là do Thành vương chủ động xin tứ hôn, vào ngày tết lại nạp thêm một tân nam trắc phi, bây giờ……

Túc Lăng Uyên diện vô biểu tình nhìn về phía Bạch Thu, não bộ thì đang điên cuồng xoay chuyển. Bạch Thu? An quý nhân? Túc Lăng Giang? Tống thị? Chẳng lẽ……Sớm hơn bốn năm?

Được lắm Tống thị, ta tạm thời không rảnh xử lý ngươi, ngươi vậy mà lại tự động dâng mình đến cửa…..

Nghĩ đến đây, Túc Lăng Uyên nhếch khóe môi, giả vờ làm một kẻ hoa tâm: “Có mỹ nhân tự nguyện tiến vào chẩm tịch, bổn vương làm sao lại không hiểu phong tình, vậy thì theo bổn vương hồi phủ đi!”

Tiêu Doanh Doanh cũng ngồi ở một bên không ngừng não động, người này….Là người Tống thị nói đến? Quả nhiên….. Rất xuất chúng…… Vừa thấy chính là một con hồ ly tinh! Dùng dư quang khóe mắt liếc nhìn biểu tình của Túc Lăng Uyên, trong lòng cười lạnh, Tiêu Mặc Hàm…. Ngày lành của ngươi xem ra rất nhanh sẽ hết!

“Nếu Vương gia đã đồng ý, thần thiếp cũng liền không có ý kiến…..” Tiêu Doanh Doanh ngồi ở một bên đáp.

“Thành vương phi quả nhiên là một người hiền đức rộng lượng!” Hoàng hậu gật đầu khen ngợi.

Chuyện này đến đây thì hạ màn, tiếp theo Bạch Thu ngồi bên cạnh Túc Lăng Uyên, bưng trà rót nước, hầu hạ vô cùng tỉ mỉ.

Túc Lăng Giang âm thầm thu tất cả vào mắt, dùng chén rượu chặn lại khóe miệng đang nhếch lên.

Tiêu quý phi túm chặt khăn gấm, thiếu chút nữa đã tức đến nghiến răng, ả Tiêu Doanh Doanh này không chỉ không đem hậu viên thanh trừ, thế nhưng còn đồng ý cho người nhập phủ…..Xem ra quân cờ này đã không thể lưu lại nữa…..

Phong ba qua đi, yến hội cũng thuận lợi bắt đầu, trước tiên Túc Viễn dâng rượu, rồi sau đó các Hoàng tử, triều thần sôi nổi đáp lễ. Rượu quá ba tuần, không khí càng thêm náo nhiệt, sinh động.

Túc Lăng Uyên bất động thanh sắc tránh đi những va chạm hữu ý vô tình của người bên cạnh, đứng lên: “Bổn vương muốn qua uống vài chén với Đại tướng quân, các ngươi không cần đi theo…..” Nói xong, cũng không liếc mắt nhìn hai người một cái, xoay người đi về phía Hoắc Châu.

Túc Lăng Uyên đi rồi, Tiêu Doanh Doanh giơ lên chén rượu giả vờ uống, che môi nhẹ hỏi: “Ngươi…..Là người của Tống thị?”

Bạch Thu bất động thanh sắc hơi hơi gật đầu, cũng không đáp lời. Tiêu Doanh Doanh đem ly rượu uống một hơi cạn sạch, sau đó dùng khăn lụa đè ép khóe môi.

Túc Lăng Uyên đi đến trước mặt Hoắc Châu, vừa định nâng chén, thì phía sau liền truyền đến thanh âm: “Thành vương….” Túc Lăng Uyên quay đầu, khẽ nhướng mày: “Bổn vương cùng tướng quân thật là có duyên, trước đó không lâu vừa mới cùng ngài bàn luận qua lại, hiện tại còn gặp mặt, Tiêu tướng quân biệt lai vô dạng…..” Thì ra là Tiêu Du.

Tiêu Du làm bộ nghe không hiểu ý ngoài lời của Túc Lăng Uyên: “Vương gia cứ đùa, mạt tướng luôn ở Tây Nam, sao có thể đến kinh thành cùng ngài luận bàn qua lại….” Nói, Tiêu Du chuyển đề tài: “Đại hoàng tử cùng Tiêu quý phi đã bị trách phạt, còn thỉnh Vương gia thủ hạ lưu tình…..”

Thủ hạ lưu tình? Trước kia đối phó với ta cùng Hàm nhi, thì sao các ngươi lại không thủ hạ lưu tình!? Không những vậy mà còn hại Hàm nhi phải sinh trên xe ngựa…..

Túc Lăng Uyên cắn răng, không nghĩ tiếp tục giả vờ trước mặt Tiêu Du: “Nếu thật tâm xin lỗi bổn vương, thì bổn vương sẽ thủ hạ lưu tình, còn nếu không thì, đừng trách bổn vương bất nhân bất nghĩa….” Nói xong, cũng không thèm để ý Tiêu Du, xoay người đến bên cạnh Hoắc Châu đang đứng chờ ở một bên.

“Vương gia….Vừa rồi…..” Vừa rồi Hoắc Châu đã đem đối thoại của hai người nghe hơn phân nửa, trong lòng cũng đã có suy đoán, tiến lên một bước thấp giọng hỏi.

“Tiêu Du lén dùng Du quân, liên tiếp đuổi giết bổn vương trên đường hồi kinh, chuyện này bổn vương nhất định sẽ cùng hắn tính toán rõ ràng.” Túc Lăng Uyên dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy, tức giận đáp.

“Tiêu Du vậy mà dám to gan như thế!” Hoắc Châu siết chặt nắm tay: “Nếu cần mạt tướng hỗ trợ, thì Vương gia cứ việc phân phó!”

Túc Lăng Uyên vỗ vỗ bả vai Hoắc Châu, gật đầu.

Gần đến giờ Dậu, yến hội mới kết thúc. Túc Lăng Uyên mang theo Tiêu Doanh Doanh cùng Bạch Thu quay về Vương phủ. Tiêu Doanh Doanh cố tình an bài cho Bạch Thu ở tại Vân viên, cách tẩm viện của Túc Lăng Uyên rất gần, hạ lệnh cho phủ nội vụ xong thì cáo lui, lưu lại hai người Túc Lăng Uyên cùng Bạch Thu.

“Ngươi đi dạo quanh tẩm viện của Vương gia, đem những câu cần nói, nói ra.” Sau khi ra ngoài viện môn, Tiêu Doanh Doanh liền phân phó nha hoàn bên cạnh.

“Vâng.”

Khí trời chậm rãi chuyển lạnh, An Sinh đi lấy than bạc, lúc quay về thì ủ rũ cúi đầu, rầu rĩ không vui.

Tiêu Mặc Hàm tính thời gian chuẩn bị một bàn thức ăn, đang chờ Túc Lăng Uyên quay về dùng bữa.

Trời dần chuyển tối nhưng vẫn không thấy người quay về, lo lắng trên yến tiệc đã xảy ra chuyện, vội hỏi: “An Sinh, Vương gia….Còn chưa quay về?”

An Sinh vừa gật đầu lại vừa lắc đầu không nói một lời.

Tiêu Mặc Hàm cảm thấy kỳ quái: “Sao vậy? Có chuyện gì sao?”

An Sinh thoáng do dự, vừa định trả lời, thì Ánh Đường đã vội vã chạy vào cửa nói: “Công tử…. Ta vừa nghe thấy…..”

“Nghe thấy cái gì?” Tiêu Mặc Hàm không ngừng tay phân chia thức ăn.

An Sinh chưa kịp ngăn cản, thì Ánh Đường đã hoảng loạn đáp: “Vương gia ngài…. Mang về một vị công tử vô cùng thanh tú, an bài ở tại Vân viện….. Sau khi hồi phủ liền lưu lại ở nơi đó…..” Ánh Đường đi lấy y phục sạch sẽ, trên đường trở về thì gặp phải nha hoàn bên người Vương phi.

Tay Têu Mặc Hàm đang chia thức ăn dừng lại, hồi lâu mới nói: “Đem thức ăn bỏ đi…. Các ngươi đều lui xuống hết đi…..”

“Công tử….” Ánh Đường bị An Sinh trừng mắt liếc nhìn một cái, mới ý thức được bản thân mình lỡ lời. Vốn định khuyên nhủ an ủi vài câu, nhưng nhìn thấy Tiêu Mặc Hàm không chút để ý xoay người đi vào phòng trong, không còn cách nào khác, đành phải im lặng không tiếp tục khuyên nữa.

Chương 48.

[MNCKG] Chương 74

“Anh nhanh lại đây,em trai xuất hiện,tiểu Mao Mao em từ từ đợi anh với,đừng chạy nhanh như vậy.” An Lạc tại nơi Mao Mao biến mất hét lớn.

An Dật nhìn An Lạc có cái mũi hồng hồng nói:”Sao mũi của em lại đỏ như vậy?”

“Á? Không có gì,là tiểu Mao Mao đánh,có thể là giận em,bởi vì em luôn làm phiền giấc ngủ của nó.” An Lạc vuốt cái mũi còn ẩn ẩn đau, thằng nhóc kia thật là bạo lực.

An Dật nhìn quanh bốn phía,nơi này nơi đó đều có tiểu tinh linh, mà trong lúc anh em bọn họ nói chuyện thì Mao Mao đã không còn bóng dáng.

An Dật nói với em trai:”Vẫn là nhanh đi tìm Mao Mao,đã không còn nhìn thấy bóng dáng của nó rồi.”

An Lạc kêu to đuổi theo:”Nhanh lên,không thấy Mao Mao,chúng ta phải đuổi theo.”

Rất nhanh An Lạc đã mang theo An Dật đi đến sinh mệnh thụ.

“Anh tìm được Mao Mao không? Tại sao lại không thấy?” An Lạc sốt ruột đứng bên dưới sinh mệnh thụ tìm.

An Dật triển khai năng lượng biến ra cái cánh,nhanh chóng bay lên trên sinh mệnh thụ,tìm một vòng,cuối cùng tìm thấy đứa nhỏ kia ngồi ở trên cây vẻ mặt khốc khốc.

An Dật ngồi trên cành cây thô to hỏi:”Mao Mao vì sao lại không cùng tiểu tinh linh khác chơi? Mà lại ngồi một mình ở đây phát ngốc?”

“Không muốn,ai lại thích chơi chung với cái đám tinh linh chưa khai trí kia chứ.” Tiểu Mao Mao chu cái miệng nhỏ,bộ dáng đáng yêu đến nói không lên lời,An Dật thật là muốn xoa xoa cái đầu nhỏ của em trai, đứa nhỏ này hẳn là không biết vẻ mặt bây giờ của nó,bằng không nó sẽ không làm vậy.

Rất nhanh ở dưới tàng cây truyền đến tiếng của An Lạc, khiến cho mười mấy tiểu tinh linh kinh hách hoảng loạn bay ra khỏi sinh mệnh thụ.

An Lạc bay đến ngồi cạnh Mao Mao:” Anh thật lợi hại,tiểu Mao Mao tại sao lại chạy đến nơi cao như này? Làm hại anh tìm không thấy em.”

Mao Mao không trả lời, chỉ khinh bỉ liếc An Lạc một cái,biểu tình kia hoàn toàn là một bộ chỉ có anh mới tìm không thấy,anh xem anh hai đã tìm đến rồi này, trong nháy mắt An Lạc đã nhụt chí,vì sao bé lại bị em mình xem thường? Quá là thương tâm mà!

“Em phải đi về, làm phiền hai người đem trái này đưa cho baba ăn.” Tiểu gia hỏa khốc khốc nói xong,trực tiếp từ trên siêu sinh mệnh thụ nhảy xuống,động tác kia chỉ có thể gọi là soái,gót chân nhỏ nhẹ nhàng chạm lên lá cây, rất nhanh đã xuống dưới, vào lúc An Lạc cho rằng tiểu Mao Mao sẽ ngã mất, thì tiểu Mao Mao lại chạm một cái, nháy mắt đã cách một khoảng khá xa.

“Anh, động tác kia quả thật là soái, ừm, tại sao lúc em còn nhỏ lại không thử cái này chứ.” An Lạc vô cùng đáng tiếc nói.

Anh đây là ánh mắt gì? Mới vừa rồi bị Mao Mao dùng ánh mắt khinh bỉ An Lạc đã rất thương tâm, bé chẳng những em trai xem thường, bây giờ còn bị anh trai khinh bỉ, nó còn có thể sống nữa hay không? An Lạc uể oải nghĩ.

Hai người hái được trái cây màu xanh kia, thì em trai Mao Mao của bọn nó đã sớm không còn bóng dáng, nghĩ có thể đã trở lại thân thể baba.

An Lạc Vũ ngồi trên ban công:”Khắc Lạc Duy, anh tôi bọn họ có tốt không?”

“Bọn họ khá tốt,lão gia tử cũng đi nơi nào rồi, nói cho em biết lão gia tử rất giận chuyện của Tô Nghi, bởi vì Tô Nghi đã mang thai, thực lực của Dương Tuấn nửa năm đã tăng lên rất nhiều, mấy nhà khoa học kia cũng rất lợi hại,trong thời gian ngắn ngủi đã làm ra được một ít vật dụng để sử dụng, thế nhưng hiện tại vẫn là đang dùng thử ở tinh cầu ma thú,nếu dùng tốt,bọn họ sẽ phổ cập cho C quốc,hiện tại bọn họ có một cái máy tính bàn tay,chính là có thể mang trên cổ tay,có chút giống đồng hồ,tuy rằng không giống với trí năng cao cấp, nhưng mà biểu hiện cũng rất tốt, chúng nó có thể giúp chủ nhân xử một ít việc vặt, những nhà khoa học đó cũng đã khai phá nút không gian, đến lúc đó mỗi người bọn họ cũng sẽ có một cái không gian riêng.” Khắc Lạc Duy tạm thời dừng lại, đợi An Lạc Vũ tiêu hóa tin tức.

“Em không biết đám quân nhân đó nháo thế nào đâu, nếu như có không gian thì về sau bọn họ ra ngoài săn thú cũng không cần lãng phí thịt ma thú, hiện tại thật sự là quá lãng phí, bởi vì bây giờ cây cối sum xuê, căn bản là không thể chạy xe, vừa mới bắt đầu tất cả bọn họ điều vội vàng đi săn,cũng chỉ là đi lấy một ít tài liệu cần thiết, cho nên thịt ma thú điều bị vứt bỏ,chỉ cần có không gian thì có thể mang về,hơn nữa đám người kia còn huấn luyện được một ít ma thú làm tọa kỵ.”

“Thật? Vậy có cái nào đáng yêu không? Tựa như thú một sừng?” An Lạc Vũ hỏi, nếu là ma thú, vậy cũng có thể có loài thú một sừng.

“Thú một sừng thì không có, thế nhưng có một loài rất giống với ngựa vằn trên đầu có một sừng, nếu như em thích thì tôi sẽ đem nó đi nhuộm thành trắng xanh, cùng với thú một sừng trong lời em nói rất giống.” Khắc Lạc Duy đáp, thật ra còn có một loại tốt hơn nữa, lớn lên rất giống với ngựa, toàn thân tuyết trắng chỉ là có nhiều thêm đôi cánh, nhưng mà tính tình thì quá tệ, Khắc Lạc Duy sợ nó sẽ làm bị thương An Lạc Vũ, cho nên không nói cho y biết,trước mắt bảo vệ An Lạc Vũ chính là nhiệm vụ hàng đầu.

An Lạc Vũ cười:”Anh đừng nói nữa,cho dù là trắng xanh cũng chỉ là hàng giả.”

“Nếu muốn thì tôi sẽ tìm cho em,cũng có những loài biến dị có mỗi màu trắng.”

“Vậy anh nói những món khoa học kỹ thuật kia là sao?”

“Cái này ai cũng không biết,hiện tại Venus đã tra xét được một chút, ở sâu trong lòng đất có rất nhiều loại cơ giáp,phi thuyền loại nhỏ, còn có một ít đồ vật thượng vàng hạ cám,hình như là do chiến tranh lưu lại, có một ít là đồ vật của phi thuyền hải tặc.”

An Lạc Vũ nhìn thấy Mao Mao thì kêu lên:”Mao Mao đã trở lại.”

Khắc Lạc Duy nhìn đứa nhỏ đang nhảy đến đây, nhóc con không có cánh, động tác nhảy rất nhanh nhẹn, từ khi trông thấy Mao Mao, thì nháy mắt bé đã nhảy đến bụng của An Lạc Vũ.

“Con vật nhỏ này,cũng không sợ làm ba ba bị thương.” Tay to của Khắc Lạc Duy nắm lấy đứa con nho nhỏ, nhìn khuôn mặt nho nhỏ khốc khốc thì bật cười.

Mao Mao dùng sức chui từ trong tay của Khắc Lạc Duy ra ngoài,nó nhìn một người daddy khác, rất tuấn tú thế nhưng thực lực không phải rất mạnh, Mao Mao cảm thấy phi thường kỳ lạ, baba cùng daddy đều không phải vô cùng vô cùng mạnh, vậy nó tại sao lại rất lợi hại? Đây cũng là nguyên nhân làm cho Mao Mao cảm thấy khó hiểu.

“Con sẽ không làm baba bị thương.” Mao Mao ngẩng đầu nói xong, thì nhảy lên một cái, chui vào trong bụng của An Lạc Vũ,làm cho Khắc Lạc Duy cùng An lạc Vũ sợ chết khiếp, nhưng cuối cùng không có phát sinh chuyện gì, mà bụng của An Lạc Vũ cũng không có gì bất thường.

“Đứa nhỏ này làm em sợ muốn chết.”

“Đừng nói là em, tôi cũng bị nó làm cho hoảng sợ.”

Qua hồi lâu, An Dật cùng An Lạc cũng đã trở lại, trong tay An Dật còn cầm một trái giống như quả dưa hấu,An Lạc thì đang gục đầu, bộ dáng giống như vừa bị đả kích.

An Lạc Vũ đứng lên:”An Lạc làm sao vậy? An Dật con ôm cái gì đó? Nhìn không giống dưa hấu.”

An Dật:”Baba con ôm một trái sinh mệnh thụ về,em trai bị Mao Mao đả kích rồi,trái này là do Mao Mao phát hiện.”

Rất nhanh trong tay An Dật xuất hiện băng đao nhiệt độ siêu thấp,giống như bổ dưa đem trái màu xanh cắt thành nhiều phần, nhiệt độ băng đao thấp cho nên đem năng lượng trong có trong trái cây cắt ra bị phong bế,bởi vì có lớp băng nên vị càng giòn, đây là lần đầu tiên An Lạc Vũ ăn tự nhiên chi quả có hương vị bất đồng,trước kia vào miệng đều là tan.

“Ba ăn ngon không? Cái này ăn rất ngon,cũng không biết Mao Mao ở chỗ nào mà tìm được một trái lớn như vậy.”An Lạc một bên cắn,một bên nói.

“Không phải em trai tìm được đâu,anh xem là y cũng không biết vì sao có được nó,kỳ thật trước em đến trái cũng không có lớn đến như vậy, sau hẳn là lớn hơn một ít.” An Dật nói,lúc Mao Mao rời đi bé đã cẩn thận quan sát một chút,những trái cây so với bé thấy trước kia đã lớn hơn một vòng.

An Lạc cao hứng:”Oa,em trai lợi hại như vậy? Ngày mai bảo Mao Mao làm một trái nữa.”

“Được,nếu Mao Mao không ra xem,em nghĩ cũng vô ích,em trai mai em thử xem có thể tạo ra một cây sinh mệnh không, anh nghĩ nếu như em cùng Mao Mao hợp tác, thì nhất định có thể tạo ra một cây.” Hiện tại An Lạc được trưởng lão lam tinh linh trợ giúp, bắt đầu thử dùng tự nhiên chi quả tạo ra sinh mệnh thụ, nhưng đáng tiếc trừ bỏ lúc trước bọn nó vô ý bỏ vào đại điện một trái, đến bây giờ vẫn chưa có trái nào thành công.

“Nếu anh nói là thật, thì có lẽ em ấy có thể giúp em sinh ra sinh mệnh thụ.” An Lạc đã thử nhiều lần, nhưng mà vẫn chưa thành công, trong lòng cũng có chút thất vọng, tuy rằng mọi người đều nói là do bé vẫn còn nhỏ.

An Lạc quyết định nếu ngày đó Mao Mao lại xuất hiện, thì bé phải nhờ Mao Mao trợ giúp,tuy rằng nhìn nó rất khốc, nhưng thật ra nó đối với người trong nhà cũng thật tốt, giống như bọn họ vậy lần đầu đi đến sinh mệnh thụ thì sẽ hái một trái tự nhiên chi quả cho baba ăn, Mao Mao lúc này lại hái được siêu cấp trái cây cho cả nhà ăn,thật là một đứa không đáng yêu chỉ biết biệt nữu,rõ ràng là rất quan tâm bọn họ mà….

“An Dật,An Lạc hai đứa có hoàn thành tốt bài tập chưa?” Lúc này đã An Hoa trở lại, y nhận được tin tức của trưởng lão lam tinh linh rằng: Gần nơi An Lạc Vũ sống, bọn họ đã phát hiện ra một nơi rất cổ quái,nhưng mà bọn họ lại không thể đi vào,An Hoa cũng đã xem qua, nhưng cũng không có cách nào đi vào, nếu không phải nhớ thương công khóa của hai đứa nhỏ này, y cũng sẽ không trở về tinh linh sao, chờ sau khi kiểm tra xong công khóa của hai đứa nhỏ, y lại phải tiếp tục đi đến nơi đó, đào sâu vào nguyên nhân vì sao tinh linh tộc đến C quốc thì lại có thể dễ dàng mang thai như vậy…..