[QPTC] Chương 01: Trường Tư

Chương 01: Trường Tư

Sương mù mờ ảo xung quanh mang theo cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo, toàn thân Lâm Trường Tư nổi đầy mụn nhọt bước chân khập khiễng y không biết bản thân đang đi đến đâu, trong lòng nhịn không được rùng mình lo sợ.


Y chà xát hai tay rồi ôm cánh tay tiếp tục đi về phía trước. Y không biết vì sao bản thân lại xuất hiện ở chỗ này, chỉ là y vẫn luôn mơ màng cảm thấy phía trước tựa như đang có thứ gì đó đang chờ y. Y không ngừng tiến về phía trước, cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, trước mắt ngoại trừ sương mù thì vẫn là sương mù, Trường Tư không chút nản lòng cố chấp bước tiếp không hề mệt mỏi……


Cuối cùng trước mắt đã xuất hiện một bóng trắng mông lung, Trường Tư dường như biết được đây là thứ y đang tìm kiếm bên trong sương mù, y nhanh chóng gia tăng bước chân hi vọng có thể nhìn rõ hình dáng trước mắt.


Người trước mắt có dáng người thon gầy mảnh mai, đầu tóc rối tung đen dài, mặc một bộ áo dài màu trắng, cổ áo cổ tay đều được thêu hoa văn mẫu đơn vô cùng phức tạp, hắn đứng bên trong sương mù mờ ảo giơ tay mang theo hơi thở thanh lãnh, tựa như thần tiên ở trên trời.


Nét mặt của người đàn ông áo trắng vô cùng mơ hồ, thế nhưng Trường Tư vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng hắn đang nhìn chằm chằm vào mình, Trường Tư mở to đôi mắt bước từng bước đi qua y muốn được trông thấy khuôn mặt của người này, song chẳng biết vì sao chỉ cách khoảng bốn năm bước chân mà vẫn luôn cảm thấy xa vời..


Lâm Trường Tư bắt đầu đứng yên nhìn chằm chằm vào bóng người màu trắng ở trước mặt, rõ ràng người này vô cùng xa lạ thế nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng quen thuộc, tựa như trong tiềm thức y biết rất rõ người này chỉ là đã bị y cất vào bên trong ký ức sâu thẳm không bao giờ nhớ đến. Lâm Trường Tư cau mày khó hiểu với suy nghĩ của mình, sau đó trộm giương mắt nhìn thân hình người trước mặt, hắn vẫn không nhúc nhích giống như một bức tượng điêu khắc…..


Lâm Trường Tư nuốt nước miếng chậm rãi hé miệng nói: “Anh…..” Còn chưa kịp nói câu tiếp theo thì đột nhiên hoàn cảnh xung quanh xảy ra biến hóa. Bên trong sương mù toát ra vài luồng khí đen từng chút sáp nhập với làn sương màu trắng, rất nhanh mọi thứ xung quanh đã trở nên tối đen như mực, và bóng hình của người đàn ông áo trắng cũng càng thêm rõ ràng.


Sương mù màu đen quay cuồng sôi sục phát ra âm thanh ‘soàn soạt’ khó nghe, Lâm Trường Tư sởn hết tóc gáy y còn chưa kịp phản ứng mọi chuyện, thì ngay lập tức trông thấy người đứng đối diện mình thất khiếu chảy máu, làn da trơn mịn của hắn cũng dần dần trở nên ảm đạm bị các đốm nâu bao phủ, và cuối cùng chậm rãi tan rã còn lại một bộ xương trắng dính một ít thịt vụn trông vô cùng tối tăm đáng sợ, đôi mắt chảy huyết lệ của hắn bỗng nhiên mặt đối mặt nhìn chằm chằm vào Lâm Trường Tư – Lâm Trường Tư trông thấy gương mặt của người đàn ông hô hấp lập tức cứng đờ hét to một tiếng: “A…” từ trên giường bật dậy.


“Hộc….” Lâm Trường Tư bị dọa đến hồn vía lên mây ngồi ở trên giường liều mạng thở dốc, y run rẩy bổ nhào đến đầu giường bật đèn, toàn bộ căn phòng thoáng chốc tràn ngập ánh sáng mờ nhạt làm cho lòng người ấm áp trở lại. Lâm Trương Tư xoa ngực lau mồ hôi đang chảy đầy đầu, nhớ lại gương mặt của người đàn ông ở trong mơ, bây giờ trái tim y vẫn còn đập thình thịch. Y bưng ly nước được đặt ở trên bàn đầu giường uống một ngụm, dòng nước ấm chảy qua cổ họng tiến vào trong bụng nội tâm cuối cùng cũng an ổn trở lại.


Thật ra vừa rồi người ở trong mơ y vô cùng quen thuộc. Bởi từ khi y có ký ức thì cảnh tượng ở trong mơ cũng đã bắt đầu, người này vẫn luôn xuất hiện ở trong mơ có khi bận áo dài có khi là quân trang, khí chất lúc nào cũng hiên ngang oai dũng thanh tuấn lạnh lẽo. Giấc mơ trong quá khứ luôn là bóng hình mông lung không rõ gương mặt, không ngờ ngày hôm nay lại có thể thấy rõ gương mặt hắn, còn là kết quả kinh khủng nhất: thất khiếu chảy máu.


Lúc nhỏ y cũng từng nói cho ông nội, bà nội, ba, mẹ về cảnh y đã mơ thấy, nhưng mà bọn họ đều lựa chọn giữ kín bí mật và nói với y rằng đó chỉ là một giấc mơ bình thường không có gì đặc biệt. Rồi sau đó bọn họ lại nói, người mà y nhìn thấy trong mơ xét về bối phận thì là một người họ hàng xa…. Còn bảo Lâm Trường Tư kêu hắn là chú hai. Ngày lễ ngày tết Lâm Trường Tư còn phải đi đến Lâm Trang cúng bái người chú hai này.


Lâm Trường Tư cảm thấy vị chú hai ở trong miệng người nhà mình có gì đó không đơn giản, nói như vậy là vì thôn của Lâm Trường Tư có tên là Hứa gia thôn, nghe tên đã biết phần lớn người trong thôn đều mang họ Hứa, ngoại trừ những người từ nơi khác gả vào là khác họ, và nơi ba Hứa trưởng thành cùng lớn lên là ở Hứa gia thôn – Lâm Trường Tư cũng là con trai độc nhất của ông, nhưng lại không theo họ Hứa hay họ của mẹ mà cố tình lại theo họ Lâm ở thôn bên.


Lúc bắt đầu mọi người trong thôn vô cùng sôi nổi nghị luận, rồi sau đó chẳng biết vì nguyên nhân gì mà người ở trong thôn cũng sôi nổi ngậm miệng, thế nhưng bọn họ cũng biết được một ít bí mật của người nhà Lâm Trường Tư, sau nữa những người trong thôn gần như đều biết Lâm Trường Tư cũng được xem là nửa người Lâm Trang, bởi y theo họ của anh hai trưởng thôn Lâm Trang, họ Lâm, tên Trường Tư, có nghĩa ‘ thiên lí triền miên, trường tư khả kiến’*, và đại danh của vị chú hai này là ‘Lâm Thiên Lí’.


(Thiên lí triền miên, trường tư khả kiến: xa xôi ngàn dặm, có lòng ắt sẽ tìm thấy.)


Lâm Trường Tư cũng từng âm thầm suy nghĩ, vị chú hai này hẳn đối với nhà y có ơn cứu mạng, nếu không thì tại sao ngay cả con trai độc nhất của nhà họ Hứa cũng theo họ của hắn? Sau lại cảm thấy có chút không đúng, bởi vì mỗi lần nhắc đến vị chú hai này người trong nhà đều sẽ toát ra một loại áp lực nặng nề, và bà nội cùng mẹ cũng sẽ chậm rãi đỏ mắt rơi lệ, tiếp đó dần dần vị chú hai này đã trở thành một loại cấm kỵ không được đề cập. Mà mỗi lần Lâm Trường Tư đi ra ngoài cúng bái vị chú hai này cũng là buổi sáng tự mình đến rồi lại tự mình về.


Lâm Trường Tư thở dài xốc chăn đứng dậy, kéo màn, bên ngoài vẫn còn hoàng hôn, bầu trời một mảnh đỏ rực, bên dưới tiểu khu có một ít người già; trẻ nhỏ mới dùng xong bữa tối đi bộ tiêu thực hoặc đang chơi đùa, thật là một bức tranh an bình, hòa hợp.


Lâm Trường Tư duỗi eo quăng giấc mơ kinh dị ra sau đầu, nhìn thời gian mới có năm giờ chiều, đúng là mùa đông chưa đến sáu giờ mà trời đã trở nên tối đen, Lâm Trường Tư dọn dẹp đồ đạc rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.


Năm nay Lâm Trường Tư đã được 17 tuổi chờ sang tháng giêng năm sau thì sẽ tròn 18. Bởi vì y đi học sớm nên vừa mới 17 tuổi đã là sinh viên năm hai của trường đại học, hiện tại sắp được nghỉ đông và mấy môn tự chọn cũng học xong rồi, bây giờ chỉ còn lại mấy bài luận văn cần nộp cho giáo viên, Lâm Trường Tư tính toán thừa dịp thư viện trường học còn mở thì tranh thủ đến đó mượn vài cuốn sách về, sau đó nhanh tay sao chép giải quyết mấy bài luận văn này rồi về nhà sớm một chút, dù sao thì vài ngày trước mẹ của y cũng đã thúc giục y nhanh chóng về nhà, không biết lần này vì sao lại gấp đến vậy gần như mỗi ngày đều gọi đến một cuộc.


Nghĩ nhiều cũng vô ích Lâm Trường Tư vội vàng chạy ra tiểu khu lấy chiếc xe đạp cũ mua được ở phiên chợ trời chuẩn bị đạp đến trường học. Những lúc rảnh rỗi y đều tìm việc làm thêm cho nên y đã thuê một căn phòng ở bên ngoài cách trường học không xa, chỉ cần đạp xe khoảng mười phút là đến vô cùng thuận tiện.


Chờ đến khi y tìm sách xong rồi từ trong thư viện đi ra thì lúc này bầu trời cũng đã tối đen, móc di động nhìn một chút đã hơn bảy giờ nghĩ cũng nên quay về ký túc xá. Một phòng ký túc có bốn người ở, ba người: Đại Hắc, Nhị Hầu, Chu Hành đều ở đây, bốn người trẻ tuổi cùng nhau chụm đầu ậm ừ chắp vá vài câu thì việc học của học kỳ này cũng sắp kết thúc rồi, ngày mai giao thêm hai bài luận văn nữa là có thể ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người đó, hôm nay bọn họ cũng hạ quyết tâm sẽ đi ăn cơm chúc mừng nghỉ lễ.


Bọn họ thường xuyên tổ chức liên hoan ăn cơm tại một quán ăn bán những món Hồ Nam, quán ăn này mở gần trường học mùi vị ổn, hoàn cảnh xung quanh không tệ, bọn họ cũng đã đến đây vài lần rồi sau đó có ăn liên hoan hay gì đó gần như đều tới chỗ này. Như cũ gọi một đống rượu cùng thức ăn, hiện tại ngoại trừ ăn uống và vui chơi thì những thứ khác chẳng có nghĩa lý gì hết. Ở trong phòng ký túc xá Đại Hắc là người lớn tuổi nhất, hắn học lại hai năm cấp ba rồi mới thi đậu đại học, hắn gốc Đông Bắc hiện tại 22 tuổi gia cảnh trong nhà không tệ, là một tên đa tình hẹn hò với rất nhiều cô gái, và hắn cũng là một kẻ ba câu không rời chuyện hài thô tục.


Nhị Hầu là một nam sinh dáng người nhỏ gầy gốc ở Tứ Xuyên, cùng với Đại Hắc ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, mỗi lúc không có tiết học hắn đều sẽ ra ngoài tán gái, cố tình hắn quá mức nhỏ gầy cho nên cơ bản không có cô nào nhìn trúng hắn, nhưng mà hắn cũng không quá để ý chuyện đó, hôm nay bị cự tuyệt thì hôm sau vẫn sẽ cười hi hi ha ha tiếp tục tán gái, hắn thật sự rất giống với một con gián cho dù có bị đập cũng không chết. Hai người – một tên thì cao lớn thô kệch – một tên thì nhỏ bé gầy yếu – vô tình ở chung một chỗ tạo ra hiệu ứng vô cùng độc đáo.


Lão tam Chu Hành lớn lên rất đẹp trai thế nhưng cố tình lại là một kẻ yêu thích ngũ hành bát quái, kỳ kinh bát mạch, có một lần còn bị Nhị Hầu trêu chọc rằng ‘Hắn có ước muốn trở thành đệ nhất thần côn’, mà tung tích của hắn cũng rất thần bí ngoại trừ những người ở cùng phòng ký túc xá thì hắn hầu như không nói chuyện với ai, và đặc biệt từ trước đến nay chưa từng gần gũi với bất kỳ nữ sinh nào.


Lâm Trường Tư bởi vì học sớm nên là người nhỏ nhất ở trong đây, từ nhỏ y đã là một bé cưng ngoan ngoãn thích đọc sách, không thích chạy nhảy đùa giỡn – cũng là hình mẫu tiêu chuẩn của một trạch nam.


Bọn họ cùng nhau nói chuyện trên trời dưới đất, đương nhiên chủ yếu là Đại Hắc cùng Nhị Hầu nói đến điên, chờ rượu quá ba tuần cũng đã hơn mười giờ mà tửu lượng của bốn người không quá cao, Đại Hắc uống rượu nhiều nhất cũng là kẻ say nhất trong đám. Hắn vừa uống say thì chẳng thể kiểm soát được miệng mồm nữa, mà khi say chuyện hắn thích nhất đó là mắng người, và trong bốn người bọn họ chỉ có Nhị Hầu cùng hắn ở các phương diện khác là ăn nhịp với nhau, cho nên đối tượng bị hắn mắng cũng chỉ có Lâm Trường Tư với Chu Hành. Lần này cũng vậy như cũ lải nhải dài dòng trách mắng Lâm Trường Tư cùng với Chu Hành còn coi như thanh tỉnh.


“Tôi nói hai cậu này, đúng vậy là hai người các cậu.” Nói xong còn dùng ngón tay chỉ vào Lâm Trường Tư và Chu Hành: “Cực khổ biết bao nhiêu mới có thể tiến vào đại học, tại sao các cậu lại không có ý định tán gái chứ hả?”


Sau đó chỉ về phía Chu Hành: “Mỗi ngày chỉ biết ôm sách bát quái ngũ hành nhìn tới nhìn lui còn các em gái mềm mại thì không thích, sách có thể nhìn ra hoa hả? Hay cậu thật sự muốn trở thành đại sư thần côn? Cậu quá lãng phí khuôn mặt đẹp trai này mà, nếu cậu không cần thì chia cho tôi một ít, vậy thì khẳng định sau này tôi tán gái sẽ càng thêm thuận lợi. Còn có cậu, cậu.” Sau đó loạn choạng bổ nhào đến trước mặt Lâm Trường Tư: “Không phải ở trong ổ chó đọc sách thì là đi làm việc, đã học đến đại học rồi còn muốn làm em trai ngoan ngoãn nữa là sao?!!!”


Đại Hắc lẩm bẩm nói hắn càng nói càng có sức, bình thường thì Lâm Trường Tư cùng Chu Hành cũng chẳng thèm so đo với con ma men này. Và lần này cũng vậy. Không biết cái tên Đại Hắc này lại nghĩ đến cái gì mà bộ dáng vô cùng đáng khinh, sau đó hắn ôm lấy bả vai của Lâm Trường Tư cười hì hì: “Tôi nói này, hai người các cậu không phải là đồng tử đó chứ?” Cười vui, sau đó cùng với Nhị Hầu làm mặt quỷ, tiếp theo ánh mắt vô cùng gian tà liếc nhìn đũng quần của hai người họ.


Nhị hầu cũng cười ha ha: “Chắc đúng đó, Trường Tư nhà chúng ta khuôn mặt non mịn chắc chắn là xử nam rồi, haha, còn Anh Hành sao?! Xem khuôn mặt lạnh lùng của anh Hành đi, cho dù hắn có thấy phụ nữ lõa thể thì cũng chưa chắc có phản ứng gì đâu, nói không chừng do tính cách lãnh đạm, haha.” Đôi mắt Nhị Hầu đã mông lung say sỉn, nói xong còn trộm chạm vào khuôn mặt của Lâm Trường Tư, sau đó hắn lại cùng với Đại Hắc kề vai sát cánh cười khinh.


Lâm Trường Tư cùng Chu Hành đen mặt, ở bàn cách vách có ba cô gái hẳn các cô đã nghe thấy lời của Đại Hắc nói, bởi hiện tại các cô đang cùng nhau ghé vào bàn cười hi hi chỉ về bàn của Lâm Trường Tư rất ư là vui vẻ.


Lúc này Lâm Trường Tư chỉ hận không thể chôn sống Đại Hắc cùng Nhị Hầu, thật sự mất hết mặt mũi rồi có biết không hả?!!! Bởi vì xung quanh quán ăn trường học hầu hết đều là người cùng trường. Nhìn Đại Hắc cùng Nhị Hầu đang dùng biểu cảm đáng khinh cười ha ha nhìn chằm chằm vào mình, nội tâm ác độc lập tức trổi dậy, y lấy hai cái màn thầu còn dư lại ở trên bàn nhét vào trong miệng của hai người họ, bọn họ tức khắc bị nghẹn không thể cười được nữa. Sau đó y vội vàng lôi kéo Chu Hành, một người lôi kéo một người nhanh chóng thanh toán rồi té lẹ.


Chắc chắn thân thể nhỏ bé của Lâm Trường Tư không thể giữ lấy Đại Hắc, nhưng nếu đỡ lấy Nhị Hầu thì dư sức, song ngoài ý muốn là dáng người của Chu Hành thoạt nhìn nhỏ hơn Đại Hắc rất nhiều, vậy mà hắn lại có thể dễ dàng nhẹ nhàng không chút cố sức khiêng Đại Hắc lên vai, thỉnh thoảng còn ra tay giúp Lâm Trường Tư khiến y trông thấy thì ngạc nhiên vô cùng.


Đợi đến khi đám người Lâm Trường Tư quay về ký túc xá thì đã gần đến 12 giờ khuya, tuy rằng Lâm Trường Tư uống rượu nhưng không nhiều lắm, song buổi trưa nằm thấy giấc mơ kia bây giờ lại uống chút rượu, hiện tại đầu óc đã có chút choáng váng, y cũng không tính quay về vì vậy sau khi ném Nhị Hầu lên giường thì tùy tiện vớ lấy một cái khăn lông đi rửa mặt, sau đó leo lên giường nằm ngủ như chết.


Một đêm ngủ ngon.

Chương 02

[ĐBTBC] Chương 33: Noãn Đông

Chương 33: Noãn Đông.

Thư Tầm từ bên trong rối rắm hồi phục lại tinh thần, trong một mảnh tuyết trắng sạch sẽ, hàng loạt dấu chân xuất hiện quá mức rõ ràng, dấu chân tràn ra rất xa bên ngoài, tiến thẳng về phía trước. Lúc này Thư Tầm đang cầm lấy tay nhỏ, phát hiện cảm xúc của mình không đúng, mới ho nhẹ một tiếng, buông lỏng móng vuốt, lỗ tai xù cù của cự lang lần nữa được dựng đứng ở trên đầu.

“Chúng ta trực tiếp đuổi theo dấu vết đó đi, không nói đến thân phận của người nọ, trong khoảng thời gian này mà ở tại trấn Bạch Nham nhất định là vì tránh né ánh sáng xanh nhiệt độ cực thấp, có thể vật tư ở trong trấn đã bị người đó lấy hết rồi.” Thư Tầm nghiêm trang phân tích, thức ăn ở phụ cận Vi hồ rất ít, hẳn là tình huống của trấn nhỏ Bạch Nham cũng không tốt hơn là bao, hơn nữa còn có người đến đây trước bọn họ một bước, cho nên có khả năng vật tư không còn nhiều lắm đã bị người nọ lấy đi hết rồi, vì vậy lựa chọn giữa việc ở lại tìm kiếm vật tư và truy người, Thư Tầm chọn vế sau.

Diện tích trấn nhỏ Bạch Nham không tính là quá lớn, thoạt nhìn phát triển không tệ, hẳn là nương theo sự phát triển của căn cứ rừng cây Bạch Nham Vi thị mà phát triển theo, dù sao thì từ lâm trường đi đến Vi thị, cũng chỉ có một con đường duy nhất, mà trấn nhỏ Bạch Nham là thị trấn duy nhất xuất hiện trên bản đồ Vi thị, người rời khỏi đây bất luận là dân cư nguyên bản hay là game thủ, thì nhất định cũng sẽ nắm giữ không ít manh mối bên trong thị trấn.

Dạ Tiền run run lỗ tai, chấp nhận phán đoán của Thư Tầm, hơn nữa hiện tại gió tuyết rất lớn, lại chờ một lát, thì các dấu vết này nhất định sẽ bị bão tuyết thủ tiêu, thân thể sói lớn hơi hơi hạ thấp, sau đó nháy mắt nhảy lên, nhanh chóng chạy theo dấu chân, ngẫu nhiên còn có thể xem xét các phòng ốc phụ cần của đường phố, có nhà dân, nhà trọ, tiệm cơm, thậm chí còn có một siêu thị lớn, Dạ Tiền lựa chọn phòng ốc vô cùng kỹ xảo, vừa không lãng phí quá nhiều thời gian, lại có thể hiểu rõ hiện trạng của thị trấn, còn những loại hình phòng ốc phổ biến thì chỉ xem qua hai lần.

Dọc theo đường đi xem xét hơn mười mấy loại kiến trúc, bất luận là cái nào, thì tình huống cũng không khác biệt lắm so với suy đoán ban đầu, những đồ vật được làm bằng gỗ đều được đem đốt hơn phân nửa dùng để sưởi ấm, thức ăn bị càn quét không còn gì, trừ những cái đó ra, thì không hề phát hiện ra một bóng người nào, cho dù là người sống hay là đã chết, tựa như tất cả mọi người ở tại thị trấn nhỏ này đều rời đi cùng với nhau, trong chớp mắt một thị trấn phồn hoa nhộp nhịp lại trở thành một thị trấn chết không một bóng người.

Thân thể sói lớn chạy cực nhanh, chỉ lát sau đã rời khỏi phạm của trấn nhỏ, ở trên mặt tuyết vẫn còn lưu lại dấu chân mờ nhạt, Dạ Tiền nhảy qua, làm cho mặt đất hơi hơi rung động, bông tuyết bay hỗn loạn, rồi lại bị bão tuyết thổi quét đi.

Đi theo dấu chân một đoạn rất dài, lúc này dấu chân mơ hồ cũng dần trở nên rõ ràng hơn, Thư Tầm ló đầu nhỏ quan sát xung quanh, động tác Dạ Tiền đột nhiên ngừng lại, đứng tại chỗ. Thư Tầm không kịp phòng bị bị mất thăng bằng, nhanh chóng đem tay ngắn của mình nắm lấy tai sói, muốn tránh cho việc bản thân gục lên trên đầu của Dạ Tiền, nhưng mà lỗ tai của sói quá mức mềm mại, kết quả là nhìn qua giống như con sói cường hãn có một cái lỗ tai bị sụp xuống.

Thư Tầm buông tai sói ra, lần nữa đứng dậy, kiểm tra, phát hiện dấu chân trước mắt đột nhiên bị gián đoạn, mà nơi này cũng vừa lúc có một cái hang động, hai bên đường đều là núi đá đan xen, mà núi ở hai bên cũng không phải rất cao, chỉ khoảng bảy tám mét, nhưng mà dùng để che lại tầm nhìn thì cũng đã đủ rồi.

Sói lớn cảnh giác dùng đôi mắt xanh lục bảo nhìn quanh bốn phia, không tiếp tục đi về phía trước, rõ ràng là địa thế ở phía trước tương đối hẹp khiến hắn đặt chân khó khăn.

Đột nhiên, lỗ tai của sói lớn giật giật, sau đó sói xám nhảy dựng lên, chạy nhanh vài bước, mượn lực nhảy lên, nhẹ nhàng đứng ở trên tảng đá nham thạch thật lớn, sau đó lại nhảy thêm vài cái, rất nhanh sói lớn đã đứng trên khối đá cao nhất ở bên đường.

Thư Tầm đứng ở trên đỉnh đầu của sói, lúc này tầm nhìn đã trở nên trống trải, đồng thời, liếc mắt một cái liền thấy được một người khác cũng đang đạp trên núi đá, phía trên núi đá cao cao thấp thấp, vô cùng khó đi, thế nhưng động tác của người nọ lại rất nhanh nhẹn, nhảy trên những tảng đá, mà điều bắt mắt nhất là, trên lưng hắn còn có một cái ba lô du lịch cỡ đại.

Sự xuất hiện của Thư Tầm cùng Dạ Tiền làm cho bước chân của người nọ thoáng ngừng lại, đứng ở trên núi đá tương đối cao hơn Dạ Tiền một chút, thân hình người nọ thon dài, một đầu tóc ngắn gọn gàng, cho dù phải đối mặt với một con sói lớn, nhưng mà bên trong ánh mắt không hề có bất kỳ tia sợ hãi cùng hoảng loạn nào, thần sắc nhàn nhạt, thậm chí còn có chút bất ngờ.

Đứng yên một lúc, lỗ tai sói lớn hơi hơi run rẩy, Thư Tầm theo bản năng ổn định thân mình, quả nhiên, sói lớn dùng hết sức nhảy lên, lướt qua khe rãnh trước mặt, đạp lên một tảng đá nhô ra khác, sau đó tiếp tục, di chuyển nhanh chóng đến gần vị trí của nam tử.

Trong nháy mắt, Dạ Tiền cùng với Thư Tầm đã đứng trên tảng đá bên cạnh vị nam tử đó, nam tử khẽ nhướng mày, vẻ mặt đạm nhiên, không mở miệng nói chuyện.

Dạ Tiền hóa sói căn bản không thể nói chuyện, đương nhiên, dù tính là có thể nói, thì phỏng chừng hắn cũng chỉ dùng vẻ mặt lạnh nhạt, không nói một lời. Vì thế, dưới bầu không khí như vậy, có một bánh bao nhỏ từ tai của sói lớn đi ra, đi từng bước nhỏ ra giữa cái đầu của sói lớn cất tiếng: “Xin chào, xin hỏi vị tiên sinh này có cảm thấy phiền nếu có thêm hai người cùng đồng hành không?”

Bé ưỡn ngực nhỏ, biểu tình vô cùng nghiêm túc, vô cùng nghiêm trang mở miệng dò hỏi, trong mắt của nam tử vẫn còn mang theo vẻ kinh ngạc khi trông thấy Thư Tầm bước ra, sau khi nghe thấy câu hỏi của bé, thì đột nhiện phụt cười, tiếng cười có chút trầm thấp: “Tại sao không.”

Thư Tầm kinh ngạc hơi hơi hé miệng, thật sự là do khí chất của người nam tử này biến hóa quá nhanh, vốn dĩ lúc nãy vẫn còn lạnh nhạt, hiện tại nở một nụ cười vô cùng có sức hút, giống như những bông hoa vừa mới chớm nở lúc cuối đông đầu xuân, đẩy lui đi sự lạnh lẽo, lưu lại toàn là sự ấm áp nhẹ nhàng.

Thư Tầm vươn móng vuốt mập mạp chỉ chỉ mình, rồi lại chỉ chỉ sói lớn ở dưới chân: “Tôi gọi là Thư Tầm, còn đây là Dạ Tiền.”

“Noãn Đông, tên tôi.” Ý cười trong mắt nam tử vẫn chưa biến mất, đáp lời.

Thư Tầm giơ vuốt béo mập: “Đồng hành vui vẻ.”

Ý cười trong mắt Noãn Đông càng thêm rõ ràng, dưới chân dùng lực, nhẹ nhàng uyển chuyển đứng cùng một tảng đá, Noãn Đông, Noãn Đông, thật là người cũng như tên, vào lúc hắn cười rộ lên mùa đông lạnh lẽo tựa như cũng trở nên ấm áp hơn, Noãn Đông vươn ngón út, duỗi đến trước mặt Thư Tầm: “Đồng hành vui vẻ.”

Thế nhưng, vào lúc Thư Tầm định bắt tay đối phương, thì Dạ Tiền lại đột nhiên nhảy lên một cái, nhảy đến một tảng đá nham thạch ở phía trước, sau đó làm như không có chuyện gì mà cọ cọ móng vuốt, giống như nhàm chán mà cào cào tảng đá ở dưới chân, rất nhanh bên trên tảng đá cứng rắn lạnh lẽo lưu lại từng vệt dấu cào rõ ràng.

Thanh âm có chút thanh lãnh khàn khàn của Noãn Đông đồng thời vang lên: “Đi thôi, trước khi trời tối cần phải tìm được một nơi dừng chân.”

Dạ Tiền đối với chuyện này hiển nhiên là vô cùng hài lòng, trực tiếp nhảy đi, tiếp tục di chuyển nhanh nhẹn. Mà nam tử tên là Noãn Đông kia thân thủ cũng không kém, cho dù sau lưng còn đeo một cái ba lô to đùng, nhưng tốc độ thì vẫn rất nhanh.

Trên đường đi không ai mở miệng nói chuyện, bão tuyết gió lớn tựa hồ cũng vì tốc độ di chuyển mà càng trở nên dữ dội hơn, Thư Tầm làm ổ ở bên tai Dạ Tiền, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ xem xét hoàn cảnh xung quanh, Thư Tầm cùng Dạ Tiền cũng không trở lại con đường đi đến Vi thị, mà là đi theo Noãn Đông, xuyên qua núi đá.

Thư Tầm biết địa thế của mảnh núi đá này, có thể nói đây là một nhánh của Vi Sơn, nếu như trực tiếp xuyên qua núi đá thì xác thật có thể đi đến Vi thị nhanh hơn, nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc nếu bản thân không có sự cảm nhận phương hướng tốt, thì sẽ rất dễ bị lạc đường.

Tốc độ của Noãn Đông rất nhanh, hơn nữa mục tiêu cũng rất rõ ràng, vẫn luôn đi ở phía trước dẫn đường, quả nhiên vào lúc hắn không cười, cả người giống như lâm mùa đông lạnh lẽo, thanh lãnh cùng xa cách. Trên đường không có chuyện gì làm, Thư Tầm lại theo bản năng nắm lấy lỗ tai của sói lớn biến nó thành cái chăn, tự hỏi về người nam tử tên là Noãn Đông này.

Đối với thân phận của Noãn Đông, Thư Tầm cho là game thủ trò chơi, mà thật ra trong khoảng thời gian trải qua trong game, Thư Tầm cũng đã ý thức được, ở thế giới này, sự tồn tại của người dân nguyên bản chưa được tiến hóa quả thật là quá ít, giống với việc Thư Tầm đã từng suy đoán Khúc Diễm có phải đã từng quay trở lại biệt thự hay không, nhưng cho đến bây giờ tiềm thức của bé vẫn luôn cho rằng, Khúc Diễm không có khả năng còn sống.

Việc làm cho Thư Tầm bối rối chính là, vào lúc bé giới thiệu bản thân, thì lực chú ý của Noãn Đông rõ ràng không phải đặt ở trên người bé, cho dù lúc bé nói ra hai chữ Dạ Tiền, Noãn Đông tựa như cũng không có toát ra bất kỳ sự khác thường nào, giống như đối với hai chữ Dạ Tiền cũng không nảy sinh ra sự hứng thú nào. Mà game thủ có thể tồn tại cho đến bây giờ, cơ bản đều là người chơi cao cấp, mà một người chơi cao cấp sẽ không biết Dạ Tiền là ai sao? Hay là nên nói, ở cái thời đại hiện nay, cón có người không chút quan tâm đến game thủ cấp Thần? Hay là Noãn Đông che giấu cảm xúc của mình quá tốt?

Đương nhiên, Dạ Tiền cũng chú ý đến cái điểm đáng ngờ này, cho nên mới vào lúc Thư Tầm muốn bắt tay mà nhảy đi, không cần nghi ngờ, sở dĩ Dạ Tiền có thể trở thành một người chơi cấp Thần, thì năng lực quan sát của hắn nhất định sẽ không thua gì Thư Tầm, thậm chí còn vì kinh nghiệm cùng năng lực cường đại, mà suy nghĩ so với Thư Tầm còn tinh tế hơn nhiều.

Tầm nhìn xung quanh theo thời gian trôi qua càng ngày càng tối, động tác của Noãn Đông vẫn như cũ không có ý định ngừng lại, xuyên qua núi đá, vô cùng cố chấp di chuyển về phía mục tiêu.

Khi tia sáng cuối cùng trong ngày biến mất, thì tầm nhìn xung quanh cũng rơi vào bóng tối, đôi mắt xanh ngọc bảo của sói lớn ở trong đêm tối tỏa sáng lấp lấp, tương tự, Noãn Đông cũng có thể nhìn thấy mọi vật ở trong bóng đêm, điểm này đủ để chứng minh, Noãn Đông là một thức tỉnh giả.

“Đến rồi.” Thanh âm thanh lãnh khàn khàn vang lên, là Noãn Đông nhắc nhở, đồng thờ tốc độ cũng trở nên thong thả, cuối cùng dừng lại ở trước một tảng đá cao ngất, Dạ Tiền theo sát ở phía sau, dừng lại.

Tuy rằng khả năng nhìn trong bóng đêm của Thư Tầm bị suy yếu, nhưng vì gần ngay trước mặt cho nên Thư Tầm vẫn là có thể thấy rõ tình huống, trên vách đá trước mắt có một mảnh màu đen dày đặc, đây đúng là một cái hang động, nghĩ đến Noãn Đông cố gắng hết sức là vì cái hang động này. Thư Tầm vuốt cằm suy nghĩ, cảm giác phương hướng của người này không hề kém hơn bé, hơn nữa nhìn qua cũng không phải là một kẻ yếu, cuối cùng thì người này có thân phận gì? Chẳng lẽ là người trong quân đội? Như vậy thì có thể giải thích được vì sao hắn không có bất kỳ hứng thú nào đối với một vị bá chủ.

Mà bên kia, Noãn Đông đã lấy ra một cây đuốc bậc lửa, chiếu sáng hoàn cảnh xung quanh, sơn động này có dấu vết của cư dân nguyên trụ, nhìn qua vô cùng gọn gàng, hẳn đây chính là một nơi dừng chân lâm thời, hiện giờ ngày càng tiêu điêu, ngoài vị trí chính giữa ở bên ngoài còn lưu lại tro tàn của đống lửa, thì cơ hồ không còn nhìn thấy dấu tích sinh hoạt nào khác.

[ĐBTBC] Chương 32: Chăn da sói

Chương 32: Chăn da sói.

Hai bàn tay béo mập của Thư Tầm cầm lấy quả hạch mới cắn có hai ngụm đã dừng lại, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía cửa, không cần nhiều lời, Thư Tầm liền đoán được vào lúc bé đang ngủ, Dạ Tiền đã đi ra ngoài tìm kiếm thức ăn, hơn nữa còn không pthu hoạch được gì.

Buông quả hạch trong tay, Thư Tầm duỗi chân ngắn chạy đến bên người Dạ Tiền mở bàn tay của hắn ra, sau đó cầm lấy một quả, rồi lộc cộc chạy đến trước mặt Dạ Tiền đặt quả hạch xuống: “Anh một viên.” Nói xong, tiếp tục chạy về vị trí lòng bàn tay, ôm lấy một quả hạch đặt ở bên cạnh: “Tôi một viên.”

Dạ Tiền cúi đầu nhìn bánh bao nhỏ đang lấy quả hạch ở trên tay mình phân chia, trong lòng có chút ngứa ngáy. Sáu quả hạch, rất nhanh đã được Thư Tầm chia xong, Thư Tầm tựa như nhớ đến chuyện gì đó, đi trở về cầm viên quả hạch đã bị mình cắn hai ngụm, sau đó giơ cao quả hạch lên hỏi: “Anh có muốn cắn một miếng hay không?”

Dạ Tiền hơi hơi trầm mặc, sau đó nâng bánh bao nhỏ lên, nương theo tay của Thư Tầm đem quả hạch ăn vào. Thư Tầm giơ giơ tay béo, yên lặng vô ngữ nhìn nhìn bàn tay trống rỗng của mình, xác thật không có sai, chỉ ăn có một ngụm.

Nhìn bánh bao nhỏ có chút ngốc ngốc, Dạ Tiền duỗi tay sờ sờ đầu nhỏ của Thư Tầm, sau đó đem ba lô nhỏ của bé cầm đến, lấy tất quả hạch có được đặt vào bên trong: “Để lại mài răng trên đường.”

“Chúng ta mỗi người ba quả.” Thư Tầm tiếp tục kiên trì, bởi bé biết, đây là thức ăn duy nhất Dạ Tiền có thể tìm được ở bên ngoài, vì nhiệt độ thấp, Vi hồ nhất định đã kết tầng băng rất dày, thậm chí có khả năng là kết băng toàn bộ, cho nên không thể câu băng, mà động vật cũng sẽ tìm nơi lánh nạn, không đi ra ngoài….

Quả Bạch Nham cũng chẳng dễ tìm, nói như vậy thì các loài động vật có thể tồn tại đến tận bây giờ, đều đã thích ứng với ánh sáng lam, cho nên trước khi lam quang đến đây, nhất định là đã tìm chỗ lánh nạn hết rồi, hơn nữa cũng đã trữ đủ thức ăn, còn như con sói trắng kia, dưới tình huống không tìm đủ thức ăn, nó biết chính mình sẽ chịu không nổi, cho nên mới đơn giản lựa chọn chết trận, chứ không muốn bản thân đói chết, hay là bị đông chết.

Nhìn khuôn mặt cố chấp của bánh bao nhỏ, Dạ Tiền lại từ trong túi áo lấy ra một món đồ hộp quen thuộc, đồ án trang trí quả đào màu vàng nhạt nhìn qua vô cùng mê người, đó đúng là hộp đồ mà Thư Tầm đã tìm thấy được ở trên người Thanh Mặc: “Tôi ăn cái này là đủ rồi.”

Thư Tầm im lặng hai mắt nhìn nhìn, gật đầu. Hiển nhiên, ở trong mắt Dạ Tiền, quả Bạch Nham cung cấp năng lượng cùng nhiệt lượng còn cao cấp hơn rất nhiều lần so với món đồ hộp này, giá trị của cái hộp nhỏ này cũng không cao bằng sáu viên quả hạch, vì thế mới đem đồ hộp để lại cho chính mình, còn quả hạch thì cho bánh bao nhỏ .

Nhưng mà ở trong mắt Thư Tầm lại là: Quả đào! Quả đào! Quả đào!

Tuy rằng Thư Tầm cũng muốn nhảy lên ôm lấy đồ hộp, nói chính mình nguyện ý giao tất cả quả hạch có được cho đối phương, cho dù bản thân đang đói khát, thế nhưng đầu nhỏ của Thư Tầm như cũ vẫn có thể vận chuyển suy nghĩ, hiểu rõ dụng ý của Dạ Tiền.

Dạ Tiền dùng đống lửa ấm áp đem trái cây đóng hộp bị đóng băng đun cho tan ra, Thư Tầm đem một quả hạch, ngồi ở bên cạnh gặm, sau đó mạnh mẽ đem tầm mắt của chính mình từ trên đồ hộp dời đi, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa ấm áp màu vàng đến phát ngốc, suy tư một ít vấn đề không có ý nghĩa gì, tựa như, vì sao chính mình lại thích ăn đào như vậy? Thư Tầm suy nghĩ lâu thật lâu nhưng vẫn không thể nghĩ ra đáp án.

Vào lúc Thư Tầm đang tập trung suy nghĩ, thì đột nhiên có một cái đĩa đặt ở trước mặt bé, trên đĩa sứ trắng tinh, có thịt quả đào màu vàng hết sức bắt mắt, Thư Tầm ngẩng đầu nhìn lại, Dạ Tiền duỗi tay chỉ chỉ quả hạch Bạch Nham, ý tứ là muốn trao đổi quả hạch Bạch Nham kia.

Nháy mắt Thư Tầm liền hiểu, a ôi hai ba miếng nuốt xuống quả hạch ở trong tay, sau đó cảm thấy vô cùng mỹ mãn bước lên trên đĩa, trên đĩa đặt một nửa quả đào, Thư Tầm cầm lấy thịt quả, ở bên cạnh bắt đầu gặm.

Đồ hộp bởi vì được lửa đun nóng, cho nên hương vị cũng có chút quái lạ, nhưng mà sau khi ăn vào cả người đều sẽ trở nên ấm áp, thoải mái vô cùng. Chờ Thư Tầm ăn xong, Dạ Tiền cũng đã ăn xong đồ hộp từ sớm, sửa sang lại vật tư, hơn nửa còn đem vật phẩm bên trong túi áo của mình dời vào ba lô của Thư Tầm, nhìn đến đây, Thư Tầm cũng đã đoán được, Dạ Tiền là tính toán sử dụng hình thái cự lang để lên đường, không thể mang theo quần áo, cho nên chỉ có thể bỏ vào trong ba lô, vì vậy túi áo khoác cần phải để trống.

Thư Tầm ôm một tờ khăn giấy lau khô móng vuốt cùng khuôn mặt nhỏ đầy thịt của mình, đi đến bên người Dạ Tiền, tiếp nhận ba lô nhỏ, sau đó nhìn thấy quá trình biến đổi thành sói xám của đối phương, thay đổi từ hình người chuyển sang hình thú thì quần áo có thể tự tách ra, điểm này cùng với lúc Thư Tầm chuyển hóa tương tự nhau, quần áo có thể được thần thức khống chế, trực tiếp tiến vào bên trong linh phủ.

Thư Tầm nhặt quần áo của Dạ Tiền bỏ vào bên trong ba lô, sau đó ngước mắt nhìn con sói lớn đang ngồi im, tự hỏi chính mình có nên dùng móng vuốt leo lên lưng sói hay không. Thì lúc này, sói lớn cúi đầu, Thư Tầm nhanh chóng chạy đến, nắm lấy chòm râu của sói, theo sườn mặt của nó mà leo lên trên.

Sói xám lần nữa ngẩng đầu, thân hình cao lớn làm cho mọi thứ xung quanh có vẻ chật chội vô cùng, lúc này Thư Tầm ở trên đầu sói dạo quanh hai vòng, trước sau vẫn không tìm được vị trí thích hợp, sói lớn động thân, Thư Tầm đơn giản đặt mông ngồi ở chính giữa, duỗi duỗi tay ngắn, bi thương phát hiện hai tay của mình còn cách hai cái lỗ tai lông xù kia rất xa.

Thư Tầm cảm thấy chính mình đã ngồi xong rồi, nhưng mà đợi nửa ngày vẫn không thấy sói lớn di động, đang hết sức nghi hoặc, đột nhiên nhìn thấy lỗ tai bên phải run rẩy, sau đó hơi hơi vặn vẹo, Thư Tầm tiếp tục bình tĩnh ngồi vững, nhìn tai sói lớn nhích đến nhích lui, nghĩ, có thể là sói lớn đang thu thập tin tức xung quanh.

Lại đợi một lát, lỗ tai sói lớn cuối cùng cũng không động nữa, hai tay Thư Tầm nắm lấy lông trán của nó, để tránh trong lúc duy chuyển chính mình sẽ rơi xuống, bỗng nhiên có một cái vuốt sói thật lớn duỗi đến, câu lấy cổ áo phía sau của Thư Tầm, trực tiếp xách bé đến cạnh lỗ tai.

Thư Tầm: “…..”

Thư Tầm thử hướng chân nhỏ bước gần đến phạm vi lỗ tai sói lớn, quả nhiên lỗ tai của nó giật giật, giống như đang bảo Thư Tầm bước tiếp, vì thế Thư Tầm nhanh chóng chạy lộc cộc đi đến chỗ tai lớn của sói, tìm vị trí không quá gần bên trong, cũng không bị bại lộ ra ngoài, lần nữa ngồi xuống.

Sói lớn tựa như hài lòng, cuối cùng cũng bước từng bước đến cửa chính, đẩy cửa ra ngoài.

Lửa trại trong biệt thự đã bị dập tắt, lúc cửa phòng vừa mở ra. Nhiệt độ thấp của kỷ băng hà liền theo sát tiến vào, bao phủ khu vực gần cửa tạo thành một lớp băng mỏng, lát sau đem cánh cửa lớn, dày nặng lần nữa đóng lại, Thư Tầm ngồi ở bên trong lỗ tai Dạ Tiền, lộ ra cái đầu nhỏ thoáng nhìn ra bên ngoài.

Vừa mới ló đầu ra, ngay lập tức đã cảm thấy gương mặt nhỏ của mình nhói lên, do làn da bại lộ ở nhiệt độ thấp nên cảm thấy không khỏe. Thư Tầm có thể đoán được, nếu như chính mình lộ ra bên ngoài, không cần quá lâu, chỉ cần mười lăm phút, nhất định là sẽ bị rét đến bỏng, xem ra Dạ Tiền nói nhiệt độ cho dù đã ấm áp lại, kỳ thật cũng không khả quan bao nhiêu, thế nhưng nếu còn tiếp tục chờ đợi, bọn họ nhất định sẽ gặp phải tuyệt cảnh, vì vậy không thể không mạo hiểm lên đường.

Sói lớn cao hơn hai mét, bốn cái móng vuốt mạnh mẽ chạm đất, lưu lại ấn ký vô cùng rõ ràng, thoạt nhìn cực kỳ dày nặng, tính công kích cũng rất cao.

Thư Tầm nhìn thi thể của Thanh Mặc vẫn như trước ngồi an tĩnh ở kia, đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng về một hướng, hi vọng tràn đầy chưa từng bị dập tắt. Bé lặng lẽ nắm chặt tay nhỏ, quyết định trên đường đi sẽ cẩn thận quan sát, nếu như có thể tìm thấy thi thể của Khúc Diễm, thì nhất định sẽ tìm một cơ hội thích hợp, mang y trở về Vi hồ.

Theo sự di chuyển của Dạ Tiền, thi thể của Thanh Mặc rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt, dần dần rời xa Vi hồ băng xanh duy mỹ, lần nữa bên trong tầm nhìn chỉ còn lại một màu trắng xóa. Từ Vi hồ xuất phát, đi đến Vi thị cũng chỉ có một con đường, mà con đường này sớm đã bị tuyết trắng dày nặng bao phủ, cho nên chỉ có thể thông qua một ít đèn giao thông, biển báo ở hai bên đường để biết rõ vị trí. Ánh sáng màu lam đã ảm đạm hơn rất nhiều, nhưng mà nhiệt độ thì vẫn như cũ lạnh đến thấu xương, Thư Tầm cảm thấy, ánh sáng màu lam này xuất hiện, chỉ có một chỗ tốt duy nhất, đó là bão tuyết sẽ mai danh ẩn tích luôn.

Cơ thể sói lớn chạy nhanh vô cùng, chạy càng nhanh thì càng giống như một cơn gió uyển chuyển, nhẹ nhàng nhanh nhẹn. Trong thế giới đầy tuyết, có một sói xám to lớn chạy băng qua tuyết trắng, làm cho những bông tuyết trắng mịn vẫn chưa lắng đọng bay lên, mà lúc đó thân ảnh của sói xám đã sớm chạy ra xa mười mét.

Thư Tầm ngồi ở chỗ lỗ tai chỉ cảm thấy dập dờn dập dờn, ngẫu nhiên sẽ ló đầu nhỏ ra ngoài xem xét tình huống, sau đó chỉ dẫn phương hướng chính xác, mỗi lúc như này, Thư Tầm đều sẽ cảm thấy làm ổ ngay tại lỗ tai của Dạ Tiền là một sự lựa chọn vô cùng chính xác, bởi vì bé sẽ không cần lo lắng gió tuyết sẽ bao trùm lên thanh âm của mình.

Một buổi sáng cứ như vậy mà qua, ánh sáng màu lam cũng dần biến mất toàn bộ, Thư Tầm rõ ràng cảm nhận được độ ấm ở xung quanh đang khôi phục trở lại, tuy rằng nhiệt độ vẫn còn rất thấp, nhưng mà từ âm 80 độ chuyển thành âm 50 độ cũng đã là một sự biến hóa vô cùng rõ ràng, kèm theo đó là đám mây âm u trên bầu trời, và những cơn gió lạnh mạnh mẽ đang dần dần ập đến.

Giống như cơn bão tuyết này cũng đã chờ đợi rất lâu, vào lúc ánh sáng lam biến mất, nháy mắt không thể chờ thêm một giây nào nữa, nhanh chóng lộ diện. Tầm nhìn xung quanh bắt đầu trở nên mơ hồ, mặt trời chưa bao giờ xuất hiện, luôn trốn ở phía sau đám mây, tuyết lớn lần nữa tung bay toán loạn, gió lạnh hỗn loạn lạnh thấu xương cũng dần quét đến.

Thư Tầm bắt đầu thường xuyên ló đầu ra xem xét lộ trình, tránh cho Dạ Tiền đang chạy cấp tốc lệch khỏi quỹ đạo, đồng thời cũng cẩn thận quan sát xung quanh, xem xem có thể phát hiện ra manh mối gì hay không, dù gì thì nơi này cũng là con đường duy nhất đi đến Vi thị, giống như Khúc Diễm trước đây nếu muốn đi đến Vi thị cầu cứu những người dân khác, thì cũng cần phải thông qua nơi này mới đến được Vi thị.

Con đường bị gió tuyết thổi qua bằng phẳng khác thường, tuy rằng tuyết lớn không ngừng rơi xuống, nhưng bởi vì có sự tồn tại của nhưng cơn gió cuồng loạn, nên mặt đường bình thường sẽ không thể tích lũy quá nhiều tuyết trắng dày nặng, liếc mắt nhìn qua, trống không, nơi được san bằng tựa như nước yên biển lặng, đừng nói đến thi thể, ngay cả xe cũng chẳng có một chiếc.

Tâm tình Thư Tầm có chút phức tạp, đã từng hy vọng có thể tìm thấy Khúc Diễm, nhưng rồi lại không hi vọng phát hiện Khúc Diễm, mà cái loại rối rắm này thẳng đến khi bọn họ đi đến trấn nhỏ Bạch Nham vào buổi chiều, liền chuyển thành mối nghi hoặc sâu sắc, dọc theo đường đi, không hề phát hiện ra bất kỳ một cổ thi thể nào, nhưng thật lại thấy một chiếc xe, tuy nhiên chiếc xe ở một nơi nhiệt độ cực thấp như này đã hoàn toàn mất đi tác dụng vốn có của nó.

Điều kỳ lạ hơn là, ở trong chiếc xe bọn họ phát hiện ra được hai túi du lịch, bao gồm thức ăn, nước uống, cùng với một ít đồ dùng hằng ngày, nhưng mà trong xe lại không hề có bất kỳ ai, cũng không thấy thi thể, thậm chí chìa khoá xe vẫn còn cắm ở bên trong.

Thư Tầm suy đoán, nếu như chủ nhân chiếc xe nhận thấy có điều không đúng, nên đã lái xe đến Vi thị, đi được một nửa, thì xe không thể dùng được nữa, cho nên họ bỏ xe lại đi bộ, nhưng mà vì sao lại vứt bỏ vật tư trân quý như vậy? Thậm chí chìa khóa xe cũng không rút ra, mà xe vẫn trong trạng thái bị khóa?

Không thể nghĩ ra được một đáp án nào hợp lý, Thư Tầm cùng Dạ Tiền cũng chỉ có thể bắt đầu thu gom vật tư, rồi lại tiếp tục lên đường. Khi bọn họ đứng ở lối vào thị trấn, thì loại cảm giác không ổn mãnh liệt này lại lần nữa đánh úp đến, cho dù còn chưa bước vào đó, nhưng mà cả hai vẫn nhận thấy, tòa trấn nhỏ trước mắt này quá mức an tĩnh, trống trải một cách dị thường.

Dạ Tiền đặt bước, nâng chân bước vào bên trong trấn nhỏ, trấn nhỏ được quy hoạch vô cùng ngay ngắn, một con đường chính dẫn về một hướng, các con đường nhánh đối xứng, không nhiều. Lúc này, trong đường phố hẻm nhỏ đều phủ đầy tuyết, thỉnh thoảng cũng sẽ có một ít cát bụi bị tiếng gió gào thét cuốn lên, lần nữa bay trên mặt đất.

Thư Tầm lộ đầu nhỏ quan sát thị trấn tịch mịch quạnh quẽ này, bỗng một trận gió lạnh thổi đến, bé cảm thấy vô cùng không ổn, liền duỗi tay béo nắm lấy mép lông xù xù bên lỗ tai Dạ Tiền, bước chân Dạ Tiền hơi ngưng lại, sau đó tiếp tục tiến về phía trước. Thư Tầm không nói lên được là có chỗ nào không đúng, đáy lòng xuất hiện một tia kỳ quái, mà cảm giác kỳ quái này không giống với cái cảm giác trước kia khi nhìn thấy ánh sáng lam, cũng không giống như sẽ có niềm vui bất ngờ xuất hiện, mà nó mâu thuẫn, không thể diễn tả bằng lời được.

Thư Tầm đang rối rắm, vô ý thức nắm chặt lấy lỗ tai Dạ Tiền, sau đó đem lỗ tai của Dạ Tiền biến thành một cái chăn nhỏ, kéo xuống quấn quanh người.

Dạ Tiền đang nâng móng vuốt hơi hơi ngưng lại, sau đó tiếp tục hạ xuống lần nữa, bình tĩnh lên đường.

Trong phòng phát sóng trực tiếp:

“Kể từ khi đó, Dạ thần của ta đã trở thành con sói đầu tiên có lỗ tai bị cuộn lên!”

“Tầm bảo bảo mau buông lỗ tai Dạ thần ra, việc kéo tai như này, có thể làm tổn hại đến hình tượng Dạ thần đó!”

“Da sói nguyên chất mang đi làm chăn, hẳn là rất ấm áp!”

“Nơi đó có dấu chân! Dấu chân! Gió tuyết lớn như này! Thế mà dấu chân lại còn rõ ràng như vậy, gần đó có người!”

Quả nhiên, Dạ Tiền đã dừng bước, trước mắt sói xám khổng lồ, là một loạt dấu chân từ trong phòng lan tràn ra ngoài, hướng đi là rời khỏi trấn nhỏ Bạch Nham, xem kích thước dấu chân, ít nhất cũng là một vị nam tử thành niên.

Tác giả có lời muốn nói:

Nghe đến chiếc chăn da sói, cảm thấy thật là ấm áp, Lão Hiên cảm thấy bản thân đã muốn chết cóng trong mùa đông này rồi……

Cảm ơn địa lôi, thủy lợi cùng phân chia của mọi người, về lý do tại sao một vị tướng quân sẽ chơi game, lão Hiên cũng không muốn làm rõ, ngoài ra trong bài viết cũng đã đề cập rằng, tất cả các chủng tộc lớn đều có một quân đội tham gia trò chơi, để tranh giành vật tư, về sau sẽ không giải thích nữa ~(*  ̄3)(ε ̄ *)

[ĐBTBC] Chương 31 : Tiếng ngáy nhỏ

Chương 31: Tiếng ngáy nhỏ.

Hồi lâu sau, Dạ Tiền mới ngồi lại lần nữa, nhìn thoáng qua Thư Tầm đang nằm trong ổ nhỏ ngủ say sưa, lúc này mới lấy cây non Bạch Nham từ trong túi áo ra tiếp tục gia công, chuẩn bị chế tác cung tên.

Bên ngoài sáng tối lẫn lộn, chỉ có ánh sáng màu lam là quanh quẩn không tan, theo thời gian ngày càng dài làm cho người ta có một loại cảm giác mơ màng buồn ngủ, toàn bộ thế giới hiện tại tựa như đã lâm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng.

Thư Tầm cùng Dạ Tiền đã đoán trước được sẽ phải dừng lại ở đây một khoảng thời gian, đặc biệt là sau khi xem xong cuốn nhật ký, phát hiện hai lần lam quang thường cách nhau khoảng mười lăm ngày, mất khoảng mười ngày để lam quang lần thứ nhất ấm lên, nếu như lam quang xuất hiện theo quy luật, vậy thì chỉ sợ bọn họ phải ở lại căn biệt thự này mười ngày.

Nhưng mà, thực tế so với dự đoán còn tệ hơn, bởi vì thẳng đến ngày thứ mười,nhiệt độ bên ngoài vẫn không có xu thế ấm hơn, mà thức ăn của hai người họ từ ba ngày trước đã hết sạch, nhánh cây Bạch Nham cũng không còn dư lại bao nhiêu, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì rất nhanh bọn họ sẽ gặp phải nguy cơ cạn kiệt nguồn sưởi ấm, bọn họ không phải là Thanh Mặc, không biết được nguyên nhân vì sao Thanh Mặc lại có thể sống sót qua khỏi đoạn thời gian này, cho nên một khi nhiệt hạ xuống âm 80 độ, mà không có nguồn lửa sưởi ấm, thì cho dù là ở trong biệt thự, bọn họ cũng sẽ có nguy cơ cao vì hạ nhiệt mà chết cóng.

Trong biệt thự, Thư Tầm lẳng lặng quấn cái khăn lông thành một cái chăn nhỏ ngồi cạnh đống lửa, ánh lửa ấm áp màu vàng làm người có cảm giác thoải mái hơn không ít, nhưng mà Thư Tầm vẫn là hắt hơi một cái, tuy rằng thanh âm rất nhỏ, thế nhưng ở trong một căn biệt thự yên tĩnh thì lại phá lệ rõ ràng.

Dạ Tiền cúi đầu nhìn thoáng qua bánh bao nhỏ đang bị khăn lông bọc lấy ngồi an tĩnh ở một chỗ, vẻ mặt lúc này của bánh bao nhỏ chính là: bình tĩnh tỏ vẻ cái hắt hơi ban nãy không có liên quan gì đến yêm. Dạ Tiền nhìn thế giới màu lam nhạt đang bị đóng băng ở bên ngoài, trong mắt vẫn mang sự lạnh nhạt vốn có.

Trong phòng phát sóng trực tiếp:

“Đau lòng cho bánh bao nhỏ, bản thân Dạ Tiền tinh thần lực cực mạnh, cho dù không ăn, thì cũng có thể sống đến sáu bảy ngày, nhưng mà bánh bao nhỏ bé như vậy, bản thân của năng lượng chính là cần phải bổ sung liên tục, ba ngày có thể là cực hạn rồi không?”

“Vừa mới đi nhìn số liệu của phòng phát sóng trực tiếp bên chính phủ, hầu hết mọi nơi trong thế giới trò chơi đều lâm vào tình trạng đóng băng, người chơi tử vong đã lên đến một phần hai, trò chơi này mới bắt đầu còn chưa đến hai mươi ngày đó!”

“Cuối cùng thì ta cũng đã hiểu, trong kỷ nguyên băng hà, thức ăn cùng độ ấm đều quan trọng như nhau, thiếu một thứ cũng không được.”

“Rất sợ giây tiếp theo bánh bao nhỏ sẽ ngã xuống.”

“Tầm bảo bảo vẫn luôn giữ nét mặt bình tĩnh, hẳn là không muốn làm ảnh hưởng đến phán đoán của Dạ Tiền, ngao, sao có thể tri kỷ như vậy.”

Ánh lửa chiếu rọi, biểu tình của Dạ Tiền trước sau vẫn không có gì biến đổi, vẫn cúi đầu xử lý mũi tên trong tay, nhìn qua thì động tác không có chút hỗn loạn nào. Thư Tầm được chăn ấm bao bọc khẽ ngáp một cái, một thời gian dài không ăn cơm đồng nghĩa với việc không có năng lượng bổ sung, như vậy thì sẽ dẫn đến kết quả tinh lực không đủ, cho nên mấy ngày nay, Thư Tầm luôn rơi vào trạng thái buồn ngủ trong một khoảng thời gian dài, lại đánh thêm mấy cái ngáp, đầu nhỏ của Thư Tầm đã bắt đầu gật gù từng chút từng chút…..

Đến khi “bạch” một tiếng, cái bọc chăn nhỏ ngã lăn quay trên mặt đất bắt đầu ngáy lên những tiếng nho nhỏ.

Phòng phát sóng trực tiếp: “……”

“Trong nháy mắt Tầm bảo ngã xuống, làm ta thật sự sợ hãi!”

“Ôi ôi ôi, kết quả là ngủ rồi, vào lúc nghe thấy tiếng ngáy vang lên có bao nhiêu người cũng ngây ngốc như ta?”

“Bánh bao nhỏ thật là quật cường, nếu như lúc ấy chính mình lặng lẽ lưu lại một ít thức ăn, cho dù chỉ là quả Bạch Nham, thì hiện tại cũng sẽ không đói đến ngủ gật.”

“Lầu trên! Cho nên ngươi vĩnh viễn không có khả năng làm đồng đội của Dạ đại thần, Thư Tầm định nghĩa thân phận của chính mình là đồng đội, chứ không phải là bánh bao nhỏ vị thành niên.”

“Chính vì vậy mới đau lòng cho bánh bao nhỏ.”

“Dạ thần đang làm gì? Chuẩn bị cải tiến thứ gì nữa sao?”

“Thoạt nhìn giống như là muốn đem khăn lông bọc lấy Tầm bảo bảo cải tiến một chút, Dạ thần của ta thật là hiền huệ!”

Thời gian mười ngày, người xem chẳng những trông thấy Dạ Tiền chế tác vũ khí, mà còn có thể nhìn thấy một ít sự tình phá vỡ tam quan của bọn họ, khiến cho bọn họ ý thức được, khuôn mặt vạn năm bất biến Dạ đại thần cao lãnh, thật ra cũng có một bộ mặt khác không ai biết được, ví dụ như vào lúc Thư Tầm tỉnh, Dạ Tiền sẽ vĩnh viễn dùng bộ mặt lạnh nhạt của mình ngồi xử lý vũ khí, mà sau khi Thư Tầm ngủ rồi, thì sẽ khẽ khàng nhẹ nhàng cởi cái vớ nhỏ Thư Tầm tự mình chế tạo ra, lấy ra kim chỉ cùng với các loại vải có thể giữ ấm, bắt đầu cải tiến.

Ngày hôm sau, Thư Tầm tỉnh lại, thì sẽ vui vẻ nhảy quanh đống lửa một khoảng thời gian, sau đó sẽ ôm lấy cái tay mập của mình nói lời cảm ơn, phản ứng của Dạ Tiền vẫn là lạnh nhạt như cũ. Nhưng sau khi Thư Tầm đi ngủ, lại khẽ meo meo lấy khăn quàng cổ đang bọc lấy cái cổ nhỏ của Thư Tầm, tiếp tục cải tiến.

Cứ như vậy, dưới sự ngưng trọng của không khí, Dạ Tiền từng chút từng chút một đem toàn bộ đồ dùng của Thư Tầm cải tiến lại hết, cũng không nhiều lắm, một ngày một món, cuối cùng ngay cả cái bao tay ngủ cũng đã cải tiến thành một loại túi ngủ, bên trong có bỏ thêm các loại bông mềm mại, mà Thư Tầm, mỗi ngày đều sẽ nhận được một niềm vui bất ngờ, làm bé vui vẻ nhảy nhót không thôi.

Hiện tại, Dạ Tiền duỗi tay đem Thư Tầm bởi vì tinh lực không đủ mà nặng nề tiến vào giấc ngủ bỏ vào trong túi ngủ, lúc này đôi tay có thể dễ dàng xé nát con mồi của Dạ Tiền, lại vô cùng nhẹ nhàng ôn nhu nâng bánh bao nhỏ bỏ vào túi ngủ, ít nhất thì trong khoảng thời gian ấy, bánh bao nhỏ vẫn còn ngáy ngủ chưa hề dừng lại.

Dưới đôi tay thần kỳ của Dạ Tiền, cái khăn lông đã thành công biến thành một cái chăn nhỏ vô cùng xinh đẹp, sau khi xếp lại chỉnh tề thì đặt ở bên gối của Thư Tầm. Bé thật sự ngủ rất trầm, sắc mặt không còn hồng hào như trước đây, mà là tái nhợt không chút huyết sắc, hai cái móng vuốt nhẹ nhàng nắm chặt cái túi ngủ, túi ngủ nho nhỏ bởi vì hô hấp của Thư Tầm mà phập phồng lên xuống một cách nhẹ nhàng.

Dạ Tiền cúi đầu nhìn hồi lâu, sau đó vươn ngón trỏ, lặng lẽ hướng về cái đầu nhỏ lộ ra bên ngoài của Thư Tầm, động tác rất chậm, như đang do dự.

Trong phòng phát sóng trực tiếp yên tĩnh một giây, sau đó trên màn hình quét qua một loạt nghi vấn, không rõ Dạ Tiền là đang muốn làm gì, sau đó dưới con mắt nghi hoặc cùng chờ mong của người xem, ngón trỏ của Dạ Tiền nhẹ nhàng dừng lại trên nốt chu sa đỏ thắm ở trên trán của Thư Tầm.

“Dạ thần không có như vậy, như vậy, như vậy đáng khinh!”

“Nói thật, ta cũng muốn sờ cái điểm đỏ kia lâu lắm rồi!”

“Dạ thần sẽ không cho rằng sau khi nhấn xuống, thì bánh bao nhỏ sẽ mở ra một loại công năng kỳ quái gì đi.”

“Haha, lầu trên có thể lắm!”

“Ta có thể nói ta cũng nghĩ như vậy sao? Nhưng mà bánh bao vẫn còn ngáy ngủ, hiển nhiên là chuyện gì cũng không có phát sinh, cuối cùng thì cục bột nhỏ thức tỉnh là chủng tộc gì đây?”

“Suy đoán Dạ thần chỉ là muốn xem bánh bao nhỏ có phát sốt không thôi, hahaha, nhưng mà nhìn như thế nào thì cũng thấy động tác ấy có chút buồn cười?”

Ngón tay nhẹ nhàng đặt trên cái trán của Thư Tầm, rất nhanh, bé tựa hồ cảm nhận được một tia khác thường, xoay xoay thân thể, biến thành nằm nghiêng, đồng thời vô ý thức dùng móng vuốt béo béo cọ cọ cái trán của mình.

Dạ Tiền thu tay, nhìn đầu ngón tay của chính minh, lần nữa nghiêm trang ngồi thẳng, giống như cái hành động lặng lẽ chọc trán của bánh bao nhỏ lúc nãy hoàn toàn không tồn tại, hắn vẫn như cũ an tĩnh ngồi ổn trọng hồi lâu, ánh mắt lạnh nhạt, ai cũng không nhìn ra thần sắc hay cảm xúc bất thường nào của hắn.

Thời gian yên lặng trôi qua, mắt thấy một ngày lại sắp hết, ánh sáng màu lam vẫn không có dấu hiệu dừng lại, Dạ Tiền đứng dậy, đi đến cửa sổ quan sát hồi lâu, lại quay đầu nhìn bánh bao nhỏ đang nằm trong túi ngủ bên cạnh đống lửa, cuối cùng đi trở về đống lửa, cầm lấy cung cùng tên đã chế tác xong, đem mũ trùm đầu đội lên, bước về phía cửa chính của biệt thự.

“Dạ thần là muốn làm cái gì! Mau quay lại đi! Cái nhiệt độ này căn bản không phải là thứ vật thể có sinh mệnh có thể chịu đựng!”

“Biệt thự không có thức ăn, Dạ đại thần rõ ràng là muốn ra ngoài săn thú.”

“Nhưng dưới nhiệt độ này, nơi nào sẽ có động vật xuất hiện chứ.”

“Ta có một loại dự cảm không lành, bởi mấy ngày nay đã thấy được rất nhiều người chơi vì không đủ thức ăn mà phải mạo hiểm ra ngoài sau đó chết đi, bao gồm cả người chơi cấp Thần.”

“Ta dám cá cược, ở cái nhiệt độ này, trừ bỏ một ít người có thiên phú đặc biệt, có thể sống ở bên ngoài không quá nửa tiếng.”

Trong phòng phát sóng trực tiếp, bởi vì hành động mạo hiểm của Dạ Tiền, mà không khí nháy mắt liền trở nên khẩn trương, thật ra thì từ lúc thức ăn dần cạn kiệt, nhiệt độ bên ngoài vẫn không trở nên ấm hơn, tâm trạng của mọi người đã bắt đầu trở nên nặng nề, nhưng bởi vì hai người bánh bao nhỏ cùng Dạ Tiền vẫn như cũ đạm nhiên ở chung hằng ngày, đã đem tình huống trầm trọng biến thành một loại ấm áp, làm người xem quên đi thực tế bên ngoài, vậy mà hiện giờ, chỉ cần một tác động nhỏ, đã kích phát thần kinh của tất cả mọi người, khiến cho tâm thần bọn họ không chút nào yên ổn.

Bên biệt thự, đôi tay Dạ Tiền cầm lấy chốt cửa, cánh tay dùng lực, cánh cửa bị kết băng được mở ra kèm theo những thanh âm vụn vỡ nho nhỏ của băng vun, cánh cửa chỉ mở ra một ít, nhiệt độ bên ngoài liền ngay lập tức điên cuồng xông vào, động tác của Dạ Tiền rất nhanh, cơ hồ vào lúc cánh cửa mở ra một khoảng vừa đủ liền lắc mình ra ngoài, sau đó, lần nữa khép cửa lại.

Lớp tuyết dưới chân tựa như đã biến thành những bụi tuyết mịn màng, không thể tan chảy. Đạp lên nền tuyết trắng, Dạ Tiền đi về phía rừng cây Bạch Nham cách đó không xa.

Động tác của Dạ Tiền rất nhanh, chỉ cần vài ba lần hô hấp đã đến bên cạnh rừng cây Bạch Nham, rất nhanh thi thể của bạch lang liền xuất hiện trong tầm mắt, cổ thi thể đã sớm cứng đờ, dưới nhiệt độ cực thấp này thì cho dù chết đã lâu vẫn có thể giữ nguyên được trạng thái trước khi chết, Dạ Tiền mắt nhìn thẳng, bước nhanh lướt qua, đi đến chỗ sâu trong rừng cây, thân là thức tỉnh giả lang tộc, Dạ Tiền hiển nhiên sẽ không ăn thịt sói, đây cũng đồng dạng là sự lựa chọn của đại đa số thức giả, hoặc phải nói là thiên tính.

Bên trong biệt thự, Thư Tầm vẫn như cũ ngủ ngon lành ở bên trong túi ngủ, thế nhưng cơ thể đang cuộn tròn lại thuyết minh bé chẳng dễ chịu gì, ngay cả khi có đống lửa ở bên cạnh, thì độ ấm cũng không thể dung nhập vào bên trong thân thể bé, đây là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy việc năng lượng đang sắp kiệt quệ, nếu như bây giờ không được người đánh thức, chỉ sợ bé sẽ ngủ mãi không tỉnh.

Thư Tầm đang ngủ mơ màng cảm thấy bản thân bé hình như là đang nằm mơ, lại lần nữa mơ thấy nhà, ấm áp, thoải mái, người nhà, thức ăn, non sông, nước biếc, hết thảy đều chân thật đến đáng sợ, nhưng mà lý trí lại không ngừng điên cuồng hò hét, chuyện này không phải là thật, thậm chí ở ngay trong tiềm thức, Thư Tầm vẫn rõ ràng nhận thức được, đây rất có thể là ảo giác trước khi chết, cũng ý thức được, năng lượng của bé đã đến cực hạn.

Đang hết sức mơ hồ, thì đột nhiên có một vật thể ấm áp mùi sữa dung nhập vào trong miệng, Thư Tầm mở mắt, liếc nhìn Dạ Tiền vững như núi thái sơn, vẫn một thân hắc y như cũ, lại phảng phất tản ra từng trận khí lạnh. Lúc này, Dạ Tiền chính là đang đem thịt quả hạch Bạch Nham đã được nướng qua đút cho bé.

Thư Tầm từ túi ngủ bò dậy, cảm thấy thân thể mềm nhũn vô lực, đại não một mảnh nặng nề, như vừa mới mơ thấy một giấc mộng, nhưng lại không thể nhớ rõ nội dung. Thư Tầm không nhớ nỗi, rất nhanh đã bị thức ăn hấp dẫn, duỗi tay béo nhận lấy quả hạch Bạch Nham, không hề khách khí ăn luôn.

“Bên ngoài ấm lại rồi, lát nữa chúng ta sẽ khởi hành, trong vòng một ngày chạy đến trấn nhỏ Bạch Nham, có thể ăn no.” Thanh âm Dạ Tiền vang trên đỉnh đầu.

Thư Tầm đang ăn thịt quả đột nhiên dừng lại động tác, nhìn bàn tay của Dạ Tiền đang mở ra ở trước mắt, nơi đó chỉ có vài quả hạch Bạch Nham nho nhỏ, Thư Tầm đếm đếm, chỉ có sáu hạt.