[ĐBTBC] Chương 31 : Tiếng ngáy nhỏ

Chương 31: Tiếng ngáy nhỏ.

Hồi lâu sau, Dạ Tiền mới ngồi lại lần nữa, nhìn thoáng qua Thư Tầm đang nằm trong ổ nhỏ ngủ say sưa, lúc này mới lấy cây non Bạch Nham từ trong túi áo ra tiếp tục gia công, chuẩn bị chế tác cung tên.

Bên ngoài sáng tối lẫn lộn, chỉ có ánh sáng màu lam là quanh quẩn không tan, theo thời gian ngày càng dài làm cho người ta có một loại cảm giác mơ màng buồn ngủ, toàn bộ thế giới hiện tại tựa như đã lâm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng.

Thư Tầm cùng Dạ Tiền đã đoán trước được sẽ phải dừng lại ở đây một khoảng thời gian, đặc biệt là sau khi xem xong cuốn nhật ký, phát hiện hai lần lam quang thường cách nhau khoảng mười lăm ngày, mất khoảng mười ngày để lam quang lần thứ nhất ấm lên, nếu như lam quang xuất hiện theo quy luật, vậy thì chỉ sợ bọn họ phải ở lại căn biệt thự này mười ngày.

Nhưng mà, thực tế so với dự đoán còn tệ hơn, bởi vì thẳng đến ngày thứ mười,nhiệt độ bên ngoài vẫn không có xu thế ấm hơn, mà thức ăn của hai người họ từ ba ngày trước đã hết sạch, nhánh cây Bạch Nham cũng không còn dư lại bao nhiêu, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì rất nhanh bọn họ sẽ gặp phải nguy cơ cạn kiệt nguồn sưởi ấm, bọn họ không phải là Thanh Mặc, không biết được nguyên nhân vì sao Thanh Mặc lại có thể sống sót qua khỏi đoạn thời gian này, cho nên một khi nhiệt hạ xuống âm 80 độ, mà không có nguồn lửa sưởi ấm, thì cho dù là ở trong biệt thự, bọn họ cũng sẽ có nguy cơ cao vì hạ nhiệt mà chết cóng.

Trong biệt thự, Thư Tầm lẳng lặng quấn cái khăn lông thành một cái chăn nhỏ ngồi cạnh đống lửa, ánh lửa ấm áp màu vàng làm người có cảm giác thoải mái hơn không ít, nhưng mà Thư Tầm vẫn là hắt hơi một cái, tuy rằng thanh âm rất nhỏ, thế nhưng ở trong một căn biệt thự yên tĩnh thì lại phá lệ rõ ràng.

Dạ Tiền cúi đầu nhìn thoáng qua bánh bao nhỏ đang bị khăn lông bọc lấy ngồi an tĩnh ở một chỗ, vẻ mặt lúc này của bánh bao nhỏ chính là: bình tĩnh tỏ vẻ cái hắt hơi ban nãy không có liên quan gì đến yêm. Dạ Tiền nhìn thế giới màu lam nhạt đang bị đóng băng ở bên ngoài, trong mắt vẫn mang sự lạnh nhạt vốn có.

Trong phòng phát sóng trực tiếp:

“Đau lòng cho bánh bao nhỏ, bản thân Dạ Tiền tinh thần lực cực mạnh, cho dù không ăn, thì cũng có thể sống đến sáu bảy ngày, nhưng mà bánh bao nhỏ bé như vậy, bản thân của năng lượng chính là cần phải bổ sung liên tục, ba ngày có thể là cực hạn rồi không?”

“Vừa mới đi nhìn số liệu của phòng phát sóng trực tiếp bên chính phủ, hầu hết mọi nơi trong thế giới trò chơi đều lâm vào tình trạng đóng băng, người chơi tử vong đã lên đến một phần hai, trò chơi này mới bắt đầu còn chưa đến hai mươi ngày đó!”

“Cuối cùng thì ta cũng đã hiểu, trong kỷ nguyên băng hà, thức ăn cùng độ ấm đều quan trọng như nhau, thiếu một thứ cũng không được.”

“Rất sợ giây tiếp theo bánh bao nhỏ sẽ ngã xuống.”

“Tầm bảo bảo vẫn luôn giữ nét mặt bình tĩnh, hẳn là không muốn làm ảnh hưởng đến phán đoán của Dạ Tiền, ngao, sao có thể tri kỷ như vậy.”

Ánh lửa chiếu rọi, biểu tình của Dạ Tiền trước sau vẫn không có gì biến đổi, vẫn cúi đầu xử lý mũi tên trong tay, nhìn qua thì động tác không có chút hỗn loạn nào. Thư Tầm được chăn ấm bao bọc khẽ ngáp một cái, một thời gian dài không ăn cơm đồng nghĩa với việc không có năng lượng bổ sung, như vậy thì sẽ dẫn đến kết quả tinh lực không đủ, cho nên mấy ngày nay, Thư Tầm luôn rơi vào trạng thái buồn ngủ trong một khoảng thời gian dài, lại đánh thêm mấy cái ngáp, đầu nhỏ của Thư Tầm đã bắt đầu gật gù từng chút từng chút…..

Đến khi “bạch” một tiếng, cái bọc chăn nhỏ ngã lăn quay trên mặt đất bắt đầu ngáy lên những tiếng nho nhỏ.

Phòng phát sóng trực tiếp: “……”

“Trong nháy mắt Tầm bảo ngã xuống, làm ta thật sự sợ hãi!”

“Ôi ôi ôi, kết quả là ngủ rồi, vào lúc nghe thấy tiếng ngáy vang lên có bao nhiêu người cũng ngây ngốc như ta?”

“Bánh bao nhỏ thật là quật cường, nếu như lúc ấy chính mình lặng lẽ lưu lại một ít thức ăn, cho dù chỉ là quả Bạch Nham, thì hiện tại cũng sẽ không đói đến ngủ gật.”

“Lầu trên! Cho nên ngươi vĩnh viễn không có khả năng làm đồng đội của Dạ đại thần, Thư Tầm định nghĩa thân phận của chính mình là đồng đội, chứ không phải là bánh bao nhỏ vị thành niên.”

“Chính vì vậy mới đau lòng cho bánh bao nhỏ.”

“Dạ thần đang làm gì? Chuẩn bị cải tiến thứ gì nữa sao?”

“Thoạt nhìn giống như là muốn đem khăn lông bọc lấy Tầm bảo bảo cải tiến một chút, Dạ thần của ta thật là hiền huệ!”

Thời gian mười ngày, người xem chẳng những trông thấy Dạ Tiền chế tác vũ khí, mà còn có thể nhìn thấy một ít sự tình phá vỡ tam quan của bọn họ, khiến cho bọn họ ý thức được, khuôn mặt vạn năm bất biến Dạ đại thần cao lãnh, thật ra cũng có một bộ mặt khác không ai biết được, ví dụ như vào lúc Thư Tầm tỉnh, Dạ Tiền sẽ vĩnh viễn dùng bộ mặt lạnh nhạt của mình ngồi xử lý vũ khí, mà sau khi Thư Tầm ngủ rồi, thì sẽ khẽ khàng nhẹ nhàng cởi cái vớ nhỏ Thư Tầm tự mình chế tạo ra, lấy ra kim chỉ cùng với các loại vải có thể giữ ấm, bắt đầu cải tiến.

Ngày hôm sau, Thư Tầm tỉnh lại, thì sẽ vui vẻ nhảy quanh đống lửa một khoảng thời gian, sau đó sẽ ôm lấy cái tay mập của mình nói lời cảm ơn, phản ứng của Dạ Tiền vẫn là lạnh nhạt như cũ. Nhưng sau khi Thư Tầm đi ngủ, lại khẽ meo meo lấy khăn quàng cổ đang bọc lấy cái cổ nhỏ của Thư Tầm, tiếp tục cải tiến.

Cứ như vậy, dưới sự ngưng trọng của không khí, Dạ Tiền từng chút từng chút một đem toàn bộ đồ dùng của Thư Tầm cải tiến lại hết, cũng không nhiều lắm, một ngày một món, cuối cùng ngay cả cái bao tay ngủ cũng đã cải tiến thành một loại túi ngủ, bên trong có bỏ thêm các loại bông mềm mại, mà Thư Tầm, mỗi ngày đều sẽ nhận được một niềm vui bất ngờ, làm bé vui vẻ nhảy nhót không thôi.

Hiện tại, Dạ Tiền duỗi tay đem Thư Tầm bởi vì tinh lực không đủ mà nặng nề tiến vào giấc ngủ bỏ vào trong túi ngủ, lúc này đôi tay có thể dễ dàng xé nát con mồi của Dạ Tiền, lại vô cùng nhẹ nhàng ôn nhu nâng bánh bao nhỏ bỏ vào túi ngủ, ít nhất thì trong khoảng thời gian ấy, bánh bao nhỏ vẫn còn ngáy ngủ chưa hề dừng lại.

Dưới đôi tay thần kỳ của Dạ Tiền, cái khăn lông đã thành công biến thành một cái chăn nhỏ vô cùng xinh đẹp, sau khi xếp lại chỉnh tề thì đặt ở bên gối của Thư Tầm. Bé thật sự ngủ rất trầm, sắc mặt không còn hồng hào như trước đây, mà là tái nhợt không chút huyết sắc, hai cái móng vuốt nhẹ nhàng nắm chặt cái túi ngủ, túi ngủ nho nhỏ bởi vì hô hấp của Thư Tầm mà phập phồng lên xuống một cách nhẹ nhàng.

Dạ Tiền cúi đầu nhìn hồi lâu, sau đó vươn ngón trỏ, lặng lẽ hướng về cái đầu nhỏ lộ ra bên ngoài của Thư Tầm, động tác rất chậm, như đang do dự.

Trong phòng phát sóng trực tiếp yên tĩnh một giây, sau đó trên màn hình quét qua một loạt nghi vấn, không rõ Dạ Tiền là đang muốn làm gì, sau đó dưới con mắt nghi hoặc cùng chờ mong của người xem, ngón trỏ của Dạ Tiền nhẹ nhàng dừng lại trên nốt chu sa đỏ thắm ở trên trán của Thư Tầm.

“Dạ thần không có như vậy, như vậy, như vậy đáng khinh!”

“Nói thật, ta cũng muốn sờ cái điểm đỏ kia lâu lắm rồi!”

“Dạ thần sẽ không cho rằng sau khi nhấn xuống, thì bánh bao nhỏ sẽ mở ra một loại công năng kỳ quái gì đi.”

“Haha, lầu trên có thể lắm!”

“Ta có thể nói ta cũng nghĩ như vậy sao? Nhưng mà bánh bao vẫn còn ngáy ngủ, hiển nhiên là chuyện gì cũng không có phát sinh, cuối cùng thì cục bột nhỏ thức tỉnh là chủng tộc gì đây?”

“Suy đoán Dạ thần chỉ là muốn xem bánh bao nhỏ có phát sốt không thôi, hahaha, nhưng mà nhìn như thế nào thì cũng thấy động tác ấy có chút buồn cười?”

Ngón tay nhẹ nhàng đặt trên cái trán của Thư Tầm, rất nhanh, bé tựa hồ cảm nhận được một tia khác thường, xoay xoay thân thể, biến thành nằm nghiêng, đồng thời vô ý thức dùng móng vuốt béo béo cọ cọ cái trán của mình.

Dạ Tiền thu tay, nhìn đầu ngón tay của chính minh, lần nữa nghiêm trang ngồi thẳng, giống như cái hành động lặng lẽ chọc trán của bánh bao nhỏ lúc nãy hoàn toàn không tồn tại, hắn vẫn như cũ an tĩnh ngồi ổn trọng hồi lâu, ánh mắt lạnh nhạt, ai cũng không nhìn ra thần sắc hay cảm xúc bất thường nào của hắn.

Thời gian yên lặng trôi qua, mắt thấy một ngày lại sắp hết, ánh sáng màu lam vẫn không có dấu hiệu dừng lại, Dạ Tiền đứng dậy, đi đến cửa sổ quan sát hồi lâu, lại quay đầu nhìn bánh bao nhỏ đang nằm trong túi ngủ bên cạnh đống lửa, cuối cùng đi trở về đống lửa, cầm lấy cung cùng tên đã chế tác xong, đem mũ trùm đầu đội lên, bước về phía cửa chính của biệt thự.

“Dạ thần là muốn làm cái gì! Mau quay lại đi! Cái nhiệt độ này căn bản không phải là thứ vật thể có sinh mệnh có thể chịu đựng!”

“Biệt thự không có thức ăn, Dạ đại thần rõ ràng là muốn ra ngoài săn thú.”

“Nhưng dưới nhiệt độ này, nơi nào sẽ có động vật xuất hiện chứ.”

“Ta có một loại dự cảm không lành, bởi mấy ngày nay đã thấy được rất nhiều người chơi vì không đủ thức ăn mà phải mạo hiểm ra ngoài sau đó chết đi, bao gồm cả người chơi cấp Thần.”

“Ta dám cá cược, ở cái nhiệt độ này, trừ bỏ một ít người có thiên phú đặc biệt, có thể sống ở bên ngoài không quá nửa tiếng.”

Trong phòng phát sóng trực tiếp, bởi vì hành động mạo hiểm của Dạ Tiền, mà không khí nháy mắt liền trở nên khẩn trương, thật ra thì từ lúc thức ăn dần cạn kiệt, nhiệt độ bên ngoài vẫn không trở nên ấm hơn, tâm trạng của mọi người đã bắt đầu trở nên nặng nề, nhưng bởi vì hai người bánh bao nhỏ cùng Dạ Tiền vẫn như cũ đạm nhiên ở chung hằng ngày, đã đem tình huống trầm trọng biến thành một loại ấm áp, làm người xem quên đi thực tế bên ngoài, vậy mà hiện giờ, chỉ cần một tác động nhỏ, đã kích phát thần kinh của tất cả mọi người, khiến cho tâm thần bọn họ không chút nào yên ổn.

Bên biệt thự, đôi tay Dạ Tiền cầm lấy chốt cửa, cánh tay dùng lực, cánh cửa bị kết băng được mở ra kèm theo những thanh âm vụn vỡ nho nhỏ của băng vun, cánh cửa chỉ mở ra một ít, nhiệt độ bên ngoài liền ngay lập tức điên cuồng xông vào, động tác của Dạ Tiền rất nhanh, cơ hồ vào lúc cánh cửa mở ra một khoảng vừa đủ liền lắc mình ra ngoài, sau đó, lần nữa khép cửa lại.

Lớp tuyết dưới chân tựa như đã biến thành những bụi tuyết mịn màng, không thể tan chảy. Đạp lên nền tuyết trắng, Dạ Tiền đi về phía rừng cây Bạch Nham cách đó không xa.

Động tác của Dạ Tiền rất nhanh, chỉ cần vài ba lần hô hấp đã đến bên cạnh rừng cây Bạch Nham, rất nhanh thi thể của bạch lang liền xuất hiện trong tầm mắt, cổ thi thể đã sớm cứng đờ, dưới nhiệt độ cực thấp này thì cho dù chết đã lâu vẫn có thể giữ nguyên được trạng thái trước khi chết, Dạ Tiền mắt nhìn thẳng, bước nhanh lướt qua, đi đến chỗ sâu trong rừng cây, thân là thức tỉnh giả lang tộc, Dạ Tiền hiển nhiên sẽ không ăn thịt sói, đây cũng đồng dạng là sự lựa chọn của đại đa số thức giả, hoặc phải nói là thiên tính.

Bên trong biệt thự, Thư Tầm vẫn như cũ ngủ ngon lành ở bên trong túi ngủ, thế nhưng cơ thể đang cuộn tròn lại thuyết minh bé chẳng dễ chịu gì, ngay cả khi có đống lửa ở bên cạnh, thì độ ấm cũng không thể dung nhập vào bên trong thân thể bé, đây là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy việc năng lượng đang sắp kiệt quệ, nếu như bây giờ không được người đánh thức, chỉ sợ bé sẽ ngủ mãi không tỉnh.

Thư Tầm đang ngủ mơ màng cảm thấy bản thân bé hình như là đang nằm mơ, lại lần nữa mơ thấy nhà, ấm áp, thoải mái, người nhà, thức ăn, non sông, nước biếc, hết thảy đều chân thật đến đáng sợ, nhưng mà lý trí lại không ngừng điên cuồng hò hét, chuyện này không phải là thật, thậm chí ở ngay trong tiềm thức, Thư Tầm vẫn rõ ràng nhận thức được, đây rất có thể là ảo giác trước khi chết, cũng ý thức được, năng lượng của bé đã đến cực hạn.

Đang hết sức mơ hồ, thì đột nhiên có một vật thể ấm áp mùi sữa dung nhập vào trong miệng, Thư Tầm mở mắt, liếc nhìn Dạ Tiền vững như núi thái sơn, vẫn một thân hắc y như cũ, lại phảng phất tản ra từng trận khí lạnh. Lúc này, Dạ Tiền chính là đang đem thịt quả hạch Bạch Nham đã được nướng qua đút cho bé.

Thư Tầm từ túi ngủ bò dậy, cảm thấy thân thể mềm nhũn vô lực, đại não một mảnh nặng nề, như vừa mới mơ thấy một giấc mộng, nhưng lại không thể nhớ rõ nội dung. Thư Tầm không nhớ nỗi, rất nhanh đã bị thức ăn hấp dẫn, duỗi tay béo nhận lấy quả hạch Bạch Nham, không hề khách khí ăn luôn.

“Bên ngoài ấm lại rồi, lát nữa chúng ta sẽ khởi hành, trong vòng một ngày chạy đến trấn nhỏ Bạch Nham, có thể ăn no.” Thanh âm Dạ Tiền vang trên đỉnh đầu.

Thư Tầm đang ăn thịt quả đột nhiên dừng lại động tác, nhìn bàn tay của Dạ Tiền đang mở ra ở trước mắt, nơi đó chỉ có vài quả hạch Bạch Nham nho nhỏ, Thư Tầm đếm đếm, chỉ có sáu hạt.

Bình luận về bài viết này