[ĐBTBC] Chương 34: Chuột con chột dạ

Chương 34: Chuột con chột dạ.

Noãn Đông buông túi du lịch thật to của mình xuống, chuẩn bị nhóm lửa, Thư Tầm thì đang tìm kiếm đồ vật ở trong ba lô nhỏ của mình, sau đó lấy ra một bộ quần áo đưa cho Dạ Tiền, Dạ Tiền ngậm lấy quần áo đi sâu vào trong sơn động, Thư Tầm lại kéo kéo lỗ tai sói, ý bảo Dạ Tiền cho mình đi xuống. Dạ Tiền hình như có chút do dự, nhưng vẫn là cúi đầu, ngay tức khắc Thư Tầm theo lông sói mềm mại trượt xuống dưới, Dạ Tiền đặt bánh bao nhỏ xuống, tiếp tục đi vào bên trong mặc quần áo.

Sau khi Thư Tầm rơi xuống đất, bước cái chân ngắn đi đến bên cạnh Noãn Đông đang nhóm lửa, nhìn động tác nhóm lửa vô cùng nhuần nhuyễn của đối phương, rất nhanh, ánh lửa màu vàng ấm áp đã bùng lên, từ một nhóm lửa nho nhỏ từ từ lan rộng ra, chiếu sáng mọi thứ xung quanh.

Sau khi đống lửa hoàn toàn cháy lên, Noãn Đông liền tìm một vị trí sạch sẽ ngồi xuống bên cạnh đống lửa, nhìn bánh bao nhỏ đang sưởi ấm thân mình, sau đó từ bên cạnh tìm một khối đá lớn bằng bàn tay bằng phẳng, đặt ở dưới chân Thư Tầm: “Ngồi đi.”

Thư Tầm ngẩng đầu nhìn lại, thì thấy trong mắt Noãn Đông có ý cười nhẹ nhàng, vì thế liền thuận theo ngồi lên trên cục đá, đồng thời thanh âm của Noãn Đông cũng lần nữa vang lên.

“Điểm bắt đầu của tôi cũng không tệ, nơi đáp xuống chính là phụ cận sơn động này, trong ngày đầu tiên đã phát hiện ra cái sơn động này, chỉ là sau đó chọn sai phương hướng, vòng đi vòng lại thì tìm thấy trấn nhỏ Bạch Nham, sau khi tìm được bản đồ rồi, thì mới phát hiện ra bản thân đang đi ngược hướng, tiếp đó ánh sáng xanh mang theo nhiệt độ siêu thấp đột nhiên xuất hiện, bị nhốt lại bên trong trấn nhỏ, sau nữa lại gặp các người, nhưng mà nhìn qua vận may của các người cũng không quá tệ.” Thanh âm của Noãn Đông không nhanh không chậm, làm người nghe thấy có chút cảm giác nhàn nhã.

Thư Tầm chỉ chỉ vào ba lô nhỏ của mình: “Anh là nói cái này sao? Là tôi phát hiện ra được!” Thư Tầm ngưỡng đầu vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo. Trong lòng lại tự hỏi đoạn lời nói này của Noãn Đông, nghe không ra có lỗ hỏng nào, hơn nữa còn giải thích một cách vô cùng hoàn mỹ vì sao hắn tìm được cái sơn động này, quan trọng là, biểu tình cùng ngữ điệu của Noãn Đông mang theo một loại tùy ý, chỉ là loại câu nói tùy ý, người ngoài tin hay không hắn cũng không thèm để ý.

Vào lúc hai người đang nói chuyện, Dạ Tiền ở trong sơn động cũng đã mặc xong quần áo, chân dài bước vài bước thì đã đi đến bên cạnh đống lửa, ánh lửa màu vàng ấm áp tựa hồ cũng không thể đem sắc bén cùng lạnh lùng của Dạ Tiền mềm hóa, trước sau như một vẫn luôn là đôi mắt ưng sắc bén kia.

Noãn Đông ngẩng đầu nhìn thoáng qua Dạ Tiền, rồi nhướng mày: “Quả nhiên danh xứng với thực.” Tuy rằng nói như vậy, nhưng mà ngữ khí lại không hề mang theo tí kinh sợ cùng ngưỡng mộ nào, chỉ là thuận miệng khen ngợi, nhưng mà như vậy cũng đã đủ để chứng minh được rằng, hắn biết Dạ Tiền, chỉ là đối với Dạ Tiền hắn không hề để ý đến mà thôi.

Đối với thân phận của Noãn Đông, trước mắt Thư Tầm cũng chỉ cho là một người chơi thức tỉnh giả cao cấp, hơn nữa thực lực còn rất mạnh, làm người rất phóng khoán. Ít nhất cho đến tận bây giờ, Thư Tầm cũng chỉ có thể đoán được Noãn Đông thông qua chuyện mà hắn muốn bé phỏng đoán, đây cũng là toàn bộ tổng kết mà Thư Tầm suy đoán ra.

Dạ Tiền đối với lời khen ngợi của Noãn Đông không hề phản ứng, trực tiếp đi đến ngồi xuống bên cạnh Thư Tầm, cũng không tính toán mở miệng nói chuyện, tựa như những loại xã giao thế này đều là do Thư Tầm đang ngồi trên tảng đá giải quyết.

Mà Thư Tầm đang ngồi trên tảng đá, ngoài ý muốn phát hiện cục đá vốn dĩ lạnh lẽo đang dần dần trở nên ấm áp, cũng không quá nóng, chỉ là thoải mái vô cùng.

“Có phải là đang ấm lên không?” Noãn Đông nhìn động tác sờ sờ của Thư Tầm, cười nói: “Tặng cho cậu, coi như là quà đáp lễ.”

Thư Tầm hơi kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng, thì tầm mắt của Dạ Tiền đã dời đến đây, thanh âm lạnh băng: “Cậu là Huyễn tộc?”

Năm đại chủng tộc: Linh tộc, Thú tộc cùng Trùng tộc ở trạng thái hình người đều sẽ giữ lại một số bộ phận đặc điểm của chủng tộc, chỉ có trạng thái thật thể của Huyễn tộc là giống với nhân loại, khác biệt ở chỗ tinh thần lực của con người sẽ không bằng bọn họ. Cũng chỉ có Huyễn tộc, mới có thể trong một khoảng thời gian ngắn tạo ra một viên đá thuộc tính, tuy rằng thuộc tính thay đổi cũng không phải là quá lớn, nhưng mà đối với thao tác nhanh nhẹn này, cũng đủ để chứng minh Noãn Đông ở trong Huyễn tộc là một cường giả.

“Đúng vậy, nhưng mà đối với việc giết chóc tôi không hề cảm thấy có hứng thú, mà chúng ta cũng chỉ đồng hành cùng nhau mà thôi.” Noãn Đông đối với Dạ Tiền lạnh lùng không hề có bất kỳ phản ứng đặc biệt gì, thoạt nhìn cũng không quá để ý, hơn nữa còn nói rõ quan hệ của bọn họ cùng lắm chỉ là quan hệ đồng hành, chứ không phải là đồng bạn.

Thế giới trò chơi có muôn vàn sự biến ảo, tại đây trong loại trò chơi sinh tồn vật tư có hạn này, những người chơi khác nhau sẽ lựa chọn ra các phương thức tiến hành trò chơi khác nhau, giống như Noãn Đông vậy, là hoà bình phát triển, không đến vạn bất đắc dĩ, thì sẽ không bùng nổ chiến tranh, ngoài ra, còn có một số người chơi lấy săn giết người chơi khác đoạt lấy tài nguyên cùng manh mối để đạt được mục đích.

Bên trong thế giới trò chơi, không ai có thể xác định ra được định nghĩa của hai loại phương thức trò chơi này, nhưng cho dù là thành công hay thất bại, mọi người đều có chung một nhận thức, là thắng thì làm vua.

Sau khi nhận được đáp án, Dạ Tiền vẫn như cũ phản ứng lạnh nhạt, đối với chủng tộc đã từng suýt nữa đem nhân tộc áp đến tuyệt cảnh, Dạ Tiền vẫn không mấy thân thiện, đương nhiên, cho đến bây giờ, người có thể khiến cho Dạ Tiền tỏ vẻ thân thiện, đại khái cũng chỉ có bánh bao nhỏ ấm áp lòng người mà thôi.

Thư Tầm xoay đầu nhỏ nhìn nhìn Noãn Đông, nhìn từ bên ngoài, trạng thái thật thể của Huyễn tộc cũng không mấy khác biệt so với nhân loại, thế nhưng cũng bởi vì thân phận của Noãn Đông, đã giải thích được phản ứng lúc mới gặp mặt của Noãn Đông, một chủng tộc cường giả thật rất khó sinh ra cảm xúc ngưỡng mộ đối với một chủng tộc cường giả khác, đặc biệt là Noãn Đông có tinh thần lực mạnh như vậy, hắn có thể khống chế cảm xúc của mình dễ như trở bàn tay.

Nếu như tương ngộ, cả hai bên đều không phải đi theo chủ nghĩa săn giết, cường giả cùng nhau đồng hành hiển nhiên là càng có lợi cho sinh tồn. Huống chi nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, thì ngay ngày mai bọn họ đã có thể đi đến Vi thị, đối mặt với một thành thị mạt lộ vẫn chưa biết đến, có thực lực liền mang theo ý nghĩa an toàn, thế nhưng, ngược lại, Noãn Đông xa lạ cũng mang theo biến số, đầu nhỏ Thư Tầm cấp tốc vận chuyển, tính toán lợi cùng hại khi đồng hành với Noãn Đông, nghĩ đến nghĩ lui, Thư Tầm chớp mắt, trực tiếp hỏi: “Anh là người xấu sao?”

Rõ ràng Noãn Đông có chút ngốc lăng, tiếp theo rất nhanh đã phản ứng được, hiển nhiên bánh bao nhỏ cũng dễ dàng đoán được tâm tư của hắn có chút chần chờ, đơn giản buông bỏ, thoải mái hào phóng hỏi ra, cầu được một đáp án thẳng thắng. Đối với sự thông tuệ cùng thủ đoạn xử sự của Thư Tầm, Noãn Đông có chút ngoài ý muốn, ít nhất thì hầu hết những người trưởng thành đều rất khó cởi mở như vậy, Noãn Đông không tự chủ được khẽ nở nụ cười: “Vào lúc bản thân không rơi vào nguy hiểm, tôi là người tốt, cũng sẽ là một người đồng hành không tệ, vào lúc bị lợi dụng tính kế hoặc là rơi vào trạng thái bị động, bị đẩy vào đường chết, tôi sẽ là người xấu, là một người xấu có thù tất báo.”

Thư Tầm phồng khuôn mặt bánh bao vẻ mặt vô cùng nghiêm túc hỏi: “Rất tốt, tôi cũng như thế, như vậy xem ra, chúng ta sẽ rất thích hợp đồng hành cùng nhau, ở thời điểm thích hợp thì đồng hành, vào lúc cảm thấy không thích hợp đồng hành nữa thì có thể thẳng thắn nói rõ với nhau, sau đó tách ra, anh cảm thấy thế nào?”

Ý cười của Noãn Đông càng sâu: “Nghe không tồi.”

Dạ Tiền hoàn toàn bị xem nhẹ: “……”

Độ ấm trong sơn động dần dần được nâng cao, Thư Tầm cùng với Noãn Đông trò chuyện với nhau càng lúc càng vui vẻ, đương nhiên một tiểu bánh bao hiểu được làm thế nào để làm tốt giao lưu, cùng với một vị Huyễn tộc vô cùng đạm nhiên có chỉ số thông minh cao ở chung rất tốt, hai người luôn nắm chắc được khoảng cách, không liều lĩnh, không nao núng.

Dạ Tiền không nói được câu nào (╰_╯)

Ngồi ở trên tảng đá ấm áp, Thư Tầm đem quá trình chính mình cùng Dạ Tiền lúc đi đến Vi hồ nói qua một lần, Noãn Đông nghe xong cũng đưa ra suy đoán tương tự với Thư Tầm, nhưng mà đối với con sói trắng kia, Noãn Đông lại cho rằng sói trắng sẽ không vì sợ hãi đối mặt với chết đói hay là bị đông chết, mà làm ra một trận chiến cấp bách như vậy, cũng sẽ không vì một chút thức ăn, nó đơn thuần chính là muốn chết. Sói là sinh vật có trí tuệ, sói trắng càng là kẻ săn mồi vương giả ở trong rừng, sói trắng chọn lấy tử vong hẳn là muốn trốn tránh một thứ gì đó so với đói khát cùng rét lạnh còn đáng sợ hơn, cho nên ánh sáng lam xuất hiện, tuyệt đối không chỉ mang theo giá lạnh.

Thư Tầm nghiêm túc gật đầu, cảm thấy mấy lời Noãn Đông nói rất có đạo lý, hơn nữa cũng có thể giải thích được con thỏ không ngừng công kích mình, nói không chừng nó cũng là đang tự sát? Chỉ là rõ ràng con thỏ không đủ thông minh, hơn nữa thi thể của con thỏ cuối cùng lại không rõ tung tích, mà lúc rời khỏi Vi hồ, Thư Tầm cũng chỉ nhìn thấy thi thể của sói trắng, thế thì giữa hai bên cuối cùng là có cái gì khác biệt? Manh mối có hạn hiển nhiên không thể làm cho Thư Tầm cùng Noãn Đông suy ra quá nhiều đáp án, thế nhưng hai người vẫn hứng thú bừng bừng tán gẫu.

“Không chỉ có khu biệt thự ở Vi hồ, mà tình huống ở trấn nhỏ Bạch Nham cũng rất là quỷ dị, hơn nữa các người suy đoán không tệ, bên trong trấn nhỏ không có lấy một người, mà thi thể cũng không có, đồ ăn cũng không còn bao nhiêu, gỗ dễ cháy thì được sử dụng rất nhiều, nhưng mà tìm không thấy thời gian chính xác cư dân trong trấn rời đi, thứ có giá trị cao được tìm thấy hẳn là một quyển ghi chép, ghi lại độ ấm biến hóa của thị trấn cùng với suy đoán….” Sau khi Thư Tầm kể lại trải nghiệm của mình, thì Noãn Đông cũng kể lại những chuyện mình phát hiện được bên trong trấn Bạch Nham.

Tuy rằng quy mô thị trấn Bạch Nham so với khu biệt thự Vi hồ lớn hơn rất nhiều, nhưng mà lại không hề phát hiện ra dân cư nguyên tác, toàn bộ trấn nhỏ đều là vườn không nhà trống, chẳng biết đã đi đâu, mà căn cứ vào quyển ghi chép khí tượng, nhiệt độ thấp xuất hiện bắt đầu từng bước từng bước đi đến hồi kết của thế giới, hoàn toàn đồng bộ với thời gian Thanh Mặc ghi lại ở bên trong cuốn nhật ký, này chứng minh cái gì? Chứng minh được rằng, tuy Thanh Mặc có dùng thuốc, nhưng mà trạng thái tinh thần của bản thân y vẫn rất là bình thường, tất cả những việc được ghi trong bút ký đều là những việc chân thật nhất dùng để tham khảo.

Ngoại trừ những việc trong quá khứ được ghi chép lại, bên trong quyển khí tượng còn có một số đoạn ghi chép suy đoán về tương lai, phỏng đoán nhiệt độ thấp này sẽ từng bước tăng thêm, hơn nữa còn là từ bắc đến nam lan tỏa ra toàn bộ thế giới, kết cục cuối cùng của tinh cầu này chính là sẽ bị đóng băng, loại đóng băng này sẽ duy trì rất lâu, có lẽ là vài chục năm, thậm chí còn có thể lên đến mấy trăm năm.

Sự thật chứng minh, đoạn suy đoán này rất là hợp lý, bởi căn cứ vào thời gian tử vong của Thanh Mặc, thì bọn họ rơi xuống thế giới băng hà này đã là nửa năm sau, thời gian ánh sáng xanh liên tục cùng với nhiệt độ được Thanh Mặc ghi lại bên trong nhật ký là càng lúc càng tăng, còn về tình huống hai bên nam – bắc, thì hiện giờ bọn họ không có cách nào làm ra suy đoán, thế nhưng có thể xác định được, bởi vì nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, dựa vào lộ trình thì bọn họ sẽ đi đến Vi thị, sau đó xuôi xuống phía nam….

Vui vẻ nói chuyện cùng nhau, thời gian chớp mắt trôi qua thật nhanh, Thư Tầm cẩn thận lắng nghe suy đoán của Noãn Đông, đột nhiên có một lon nước được đưa đến, Thư Tầm nhìn lại, phát hiện là Dạ Tiền đưa qua, vừa lúc đang khát nước Thư Tầm nhanh chóng cầm lấy lon nước, thế nhưng làm cho Thư Tầm ngoài ý muốn chính là, Dạ Tiền lại chủ động đưa một chai nước cho Noãn Đông.

Thần sắc Noãn Đông nhàn nhạt nói lời cảm ơn, sau đó cũng không khách khí, trực tiếp uống vào.

Thư Tầm suy tư, nghĩ Dạ Tiền hẳn là đã tán thành đối phương, nhưng mà nhìn nhìn, Thư Tầm đột nhiên cảm thấy chai nước Noãn Đông đang uống trông vô cùng quen mắt, mắt to xoay chuyển, động tác uống nước hơi hơi ngưng lại, sau đó làm bộ cái gì cũng không biết, tiếp tục uống nước.

Trong phòng phát sóng trực tiếp:

“Xem ta phát hiện ra cái gì này, chai nước Noãn Đông đang uống hình như là nước Dạ đại nấu lên từ tuyết.”

“Còn nhớ Dạ thần từng nói là, có cơ hội thì sẽ thử xem nước tuyết đã được đun sôi có uống được hay không, ha ha ha, vì Noãn Đông mà bi ai ba giây.”

“Ta đoán Dạ thần hẳn là đã khó chịu từ lâu, khuôn mặt than của y chua xót vô cùng khi nhìn thấy bánh bao nhỏ bị bắt cóc, nhưng lại không thể nói được lời nào…..”

“Thế nhưng năng lực câu thông của Tầm bảo bảo quả thật rất mạnh, có lẽ về sau ta cũng có thể thử trải nghiệm phong cách giao lưu này.”

“Lầu trên, tiền đề là ngươi có thể có khuôn mặt manh hóa vạn vật giống như của bánh bao vậy.”

Bình luận về bài viết này