[ĐBTBC] Chương 36: Yêm siêu hung dữ

Chương 36: Yêm siêu hung dữ.

Thi thể phân bố tán loạn, không hề có bất kỳ quy tắc nào, có người cuộn tròn chết ở góc đường, có người ôm nhau ngã ở lề đường, có người phơi thây giữa đường phố. Trên con đường rộng rãi có những chiếc xe nằm rãi rác hỗn loạn, khác với trạm thu phí là đại đa số bên trong mỗi chiếc xe đều có vài thi thể tồn tại, giống như trong nháy mắt đã xảy ra sự tình làm người không kịp trở tay mà gây ra tai nạn, thứ khiến cho Thư Tầm nghĩ đến trước tiên, đó là ánh sáng lam quỷ dị kia, thế nhưng lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Dọc theo đường đi, đến một con phố khác, phát hiện nhân số tử vong còn nhiều hơn, này mới chỉ là ở bên ngoài các tòa cao ốc, bên trong các tòa nhà không biết là cảnh tượng như nào nữa. Noãn Đông sớm đã thu liễm ý cười, ánh mắt lạnh băng, nhìn khung cảnh mạt lộ chân chính mà trầm mặc thật lâu.

Tay mập của Thư Tầm nắm chặt mép túi áo, sắc mặt cũng trầm trọng nhìn thi thể ở khắp nơi, các thi thể đều chết ở các tư thế khác nhau, có một số người đầu không hề bị tuyết bao phủ, cũng chính vì vậy mà có thể thấy được nét mặt tuyệt vọng hoang mang của họ, chúng được kỷ băng hà bảo tồn hoàn mỹ, cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ cực đoan so với thi thể của Thanh Mặc hình thành một sự tương phản đặc biệt, làm cho Thư Tầm cảm thấy không khỏe, nhưng mà trong lòng bé cũng vô cùng rõ ràng, đây mới chính là trạng thái chân thật nhất của một người đang đối diện với cái chết.

Trong phòng phát sóng trực tiếp là một mảnh im lặng, hiển nhiên khung cảnh trước mắt đã khiến cho mọi người chấn động không nhẹ, qua hồi lâu, làn đạn trong phòng phát sóng trực tiếp mới xuất hiện lần nữa, hầu hết người xem nhìn thấy cảnh tượng này đều gửi biểu cảm sững sờ và bi thương, ngoài ra còn có một số người phỏng đoán nguyên nhân xảy ra cảnh tượng này.

“Tử vong quy mô lớn như vậy, hơn nữa nhìn qua giống như là đột ngột chết đi, ta chỉ có thể nghĩ đến ánh sáng lam kia.”

“Giống lầu trên, ta cũng có cảm giác như thế, không nghĩ đến khả năng nào khác.”

“Nếu như là ánh sáng lam làm cho nhiệt độ cực thấp, có thể bảo tồn thi thể, vậy thì vì sao những nơi từng đi qua trước đây, đều không thể nhìn thấy bất kỳ thi thể nào? Nhất định có chỗ không thích hợp.”

“Cảm giác tâm tình nặng nề, nguyên nhân một thế giới bị hủy diệt, tuyệt đối sẽ không đơn giản, ta cảm thấy chúng ta còn cách chân tướng quá mức xa xôi, thế nhưng ta tin tưởng vào năng lực của Dạ thần và cục bột nhỏ.”

Đi chầm chậm dọc theo đường phố, Noãn Đông tiện tay dọn sạch mấy thi thể bị vùi lấp, kiểm tra đơn giản tình huống của thi thể, mà lúc này, Dạ Tiền cũng không cản tầm mắt của Thư Tầm, cuối cùng thì dưới cảnh tượng như vầy, trừ khi Thư Tầm không muốn mở mắt, bằng không sớm muộn gì bé cũng sẽ phải đối mặt với nó.

Dạ Tiền duỗi tay sờ sờ trấn an đầu nhỏ của Thư Tầm, Thư Tầm nâng tay béo giống nhau vỗ vỗ vào ngón tay của Dạ Tiền trấn an lại, sau đó cố vươn thân thể nhỏ bé của mình ra ngoài một chút, như là phát hiện ra thứ mình cần.

Dạ Tiền bình tĩnh thu hồi tay, rũ ngón tay xuống lặng lẽ chà xát, lần đầu được người trấn an, vẫn là một cục bột nhỏ không lớn bằng bàn tay trấn an, khuôn mặt liệt của Dạ đại thần tỏ vẻ cảm giác này cũng không tệ lắm, trong lòng âm thầm quyết định, đêm nay sẽ không rửa ngón tay này.

Vừa nghĩ đến đây, đột nhiên Dạ Tiền cảm nhận được một đạo lưỡi dao sắc bén vô cùng nhanh nhẹn ở cạnh bên thổi quét đến, tuy là vô thanh vô tức, thậm chí vì gió lạnh gào thét ở khắp mọi nơi mà khó nhận ra, nhưng Dạ Tiền có độ nhạy cảm cực cao, ngay lúc lưỡi dao đến gần, hắn đã phát hiện ra, nhanh chóng nhảy qua nơi khác, rơi xuống mặt đất, sau đó tiếp tục lùi lại vài bước, hai cánh tay hơi hơi rũ xuống bên hông, cơ bắp căng cứng, tạo thành trạng thái có thể tùy thời bạo phát. Cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy những bước chân Dạ Tiền lưu lại trên mặt tuyết đều bị một đạo lưỡi dao gió cắt ra thành từng đạo sắc bén, tuyết đọng trên mặt đất bay lên tán loạn, đá vụn tứ tán.

Cùng lúc đó, Noãn Đông ở bên cạnh cũng làm ra phản ứng tương tự, chỉ là phương hướng nhảy ra lại ngược với phương hướng của Dạ Tiền, vô cùng linh hoạt né tránh vài đạo lưỡi dao gió rồi mới dừng lại.

Ánh mắt sắc bén của Dạ Tiền cùng Noãn Đông đều đồng thời nhìn về con phố đối diện, nơi đó là một khu chung cư bên đường, hai tầng ở dưới được dùng để kinh doanh buôn bán, phía trên thống nhất là một khu dân cư, mà lúc này, ở cửa sổ tầng năm có một bóng người thon dài đang đứng thẳng, bởi vì gió tuyết bốn phía, trong lúc nhất thời cả hai người đều không thể nhìn rõ bộ dáng của người nọ, thế nhưng thiên phú dùng lưỡi dao gió này đã chứng minh được một điều, hắn là một game thủ.

Mà Thư Tầm bởi vì vào lúc bị tập kích, đang vươn thân mình ra ngoài quan sát tình huống, cho nên vào lúc Dạ Tiền đột ngột lui ra sau, thì trong nháy mắt đã làm bé rơi khỏi túi tiền, cũng may Thư Tầm phản ứng nhanh nhẹn, hai bàn tay béo mập trực tiếp nắm lấy mép túi áo, lúc này mới thoát khỏi thảm trạng bị ném bay.

Nhưng Dạ Tiền liên tục làm ra động tác, cũng khiến cho Thư Tầm không còn cách nào đi vào trong túi áo, bé chỉ có thể gắt gao nắm chặt mép túi, theo động tác của Dạ Tiền mà bị ném trái quăng phải. Vào lúc Dạ Tiền dừng lại hành động, cũng là lúc Thư Tầm đang bị treo lơ lửng ở bên ngoài túi.

Sau khi Dạ Tiền không còn làm ra động tác nào khác, Thư Tầm theo quán tính lắc lư dùng lực, trong nháy mắt đem thân thể nhỏ bé của mình nhảy vào bên trong túi áo, sau đó, cũng trừng mắt tỏ vẻ vô cùng hùng hổ nhìn về phía đối diện, hiển nhiên trận đột kích bất ngờ này, đã làm cho bé khó chịu vô cùng.

Bên kia đường phố, mơ hồ có một bóng người ở bên trong gió tuyết, vào lúc ba người đang nhìn chăm chú, người nọ cũng không có ý định né tránh hay là trốn đi, mà là bất ngờ từ tầng năm nhảy xuống, nương theo bức tường cùng áo choàng to lớn ở trên người giảm xóc, sau đó vô cùng tự tin bước chân đi về phía này.

Theo bóng người đến gần, khuôn mặt của người đến cũng dần trở nên rõ ràng, Thư Tầm hơi hơi ngạc nhiên, bởi vì người này bé biết, đó là một người chơi Thần cấp, tên là Liệt Dương, Thư Tầm đã từng tiến vào phòng phát sóng, phòng thứ nhất đó là Dạ Tiền, còn phòng thứ hai là vị Liệt Dương này, cũng là người mang trên mình dòng máu của Trùng tộc, bản thể là đế vương điệp.

Sau khi Liệt Dương từ trên lầu năm nhảy xuống, Dạ Tiền cùng Noãn Đông đều từ trạng thái phòng bị đứng dậy, thế nhưng Thư Tầm vẫn như cũ có thể cảm nhận được, cơ bắp của Dạ Tiền vẫn đang căng chặt như cũ, điều này cho thấy Dạ Tiền chưa từng buông lỏng cảnh giác. Cho đến khi thấy rõ người đến, Dạ Tiền mới thoáng thả lỏng thân thể, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh băng như trước, ánh mắt sắc bén, Dạ Tiền giật giật ngón tay, bỗng nhiên phát giác lúc nãy mình ngồi xuống, ngón tay đã chạm phải tuyết trên mặt đất, mà lúc này, tuyết đọng ở trên đầu ngón tay cũng bởi vì nhiệt độ trong cơ thể mà bị hòa tan.

Dạ Tiền cách đây không lâu, vừa làm ra quyết định không rửa tay: “…….”

Ngay lúc này, trong phòng phát sóng trực tiếp của chính phủ cũng đã nổ lớn một trận, cảm xúc của mọi người đều kích động không ngừng, đương nhiên tình huống hai vị cường giả gặp gỡ luôn luôn làm cho người xem phấn khích không thôi, ngay cả bá chủ cũng như vậy, thanh âm nâng cao, ngữ khí vô cùng kích động: “Đây là hình ảnh chưa bao giờ có! Dạ Tiền cùng Liệt Dương gặp mặt! Mọi người đều biết, hai người kia là biểu tượng cho chí tôn cường giả của hai chủng tộc, nhưng mà từ trước đến nay ở trong trò chơi, hai người họ chưa bao giờ nhìn thấy đối phương!”

“Tẩy Nguyệt! Tẩy Nguyệt! Nhìn thấy không, hành động đánh lén vừa rồi của vương ta thật là soái đến ngây người!” Tử Sắc cũng kích động đến hai cái râu trên đỉnh đầu run run.

Tẩy Nguyệt đang kích động bị nghẹn lại, ho khan một trận: “Được rồi, cái này hẳn gọi là sự khác biệt của chủng tộc, Trùng tộc lấy cường giả vi tôn, tôn sùng chiến thắng, chúng ta cũng nên tôn trọng….. Dạ Tiền! Dạ Tiền! Đột nhiên ra tay! Hành động đánh bất ngờ thật là soái đến ngu người!” Thanh âm Tẩy Nguyệt tràn ngập kinh nghi bất định, bởi theo quan điểm của Tẩy Nguyệt, thì sau khi Dạ Tiền phát hiện người đến là Liệt Dương, hắn nhất định sẽ lạnh lùng quay lưng, không hề hứng thú mà rời đi….

Trong phòng phát sóng trực tiếp tràn ngập spam, hiện tại fan của hai đại chủng tộc đang loạn thành một đoàn, bởi vì Dạ Tiền đột nhiên bạo khởi mà không khí nổ mạnh một lần nữa.

“Chúng ta có thể nhìn thấy, công kích của Dạ Tiền vô cùng mạnh mẽ, hầu hết chúng ta đều có thể cảm nhận được lực ngưng tụ chợt bùng nổ, làm cho Liệt Dương trở tay không kịp, đi vào cục diện bị động….” Tẩy Nguyệt nhanh chóng giải thích cảnh tượng hai người đang giao thủ, Dạ Tiền vẫn chưa hóa thành hình thú, Liệt Dương cũng không hóa cánh, hai người chỉ đơn thuần thông qua cách đấu tứ chi, bằng vào lực lượng của bản thân mà giao phong.

Đương nhiên, Liệt Dương cũng không đoán được Dạ Tiền lại có phản ứng như vậy, cho nên rất nhanh đã rơi vào thế bị động, mà ở trước mặt Dạ Tiền rơi vào trạng thái bị động, thì sẽ mang theo ý nghĩa rất khó xoay chuyển, đột nhiên tầm mắt của Liệt Dương lơ đãng đảo qua túi áo trước ngực của Dạ Tiền, túi áo kia phồng phồng, còn có một cái đầu tóc màu đen, tóc?!

Lại lần nữa bị động tiếp nhận công kích của Dạ Tiền, Liệt Dương vút một cái, bàn tay trực tiếp hướng về phía túi áo, lúc này ánh mắt của Dạ Tiền kết một tầng băng, tựa hồ càng thêm lạnh lẽo, trong mắt cũng lộ ra sát ý như có như không, đang chuẩn bị ra tay, thì Thư Tầm ở trong túi áo tựa hồ cũng đã nhận ra được điều gì đó, bé duỗi tay chọc chọc ngăn trở động tác của Dạ Tiền, sau đó chủ động xuất hiện, bán thú hóa ra móng vuốt sắc bén, đùng đùng tức giận mà cho bàn tay đang tiến đến một cái móng vuốt.

Theo quán tính máu màu xanh bị văng ra ngoài, nhỏ giọt lên nền tuyết trắng cách đó không xa, đồng tử của Liệt Dương chợt co rút lại, nhanh chóng lùi về phía sau vài bước, cùng Dạ Tiền bảo trì khoảng cách an toàn. Mà Dạ Tiền cũng không tiếp tục truy kích, cảnh tượng nhất thời rơi vào an tĩnh.

Trong phòng phát sóng trực tiếp chính phủ:

“Một trảo đã làm vỡ phòng ngự của vương ta? Đây là thứ gì thế?”

“Vương của ta đã đổ máu!”

“Thì ra Tầm bảo bảo nhà ta lại dữ như vậy, hahaha, làm đến đẹp!”

“Chỉ có ta còn đang hoài nghi, tại sao Dạ Tiền lại đột ngột tiến hành công kích sao?”

“Này thì có gì hoài nghi, nhất định là hai cường giả gặp mặt, tự nhiên là muốn giao đấu một phen, ta càng muốn biết huyết mạch của bánh bao đến tột cùng là gì?”

“Thế nhưng lại là một con sủng vật, Vương của ta chỉ là bất cẩn thôi.”

“Lầu trên, ngươi nói như vậy sẽ bị đánh biết không?”

Liệt Dương cúi đầu nhìn nhìn vết cào ở trên bàn tay của mình, khoảng cách vết cào rất gần, nhưng dấu vết rõ ràng, giới hạn cũng rõ, tuy vết thương không nặng, thế mà lại có thể khiến hắn chảy máu, Liệt Dương ngẩng đầu nhìn đứa nhỏ tí hon đang chống nạnh nhìn mình chằm chằm, thật sự hoang mang: “Đây là thứ gì?”

Thư Tầm lẩm bẩm một tiếng, nãi hung nãi khí mở miệng: “Là thứ anh không thể trêu vào!”

Liệt Dương nhướng mày: “Kiêu ngạo như vậy?”

Đầu nhỏ Thư Tầm giương lên: “Chính là kiêu ngạo như vậy! Anh có thể làm gì chứ!”

Liệt Dương tức khắc nở nụ cười khoái trá, Thư Tầm khẽ meo meo cúi đầu, nhìn thoáng qua Liệt Dương, không rõ bé đã nói câu gì mà chọc trúng điểm cười của hắn, sau đó cảm thấy cúi đầu rất tổn hại khí thế, vậy là lần nữa bất động thanh sắc giơ đầu lên.

Không thèm để ý lắc lắc cái tay bị thương, thanh âm Liệt Dương nghe đến mười phần vui sướng: “Thật là hợp gu ăn của tôi.” Nói xong còn liếm liếm khóe miệng.

Thư Tầm tức khắc cảm thấy khí thế có chút suy giảm, vừa rồi chính bé dùng toàn bộ linh lực mới có thể cho hắn ba đường trảo ấn, điều này nói rõ thực lực người này rất mạnh, hơn nữa mẫu thân không phải từng nói bướm có thể ăn sao? Lẽ nào bướm lớn sẽ ăn chuột? Thư Tầm vừa nghe thấy từ hợp gu ăn uống thì tư duy đã nhịn không được suy nghĩ lung tung.

Dạ Tiền lạnh lùng liếc nhìn Liệt Dương một cái, sau đó giống như suy đoán trước đây của Tử Nguyệt, mặt than không chút hứng thú, cũng không hề lưu luyến cất bước chuẩn bị rời đi.

Noãn Đông giống nhau nhìn thoáng qua Liệt Dương, trong mắt không hề có chút ấm áp, cũng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào khác, rõ ràng hành động đánh lén ban nãy của Liệt Dương khiến cho Noãn Đông không vui.

Liệt Dương thấy thế thì cũng bước chân dài theo sau hai người, đồng thời ngữ khí mang theo tiếc nuối nói: “Vừa rồi còn nghĩ, có thể một kích đánh chết, như vậy thì sẽ ít đi một đối thủ cạnh tranh, thế nhưng không ngờ, đánh ai cũng không thành, vậy thì, không bằng chúng ta tạm thời kết minh? Theo những gì tôi biết, thì thế giới này không chỉ có mỗi một cái lục địa như vậy, mà tôi cũng nắm giữ rất nhiều manh mối quan trọng…..”

Thư Tầm cảm thấy mạch não của người này thật là kỳ lạ, đánh lén thất bại không thể giết được đối thủ, thì ngay lập tức lựa chọn kết minh, chẳng lẽ là vì khác biệt chủng tộc? Thế nhưng, Noãn Đông rất bình thường mà? phương thức tư duy cũng giống với nhân loại. Liệt Dương còn đang vô cùng tự tin ăn nói tùy ý, tựa hồ hành vi đánh lén lúc nãy của hắn là vô cùng bình thường, không thể giết chết Dạ Tiền ngược lại còn bị cào cho một cái cũng không hề quan tâm, mà còn nghiêm túc suy nghĩ đưa ra đề nghị kết minh.

Dạ Tiền và Noãn Đông không nói một lời, tựa như hai toà núi băng di động, coi Liệt Dương là một tên không tồn tại. Liệt Dương thấy thế, thì nhún vai ngữ khí mang theo vài phần cảm thán nói: “Chủng tộc có tinh thần lực cao đúng là phiền toái.”

Năm đại chủng tộc, tinh thần lực của Huyễn tộc là tối cao, không ai có thể với tới, địa vị cũng không thể lung lay. Mà nhân loại, trước khi Huyễn tộc xuất hiện, thì vẫn luôn nhờ vào khoa học kỹ thuật cao siêu mà chiếm được một vị trí nhỏ, có thể thấy được dẫn đầu tồn tại đó là tinh thần lực, tuy rằng, sau này có sự xuất hiện của Huyễn tộc, đã khiến cho nhân loại rơi vào vị trí xấu hổ, nhưng nhân loại lại có thuốc tiến hóa thức tỉnh, mà sau khi thức tỉnh giả được thức tỉnh thì thần lực cùng thể lực lại lần nữa bay vọt lên cao, cho dù không thể đạt đến trình độ tinh thần thể của Huyễn tộc, nhưng cũng làm cho ba chủng tộc khác phải kiêng kỵ.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Thư Tầm lại cảm thấy tư duy của Noãn Đông tương tựa như nhân loại, trí lực cao cũng mang ý nghĩa có suy nghĩ giống nhau, như vậy, các loại quan niệm cùng quy tắc sẽ có vài phần tương tự, mà thân là Trùng tộc, suy nghĩ của Liệt Dương hiển nhiên vô cùng đơn giản, bất luận là thế giới gì, thì cũng đều là cường giả vi tôn, người thắng sẽ được tôn trọng, hết thảy đều là vì mục đích thành công, nếu đánh lén thành công, thì hắn sẽ có thể diệt trừ một đối thủ nặng ký, còn nếu đánh lén thất bại, thì tất nhiên sẽ phải liên thủ với nhau để đạt được sức mạnh tối đa.

Quan niệm khác biệt của các chủng tộc khác nhau, cũng không thể là việc có thể giải quyết, mà chỉ có thể tôn trọng hoặc là thích ứng lẫn nhau, cũng vì vậy, người chơi săn giết người chơi khác ở bên trong trò chơi là tồn tại hợp pháp, chỉ là quan niệm khác nhau, không thể phát biểu thị phi đúng sai.

Dạ Tiền cùng Noãn Đông vẫn như cũ bước đi không ngừng, Thư Tầm nắm tóc ở trước trán, suy nghĩ hẳn là kế tiếp Liệt Dương sẽ nói đến lợi thế của hắn. Quả nhiên, thanh âm tùy ý của hắn đã vang lên: “Tôi phát hiện một cư dân bản địa.” Dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Còn sống.”

Dạ Tiền và Noãn Đông đồng thời dừng bước, Thư Tầm cũng hơi hơi ngây người. Còn sống? Dân bản địa!

Dạ Tiền xoay người, lạnh lùng mở miệng: “Ở đâu?”

Liệt Dương chỉ chỉ Thư Tầm đang ở bên trong túi áo Dạ Tiền: “Đứa nhỏ này cho tôi mượn chơi một lát.”

Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy tự tin của Liệt Dương, hai móng vuốt của Thư Tầm lại xòe ra, Dạ Tiền dừng lại một lát sau đó xoay người, tiếp tục lên đường, Noãn Đông cũng đuổi theo bước chân hắn, đem Liệt Dương bỏ lại ở phía sau.

Liệt Dương năm lần bảy lượt bị người bỏ qua: “…….”

Liệt Dương cạn lời nhìn trời, sau đó theo không khí phun tào: “Mọi người nói, một kẻ không thú vị như này, vì sao phòng phát sóng lại có nhân khí cao hơn tôi?” Sau khi phun tào xong, thì hơi hơi nâng cao thanh âm: “Chỉ đùa chút mà thôi, phát hiện người sống ở gần trung tâm thành phố Vi thị, nửa phía nam thành phố Vi thị, nói sao ta? Tình huống có chút đặc biệt, tôi đã đi đến đó, đặt chân không dễ dàng.”

Dạ Tiền cùng Noãn Đông lại dừng chân lần nữa, đương nhiên là chờ Liệt Dương nói tiếp, Liệt Dương ở phía sau đuổi theo hai ba bước thì đã đến, sau đó ngữ khí mang theo cảm khái nói: “Một nửa phía nam cùng một nửa phía bắc có thể nói là khác nhau một trời một vực, các cậu nhìn thì sẽ biết, người còn sống là một đứa nhỏ tuổi không lớn lắm, trông thấy tôi thì đã trực tiếp chạy vào nửa phía nam kia, hẳn là mảnh đất phồn hoa nhất của trung tâm thành phố, vật tư phong phú, nếu đã sống sót lâu như vậy, thì nhất định là sinh hoạt ở phụ cận trung tâm thành phố.”

Dạ Tiền trầm tư một hồi, lại lần nữa bước đi, lúc này đã xác định được mục tiêu, đúng là trung tâm thành phố. Thư Tầm tự hỏi đoạn tin tức này của Liệt Dương, lấy tính cách của hắn, nếu hắn phát hiện người sống còn không mang đi, thì là do người sống sót quá nhạy bén, hay còn là nguyên nhân nào khác? Ngoài ra, cái gì gọi là nửa bắc nửa nam khác nhau như trời và đất? Chẳng lẽ là nửa phía nam kia có bốn mùa như xuân hả?

Ven đường đi không ai mở miệng nói chuyện, Liệt Dương có chút không thích ứng được với cái không khí như này, Thư Tầm cũng đã từng xem qua phòng phát sóng trực tiếp của Liệt Dương, hắn là một người rất am hiểu điều tiết không khí và giải trí, có thể có được nhân khí cao như vậy, không chỉ đơn giản là dựa vào thực lực cùng huyết mạch, mà còn là vì sự hài hước và lời nói tự tin của hắn.

Trên đường đi, bên dưới gò tuyết là từng khối thi thể nối tiếp, tư thế khác nhau, nhưng biểu tình lại cùng là thấp thỏm lo âu, hoặc là mờ mịt tuyệt vọng giống nhau. Nhìn cảnh tượng này, hiển nhiên Liệt Dương cảm khái vô cùng, nhưng bất đắc dĩ có hai tòa núi di động cùng với một cục bột nhỏ kiêu ngạo, ai cũng không tính mở miệng, làm cho Liệt Dương – cũng không thể nghĩ đến cái gì thì sẽ thuận miệng nói cái đó.

“Quy mô sinh mệnh thể trí tuệ tử vong nhiều như vậy, tôi cảm thấy ngoại trừ ánh sáng lam đột ngột xuất hiện kia thì không còn lời giải thích nào khác, những cư dân chết ở ngoài này, hẳn là do lần đầu ánh sáng lam đột nhiên xuất hiện, khiến cho bọn họ không kịp trở tay, trực tiếp bị đóng băng ở bên ngoài, mà sau khi ánh sáng lam biến mất, thì đã sớm bị nhiệt độ thấp làm cho tử vong, trừ cái này ra, tôi không nghĩ đến sẽ có khả năng nào khác.”

Noãn Đông cùng Dạ Tiền không hề mở miệng, nhưng mà rõ ràng thần sắc trên mặt không tỏ vẻ tán đồng, mà ngay cả bánh bao nhỏ ở trong túi áo Dạ Tiền cũng lộ ra vẻ mặt không ủng hộ, ngay lập tức Liệt Dương cảm thấy có chút kinh ngạc: “Chẳng lẽ các ngươi đã phát hiện ra manh mối gì khác?”

Yên tĩnh…..

Liệt Dương: “…..” Tựa hồ cuối cùng cũng đã hiểu, vì sao Dạ Tiền được xưng là một game thủ cao lãnh, mà một người khác mình không quen biết cũng có vẻ là người lạnh nhạt.

Cuối cùng, vẫn là Thư Tầm xuất hiện điều tiết không khí xấu hổ này, Thư Tầm phát hiện, khả năng định nghĩa mà bé đối với Noãn Đông là có chút lệch ray, thì ra vẻ mặt ấm áp của Noãn Đông cũng không phải dễ dàng được nhìn thấy như vậy.

“Phỏng đoán của anh chỉ thích hợp vào lúc nhìn thấy cảnh tượng lần đầu, khi mà đi vào thành phố, nhưng mà đi xa như vậy, thi thể đông đảo, phân tán hỗn loạn, tư thế khác nhau, hiển nhiên là do lúc phát sinh tình huống làm cho mọi người chạy trốn hỗn loạn khắp nơi, không có bất kỳ phương hướng nào, mà trên mặt của các thi thể hầu hết đều là khuôn mặt khủng hoảng cùng mờ mịt, chứng minh bọn họ đối với cái chết không rõ nguyên nhân, trở tay không kịp, nếu thật là vì ánh sáng xanh, vậy thì tất cả mọi người hẳn là nên chạy trốn về hướng nam, cho dù ánh sáng lam đến rất nhanh chóng, thì ít nhất tất cả phương hướng mọi người chạy đều phải giống nhau, hơn nữa trên mặt cũng không thể mờ mịt như vậy, ánh sáng lam quỷ dị, nhưng mà vẫn thấy được, còn bọn họ, mờ mịt giống như cái gì cũng không biết.”

Liệt Dương nghe xong thì trong mắt có vài phần kinh ngạc, hiển nhiên như lời của Thư Tầm nói, hắn chưa hề suy xét đến, nhìn thấy thi thể nằm trong thành phố, thì theo bản năng nghĩ ngay đến ánh sáng lam, cho nên không hề suy nghĩ sâu xa, không nghĩ đến một đứa nhỏ tí hon không lớn bằng bàn tay của người trưởng thành, thế nhưng lại có thể hiểu rõ như vậy, còn suy nghĩ rất thấu đáo….

Không chỉ có Liệt Dương, lần đầu Thư Tầm cũng nghĩ nguyên nhân là do ánh sáng lam, nhưng mà sau đó lại phát hiện ra vài điểm bất ngờ, chúng khiến cho Thư Tầm chậm rãi ý thức được có điểm không thích hợp.

Trong phòng phát sóng trực tiếp:

“Trước đây ai nói sủng vật gì đó ơi, đã bị vả mặt chưa? Tầm bảo bảo nhà ta dùng đầu để nói cho ngươi biết, cái gì gọi là trí tuệ.”

“Lấy nhân cách ra bảo đảm, những lời suy đoán kia tuyệt đối không có sự hỗ trợ của Noãn Đông và Dạ thần, ba người này hoàn toàn không có phương thức giao tiếp như vậy, thế nhưng xem ra chỉ số thông minh đều ngang nhau.”

“Ài, những gì Tầm bảo nói ta đều chưa từng nghĩ đến, nhiều nhất chỉ nghĩ là do ánh sáng lam gây ra.”

“Cục cưng tầm bảo bảo có logic rõ ràng, khí phách hăng hái ở bên trong túi lộ ra dáng vẻ chỉ điểm giang sơn.”

Liệt Dương nhanh chóng thu liễm vẻ mặt kinh ngạc, như cũ tỏ vẻ tùy ý mở miệng: “Ngoài những thi thể lộn xộn ngang dọc này, còn có căn cứ gì khác không?”

Thư Tầm nhàn nhạt liếc mắt nhìn Liệt Dương một cái không hề trả lời, mà hỏi: “Anh đến Vi thị bao lâu rồi?”

“Một ngày, có phải tốc độ rất nhanh không? Muốn suy xét thay đổi túi tiền không?”. Liệt Dương nở nụ cười tự tin.

Vẻ mặt Thư Tầm ghét bỏ: “Thời gian một ngày, anh chỉ phát hiện ra một người sống sót, không đi đến cửa quản lí giao thông? Không đi qua cửa khí tượng, không đi tìm viện nghiên cứu, không đi qua thư viện? Cũng không đi đến cơ quan…..”

Lắng nghe lời bánh bao nhỏ nói, Liệt Dương trợn mắt há mồm.

Thư Tầm lẩm bẩm, sau đó tổng kết: “Đổi túi tiền? Tôi sợ tôi nhịn không được sẽ dùng móng vuốt đánh anh.”

Lần đầu tiên Liệt Dương bị người ghét bỏ, lộ ra vẻ mặt buồn bực, quan trọng nhất là, hắn không còn gì để nói, bởi vì những nơi Thư Tầm nói qua, hắn chỉ tiện đường đi đến một nơi, đó là thư viện.

Bình luận về bài viết này