[ĐBTBC] Chương 37: Thành phố không ngủ

Chương 37: Thành phố không ngủ.

Liệt Dương bị người ghét bỏ yên lặng đem lời muốn hỏi nuốt xuống, cho dù tính tình nguyên bản không thích dùng não, thì Liệt Dương cũng ý thức được, những nơi bánh bao nhỏ nêu ra đều là những nơi có manh mối giá trị nhất của Vi thị. Bởi ai cũng gặp khó khăn trong việc thu thập vật tư và năng lượng, cho nên đại đa số đều sẽ tập trung chú ý vào siêu thị, mà vật tư như lúa gạo đều là những thứ có giá trị cao, lúc sau lại đột nhiên nhìn thấy một cư dân sống sót, thì hắn đã hoàn toàn bị hấp dẫn….

Thư Tầm tiếp tục nghiêm trang ghé vào túi tiền nói: “Quản lý giao thông là nơi theo dõi toàn bộ đường xá ở Vi thị, có lẽ sau khi nhiệt độ siêu thấp đi qua, thì tất cả các thiết bị đều sẽ hư hỏng, nhưng nếu tiến hành sửa chữa hoặc là dùng tinh thần lực cải tạo lại, thì ít ra, chúng ta sẽ có thể nhìn thấy tình huống của Vi thị trước khi ánh sáng lam xuất hiện, thậm chí có khả năng rất lớn là chúng ta sẽ nhìn thấy điều đã xảy ra khi mà thảm họa ập đến đây, như vậy thì chúng ta có thể suy đoán được nguyên nhân, vì sao sinh mệnh trí tuệ lại có thể tử vong ở quy mô lớn như vậy.”

Nói đến đây, Thư Tầm dừng lại một chút, thật ra thì bé muốn nhìn thấy tình huống của trạm thu phí phía Bắc Vi thị xem cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì, có lẽ do trực giác của chuột tầm bảo, khiến bé cảm thấy manh mối ở nơi đó so với manh mối trong nội thành Vi thị còn có giá trị hơn.

“Còn về bộ phận khí tượng thì vào lúc kỷ băng hà buông xuống, nhất định sẽ có chút dự đoán nào đó, mà những dự đoán đó người thường sẽ không thể nào đoán được hay là nhận ra, nhưng mà những ai làm việc trong bộ phận này nhất định sẽ có ghi chép lại, hơn nữa phát hiện ra chuyện gì đó, vì vậy bộ khí tượng ở Vi thị sẽ càng ghi chép kỹ càng tỉ mỉ, thậm chí là đối với kỷ băng hà làm ra một số phân tích và suy luận, chỉ là đáng tiếc không thể cứu sống được tinh cầu đang rơi vào tình cảnh bị hủy diệt. Mà thư viện là con đường nhanh nhất, để chúng ta có thể tìm hiểu về thành phố và các quốc gia trên thế giới, ở nơi đó cũng sẽ chứa rất nhiều nền văn hóa lịch sử trong quá khứ, thậm chí còn ghi lại động thái và hướng đi của các quốc gia trên thế giới trong tương lai, còn về viện nghiên cứu khoa học và cơ quan chấp hành, thì là do trực giác nói cho tôi biết, hai nơi này rất đáng để đi.”

Thật ra thì hai địa điểm cuối cùng do Thư Tầm nói kia, có đi khám phá hay không cũng được, bởi vì một khi đài khí tượng hay là các cơ quan khác, phát hiện ra một ít dị thường về việc kỷ băng hà đang đến gần, thì nhất định sẽ viết một bản báo cáo khẩn cấp đưa đến cơ quan chấp quyền, sau đó cơ quan chấp quyền sẽ bảo viện nghiên cứu tiến hành điều tra phân tích, chỉ là việc này đối với Thư Tầm mà nói, cái loại suy luận này còn không đáng tin bằng trực giác của bé.

Cuối cùng thì Liệt Dương cũng cảm thấy bản thân đã tìm được cơ hội thay đổi hình tượng của mình, vì vậy mà nở nụ cười tự tin, tùy ý nói: “Trực giác? Đứa nhỏ, dựa vào kinh nghiệm của một người chơi cấp Thần, thì trong thế giới trò chơi trực giác với ảo giác là cùng cấp độ.”

Thư Tầm lần nữa lẩm bẩm một tiếng, sau đó thì hơi hơi ngẩng cái đầu nhỏ: “Yên tâm đi, trực giác của tôi so với chỉ số thông minh của anh cao hơn rất nhiều.”

Liệt Dương: “……” Cuối cùng thì cái bản tính tràn đầy tự tin này là từ đâu mà ra? Hơn nữa vẫn luôn cảm thấy nếu như hắn còn nói ra lời phản bác, thì nhất định sẽ bị vả mặt là thế nào? Nếu như Thư Tầm biết được ý nghĩ này của Liệt Dương, thì bé nhất định sẽ rầm rì bổ sung thêm một câu: Ồ, anh xem, không phải trực giác của anh cũng rất chuẩn sao hả?

Bánh bao nhỏ tự tin cũng không tiếp tục giải thích, mà ngược lại là ngẩng cái đầu nhỏ quan sát mọi thứ xung quanh, ý đồ tìm kiếm các manh mối hữu dụng khác, trên đường đi lục tục kiểm tra vài cửa hàng ở hai bên đường, thì phát hiện ra được tình huống nơi này cũng không quá tốt, giống như trước khi tai nạn đột ngột phát sinh, Vi thị đang ở trong tình trạng náo động nào đó, khiến cho tiết tấu sinh hoạt bị đảo lộn, thậm chí còn có một số cửa hàng bị phá hủy vì bạo lực, mà các đồ vật ở bên trong đã bị cướp đoạt sạch sẽ…

Cho đến bây giờ, tất cả suy đoán thời gian cụ thể mà Thư Tầm nêu ra, hầu hết đều là dựa trên cuốn sổ mà Thanh Mặc để lại, đúng là bên trong nhật ký, trước khi kỷ băng hà ập đến, thì đột nhiên cảm xúc của Thanh Mặc rơi vào trạng thái hỗn loạn, bên trong bút ký đều là những cảm xúc hốt hoảng và sợ hãi, mãi cho đến khi dùng thuốc hưng phấn thì mới giảm bớt.

Nếu như đem cuốn sổ kia so sánh với Vi thị, thì có thể thấy, Thanh Mặc không phải là người duy nhất có loại cảm xúc khủng hoảng này, ở trong nội thành Vi thị cũng đã xảy ra tình trạng tương tự, khiến cho sinh hoạt của người dân rơi vào trạng thái vô cùng hỗn loạn.

Lúc Thư Tầm đang nắm tóc tự hỏi, thì đồng thời Dạ Tiền cùng Noãn Đông cũng dừng lại bước chân, Liệt Dương đi theo bên cạnh cũng dừng bước: “Nơi này cách trung tâm thành phố rất xa.”

Thư Tầm nhìn theo hướng mắt của Dạ Tiền, có thể trông thấy đèn đường cao cao đang được treo trên biển chỉ đường, mà trên biển báo chỉ đường có ghi rõ phương hướng đi của các ngã tư, trong đó có mũi tên quẹo phải được viết: ‘Cục quản lý giao thông vận tải Vi thị’.

Liệt Dương cũng đồng dạng nhìn thấy địa điểm được đánh dấu ở trên, ngay sau đó hắn cảm thấy tâm mình thật là mệt mỏi quá đi, quả nhiên những chủng tộc có trí tuệ cao đều là những kẻ phiền toái, nói thẳng một tiếng sẽ chết sao hả? Liệt Dương buồn bực cất bước đi theo nhóm người bọn họ, hướng về Cục quản lý giao thông vận tải.

Đi theo chỉ dẫn trên đường hồi lâu, cuối cùng cũng đã rời xa quảng trường nhộn nhịp, trên đường phố hiện tại có vài phần cô đơn quạnh quẽ, từ xa đã có thể trông thấy được địa điểm cần đến: ‘Toà nhà văn phòng quản lý giao thông’. Đó là một tòa kiến trúc cao mười tầng, đỉnh tòa nhà được làm bằng kính màu xanh biển, cho dù là ở trong thời tiết bão tuyết như vầy, thì vẫn vô cùng nổi bật như cũ.

Bước vào sở quản lý giao thông, cánh cửa của tòa nhà đang ở trong trạng thái bị khóa, tất nhiên là vào lúc đại nạn xảy ra thì sẽ không có người nào đi làm, bởi vì ở đây có ba người chơi cao cấp, cho nên bất luận là khóa cơ học hay là khóa điện tử cũng chẳng thể nào ngăn cản bước chân của họ, vô cùng dễ dàng mà phá bỏ khóa cửa tiến vào bên trong tòa nhà.

Ở sảnh lớn tầng một có sơ đồ phân bố kết cấu của toàn bộ tòa nhà, bốn người đứng nghiên cứu một lát, cuối cùng quyết định phân công hành động, tinh thần lực của Noãn Đông cao nhất phụ trách kiểm tra, tu sửa toàn bộ đường dây trong tòa nhà, xem xem có thể khôi phục sử dụng hay không, bởi các cơ quan chức năng như vậy, thông thường đều sẽ có hệ thống cung cấp năng lượng riêng, để đảm bảo các hoạt động vận chuyển cơ bản của toàn thành phố, còn Dạ Tiền cùng Liệt Dương thì được phân công đi kiểm tra từ tầng thấp nhất đến tầng cao nhất, thu thập các vật tư và những manh mối khả dụng khác, về Thư Tầm, bé tỏ vẻ, chính mình phụ trách ngồi chỉ huy là được.

Mọi chuyện đều được tiến hành vô cùng thuận lợi, bởi bối cảnh thời đại vũ trụ khoa học kỹ thuật của bọn họ so với thời này phát triển hơn nhiều, với lại tinh thần lực của Noãn Đông cực cao khiến cho hắn sửa chữa chuẩn xác các đường dây bị hư hỏng, trục trặc, trong nháy mắt cả tòa nhà rực sáng bởi ánh đèn, cả ba người còn lại đều dừng động tác trong tay, Thư Tầm đang ở trong phòng hồ sơ lục tìm hộp hồ sơ để đọc, cũng nhanh chóng ném hồ sơ đi, lạch bạch nhảy xuống bàn chạy đến phòng điều khiển.

Chờ Thư Tầm bước chân ngắn của mình đi đến phòng điều khiển, thì mấy người còn lại đã đến đông đủ. Phòng điều khiển theo dõi Vi thị có diện tích rất lớn, vào lúc tiến vào thì đập vào mắt chính là ba mặt tường đều là những màn hình theo dõi, chỉ là bây giờ, các thiết bị theo dõi đã mất đi tác dụng vốn có của nó, tuy rằng Noãn Đông có thể sử dụng tinh thần lực tu sửa cả tòa văn phòng, nhưng mà đối với camera giám sát Vi thị thì lại không có cách nào.

Thư Tầm lộc cộc lộc cộc đi đến cạnh bọn họ, sau đó bò lên người Dạ Tiền, cuối cùng đặt mông ngồi ở trên vai Dạ Tiền, nhìn Noãn Đông thao tác các thiết bị giám sát.

“Thiết bị lưu trữ không có vấn đề gì, ngày hết hạn xem ghi chép là ngày 15 tháng 10 năm 2333, hơn nữa thứ tôi muốn nói là, trạng thái khôi phục không được lâu lắm, rất nhanh các thiết bị này sẽ mất đi tác dụng lần nữa, tôi cũng không tìm thấy nơi phát sinh ra nguyên nhân này, có lẽ là do nhiệt độ quá thấp.” Ngón tay của Noãn Đông không ngừng chạm vào bàn phím điều khiển, tổ chức lại dữ liệu video giám sát.

“Vậy thời gian khôi phục kéo dài trong bao lâu?” Thư Tầm nắm tóc hỏi.

“Nhiều nhất là hai tiếng, tôi nghi ngờ rằng nguyên nhân thiết bị điện tử ở đây bị hư hỏng không chỉ là do nhiệt độ thấp, nếu không thì thiết bị cũng sẽ không nhanh như vậy mà mất đi tác dụng lần nữa.” Noãn Đông mang theo vài phần ngưng trọng nói.

Thư Tầm gật đầu tán thành, sau đó nói: “Vậy bây giờ kiểm tra ghi chép video ngày cuối cùng, 15 tháng 5, đó cũng là cái ngày Thanh Mặc nhìn thấy ánh sáng lam, hơn nữa xem ra chỉ sợ đây cũng là ngày mà Vi thị lâm vào tử vong.”

Tuy rằng Liệt Dương không biết Thanh Mặc trong lời nói của Thư Tầm là ai, thế nhưng cũng không mở miệng đánh gãy, hơn nữa hắn cũng đồng ý với suy đoán của Thư Tầm.

Rất nhanh, Noãn Đông đã mở ra ghi chép ngày 15 tháng 5, điều chỉnh định dạng phát lại, hình ảnh rõ ràng liền xuất hiện trên màn hình. Hình ảnh ghi lại bắt đầu từ con số 0, Vi thị được bao trùm trong bóng đêm dày đặc, nhưng mà đô thị phồn hoa vẫn còn chưa ngủ, ánh đèn sáng ngời lóng lánh, xe cộ vẫn lao vun vút, ánh nhìn đầu tiên nhìn qua vô cùng bình thường, nhưng mà cơ hồ là ngay lập tức, tất cả mọi người đều phát hiện ra những chỗ dị thường, đó chính là có quá nhiều người ở trên đường phố!

Nên biết, trong thời gian này, căn cứ vào cuốn nhật ký của Thanh Mặc, thì Vi thị hẳn là đã rơi vào nhiệt độ thấp hơn một tháng trời, nhiệt độ ban đêm hẳn là rơi vào khoảng âm 50 độ, chẳng lẽ cư dân Vi thị đều điên hết rồi? Bất chấp thời tiết rét lạnh mà ở bên ngoài.

Hơn nữa tính ra nếu nhiệt độ bình thường, thì nhân số như này cũng không quá bình thường, tựa hồ cư dân ở Vi thị đều không cần đi ngủ, tốp năm tốp ba tụ họp ở bên phố, công viên, tiểu khu tất cả các nơi đều có thể dừng chân, nhưng mà đem hình ảnh phóng lớn, thì biểu hiện của mọi người nhìn như rất là bình thường, chỉ là đang giao lưu với nhau cái gì đó nhìn qua vô cùng hài hòa.

Noãn Đông đem hình ảnh chuyển nhanh, loại tình huống này thậm chí còn kéo dài đến ba giờ sáng, lúc này mới có một số người chậm rãi trở về nơi ở, người trên đường phố có vẻ ít đi một chút, nhưng mà cũng chỉ một chút mà thôi, bởi hầu hết tất cả mọi người vẫn còn ở bên ngoài.

Hiện tượng kỳ quái này cũng khiến cho phòng phát sóng trực tiếp lâm vào thảo luận sôi nổi:

“Các ngươi xác định sinh mệnh trí tuệ của trò chơi này là nhân loại sao? Ta làm sao lại có cảm giác sởn cả tóc gáy vậy?”

“Người ở trên tinh cầu này không cần ngủ sao? Chẳng lẽ đây là cách bọn họ sinh hoạt hằng ngày?”

“Cảm thấy không còn logic nữa, ngồi chờ Tầm bảo lý luận.”

“Các ngươi có cảm thấy những người trong màn hình có gì đó rất giả không? Có một loại cảm xúc rất là kỳ quái không nói nên lời.”

“Cho dù là thức tỉnh giả thì cũng cần phải đi ngủ chứ? Chẳng lẽ những nhân loại chưa tiến hóa này một ngày chỉ ngủ có ba tiếng thôi sao?”

“Thuốc hưng phấn! Thuốc hưng phấn! Ai còn nhớ rõ sự kiện Thư Tầm và Dạ thần phát hiện lọ thuốc hưng phấn kia không! Ta cảm thấy bản thân đã chạm đến cái gì đó! Nhưng mà lại nghĩ không ra, aaaa!”

“Lầu trên vì sao lại là thuốc hưng phấn? Chuyện này cùng thuốc hưng phấn có liên quan gì?”

Hình ảnh giám sát vẫn còn tiếp tục, bóng đêm rất nhanh lui đi, ánh mặt trời bắt đầu tỏa sáng, toàn bộ Vi thị đều dần dần đắm chìm trong ánh sáng mặt trời, những người lang thang hoặc là lưu lại trên phố cũng dần dần tản đi, quay về nhà, đường phố sáng sớm dần trở nên quạnh quẽ.

Liệt Dương nhìn đến mù mịt: “Từ khi nào mà nhân loại các ngươi đã đảo lộn thời gian làm việc và nghỉ ngơi rồi?”

“Không phải là đảo lộn thời gian làm việc và nghỉ ngơi, chỉ sợ là vào ban đêm có thứ gì đó khiến cho bọn họ sợ hãi.” Thư Tầm nhìn thời gian kết thúc giám sát còn khoảng năm tiếng, chứng minh trong vòng năm tiếng này Vi thị sẽ trở thành một thành phố tử vong, bên trong nhật ký của Thanh Mặc cũng không có ghi lại thời gian cụ thể ánh sáng lam xuất hiện, nhưng xem ra, thời gian cơ hồ là đồng nhất, chẳng lẽ thật sự là do ánh sáng lam làm cho Vi thị tử vong? Thế nhưng vì cái gì biểu tình trên khuôn mặt của các thi thể đều là vẻ mờ mịt?

Hình ảnh giám sát rất nhanh được chuyển tiếp, sáng sớm 8 giờ, đường phố như cũ mang theo vài phần trống vắng, cô độc, cũng có rất ít người xuất hiện ở trên phố. 9 giờ, người trên phố bắt đầu gia tăng, nhưng mà nhìn qua thì trạng thái tinh thần của bọn họ có chút không tốt. Đồng hồ chỉ vào 10 giờ, thì đột nhiên một nửa phía nam thành phố Vi thị tràn ra rất nhiều dân cư, điên cuồng mà chạy, không biết là đang sợ hãi cái gì?

Buổi sáng 10 giờ 30 phút, nửa phía nam thành phố Vi thị trống không, một bóng người cũng không có. Mà nửa thành phố phía bắc thì lại dị thường đông đúc, giao thông ùn tắc, đó đúng là tình huống bọn họ nhìn thấy lúc đầu khi vừa bước vào Vi thị.

Liệt Dương nhún vai: “Đây là lí do vì sao tôi nói phía bắc và phía nam khác nhau như trời với đất, lấy trung tâm thành phố làm ranh giới, thì ra đây là lí do, vì sao đường phố phía nam trống không, còn phía bắc lại là thi thể khắp nơi.”

Thời gian tiếp tục chuyển tiếp, buổi trưa 11 giờ, cư dân ở thành phố phía bắc đột nhiên bạo phát tranh luận gì đó, một mảnh vô cùng hoãn loạn, có rất nhiều người lao vào hỗn chiến, tựa hồ đã mất lý trí, mà hình ảnh giám sát vẫn như cũ không hề xuất hiện ánh sáng lam.

Sau một tiếng, có mấy chục người bị trói chặt được đưa đến nửa thành phố phía nam, từ đường phố trung tâm ném qua bên kia, những người đó có nam có nữ, có già có trẻ, Noãn Đông đem hình ảnh phóng lớn, thì phát hiện mười mấy người kia có chung một đặc điểm: Bọn họ đều có đôi mắt màu lam, giống với đôi mắt lam của Thanh Mặc.

Gợi ý pass chương sau: Đế vương điệp của tinh tế Trùng tộc tên gọi là gì? (9 ký tự)

Bình luận về bài viết này