Chương 39: Quả đào vị Thư Tầm
Bước vào phạm vi thành phố phía nam, càng đi vào trung tâm thành phố tầm nhìn càng thoáng đãng không ít, tuyết trắng dày đọng bằng phẳng trên đường giống như một khối bạch ngọc trắng tinh không tì vết, làm người không đành lòng bước chân đạp lên.
“Có cần tìm người sống sót trước không?” Con phố phụ cận trung tâm thành phố là khu vực phồn hoa nhất ở Vi thị, cũng là nơi có vật tư phong phú đa dạng nhất, ban đầu Liệt Dương vì tình huống khác biệt quỷ dị của hai khu vực bắc – nam này nên mới không dám tùy tiện bước vào, hiện tại vì đã biết được nguyên nhân, cho nên sự cố kỵ nghi ngờ trong lòng cũng chậm rãi tiêu tan.
“Không cần, trước tiên đi thu thập vật tư đã.” Thư Tầm nắm nắm tóc, ngữ khí tùy ý mười phần.
Thành phố phía nam to lớn như vậy muốn tìm một người, nói thì dễ mà làm thì chẳng dễ chút nào, hơn nữa trước mắt xem ra, đứa bé may mắn sống sót kia hẳn là đang cật lực trốn tránh bọn họ, hẳn là nó cũng vô cùng bài xích với việc rời khỏi Vi thị. Thế nhưng, đột nhiên thấy một nhóm người xa lạ, những đứa nhỏ thường có vô vàn sự hiếu kỳ và tò mò về những thứ mới lạ, đa số đều sẽ lựa chọn âm thầm quan sát, vì vậy Thư Tầm mới ra quyết định đi thu thập vật tư trước.
Lân cận trung tâm thành phố xác thật là vô cùng phồn hoa, hơn nữa nhìn dáng vẻ thì có vẻ trị an khi đó cũng rất tốt, ít nhất thì các cửa hàng nơi đây đều được bảo vệ tương đối nguyên vẹn, ngẫm lại thì trung tâm thành phố vốn là khu vực bảo vệ trọng điểm của cơ quan chấp pháp…
Đầu tiên nhóm người lựa chọn trung tâm mua sắm thương mại lớn nhất, tuy rằng hàng hóa ở trung tâm mua sắm thiếu mất hơn nửa, nhưng mà số lượng vật tư thừa lại vẫn còn rất khả quan, bởi vì diện tích nơi đây lớn, cho nên nhóm người quyết định tách nhau ra hành động.
Thư Tầm cũng tự mình nhảy xuống dưới, Dạ Tiền không hề ngăn lại, dù sao thì cư dân sống sót cũng không có ở xung quanh đây, nên sẽ không có gì nguy hiểm cả, vì thế trên những kệ để hàng cao lớn chỉnh tề, tùy thời tùy lúc đều sẽ nhìn thấy một bánh bao nhỏ đang nghiêm túc đi qua đi lại lựa chọn, thu thập vật tư.
Lần đầu tiên được đi dạo trong trung tâm mua sắm – Thư Tầm vui đến quên cả trời đất, vật tư trong đây quá nhiều, bọn họ không có khả năng mang đi toàn bộ, bởi vậy chỉ có thể lựa chọn những vật tư có giá trị sử dụng cao nhất, đi đến đi lui, bước chân của Thư Tầm đột nhiên dừng lại, nhìn về hướng có kệ đựng hàng lớn nhất, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng. Chỉ thấy trên toàn bộ giá để hàng, đều là lon đào đóng hộp, hoa văn quả đào màu vàng bên trên nhìn qua vô cùng bắt mắt.
Nửa tiếng sau, Liệt Dương, Dạ Tiền và Noãn Đông đều đã lục tục tập hợp lại ở lối ra vào tầng một, nhưng mà chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng của Thư Tầm đâu, vào lúc nhóm người đang nghĩ có phải Thư Tầm đã gặp chuyện gì nguy hiểm rồi không? Thì ở đầu cầu thang bỗng truyền đến động tĩnh.
Rất nhanh sau đó, một cái túi vải size đại xuất hiện trước mắt bọn họ, cái túi kia đang chậm rãi đi về phía bọn họ, sau khi nhìn kỹ, thì thấy là bánh bao nhỏ đang ở phía trước nỗ lực bước từng bước chân ngắn, kéo cái túi qua….
Liệt Dương lần nữa trợn mắt há mồm, cái túi này đối với bọn họ mà nói thì không có lớn lắm, nhưng mà đối với Thư Tầm bé nhỏ mà nói, thì nó lớn hơn phải gấp 10 lần so với bé, quả nhiên bánh bao nhỏ không phải là người thường.
Thư Tầm kéo túi đi đến bên cạnh nhóm người đang ngây dại, sau đó lại đem túi vải cõng trên lưng, lạch bạch lạch bạch đi đến cửa ra vào, lần này, trong tầm mắt của ba người Dạ Tiền, hoàn toàn không nhìn thấy được thân ảnh nhỏ bé của bánh bao nhỏ đâu nữa, mà chỉ còn lại hình ảnh cái ‘túi lớn’ đang di động.
Nhận thấy không ai di chuyển, bên dưới cái túi liền truyền đến thanh âm nghi hoặc: “Mọi người không đi hả? Không phải trước khi trời tối cần phải tìm được nơi dừng chân sao?”
Ba người Dạ Tiền cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, bước lên một bước, Thư Tầm đang muốn cất bước, thì đột nhiên cái túi vải tính luôn cả bé đều bị treo lên không khí, quay đầu nhìn lại, thì ra là bị Dạ Tiền xách lên, khuôn mặt than vạn năm của Dạ Tiền đem Thư Tầm bỏ vào trong túi của mình, rồi sau đó cầm cái túi vải kiểm tra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy bên trong chất đầy quả đào đóng hộp, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Thư Tầm, biến cái túi vải thành trạng thái lưu trữ bỏ vào trong túi áo.
Thư Tầm ôm tay mập của mình nghiêm túc nhìn chằm chằm….
Mặt than Dạ Tiền cuối cùng cũng mở miệng: “Tạm thời, tôi sẽ bảo quản.”
Thư Tầm cảm thấy mỹ mãn gật đầu.
Liệt Dương tràn đầy kinh sợ: “Cư nhiên còn biết nói chuyện.” Hiển nhiên theo quan niệm của Liệt Dương, trừ phi là thiết yếu, bằng không Dạ Tiền sẽ không bao giờ chịu mở miệng.
Dạ Tiền mặt không biểu cảm liếc mắt nhìn Liệt Dương một cái, dục vọng giao lưu của Liệt Dương ngay tức khắc bị dập tắt.
Sau khi thu thập xong vật tư, đoàn người rời khỏi trung tâm mua sắm, sắc trời dần tối, bão tố tăng cường, nhóm người cũng bắt đầu lưu ý những nơi có thể dừng chân, mà người còn sống sót trước sau vẫn chưa từng xuất hiện.
Loại tình huống này chỉ có thể giải thích là người sống sót vô cùng bài xích cùng người ngoài tiếp xúc, cũng không thèm để ý đến hành động của bọn họ, mà tình huống này xuất hiện có vẻ vô cùng không ổn.
Cuối cùng, nhóm người Thư Tầm chọn khách sạn làm điểm dừng chân, khách sạn này nằm ở phía nam trung tâm thành phố, tầm nhìn từ đây đến góc phố tương đối trống trải. Chờ đến lúc nhóm người dùng xong bữa ăn chiều, thì sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen.
Noãn Đông đang chỉnh lý lại cái ba-lô lớn của mình, Dạ Tiền thì xử lý một khối khoáng thạch, còn Liệt Dương hiện tại thì đã ngáy ngủ ở trên giường. Thư Tầm ôm hộp đào vừa mới ăn xong, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, chạy đến bên cạnh Dạ Tiền xin một ít nước ấm, sau đó lại ôm hộp đào trống không tìm một ngăn tủ chui vào.
Tầm mắt của Dạ Tiền cùng Noãn Đông đồng thời chuyển qua nhìn trong chốc lát, sau đó lại lần nữa chuyển tầm mắt trở về.
Trong không gian yên tĩnh không một tiếng động, chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, cửa ngăn tủ lần nữa kẽo kẹt một tiếng mở ra, đồng thời bánh bao nhỏ cũng từ bên trong, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài, lúc này đầu nhỏ xù xù vẫn còn ướt, mặt nhỏ thịt thịt ửng đỏ, nhìn qua quả là mới vừa tắm xong.
Nhớ lại hình ảnh bánh bao nhỏ lung lay ôm hộp rời đi, ngay lập tức trong đầu của Dạ Tiền và Noãn Đông dâng lên một ý nghĩ không tốt lắm.
Quả nhiên, khi Thư Tầm đang vui vẻ đi đến cạnh bọn họ, thì ngay lập tức ngũ quan nhạy bén của hai người đã ngửi thấy mùi hương quả đào nhàn nhạt.
Noãn Đông: “…..”
Dạ Tiền: “…….”
Thư Tầm (≧ω≦)
Mặc kệ trước đây có phát hiện ra hay không, tóm lại là từ giờ khắc này, hai người điều ý thức được một điều sâu sắc, là Thư Tầm có chấp niệm vô cùng lớn đối với quả đào.
Trong phòng phát sóng trực tiếp đã truyền đến một trận thanh âm chúc ngủ ngon, đương nhiên cũng có người không hề buồn ngủ tựa như không biết mệt, vẫn đang sôi nổi thảo luận các manh mối ngày hôm nay phát hiện được, hy vọng là có thể trước một bước tìm thấy chân tướng nguyên nhân kỷ nguyên băng hà buông xuống.
“Í? Tóc của bánh bao nhỏ sao lại ướt thế? Chẳng lẽ là vừa mới đi tắm?”
“Hình ảnh Tầm bảo bảo tắm rửa! Tiếc là không thể nhìn thấy!”
“Bánh bao nhỏ yêu thích sạch sẽ~”
“Vì sao biểu tình của Noãn Đông và Dạ Tiền đều giống như là bị nghẹn?”
“Noãn Đông thì không biết, còn nội tâm của Dạ đại thần nhất định là đang vò đầu bức tai vì chính mình bỏ lỡ hình ảnh bánh bao tắm rửa! Hahaha!”
“Lầu trên thật là đáng sợ! Mang bánh bao nhỏ đi đi!”
“Không, không, không! Nhất định là Dạ đại thần đang nhớ đến chén nước tắm đã từng cứu mạng của mình!”
“…..”
Thư Tầm vị quả đào cảm thấy vô cùng hài lòng lấy ra viên đá Noãn Đông từng tặng cho mình, sau đó móc ra một chiếc khăn lông, ngồi cạnh than lửa, vừa lau tóc vừa sưởi ấm.
Dạ Tiền cùng Noãn Đông: “…..” Làm như vậy hương vị quả đào càng thêm nồng nàn.
Lau khô tóc xong, Thư Tầm trải túi ngủ ra, nói chúc ngủ ngon, rồi trực tiếp chui vào bên trong túi ngủ, vừa ngửi được hương vị quả đào nhàn nhạt quanh mình thì ngay tức khắc cảm thấy vô cùng hài lòng, tiếp theo chậm rãi chìm vào trong mộng đẹp, mà mộng đẹp của Thư Tầm không gì khác ngoài mơ thấy bản thân đang đắm chìm bên trong lon nước ngập đào.
Sáng sớm ngày thứ hai, tỉnh lại trong sự yên tĩnh của thành phố Vi thị, Thư Tầm ngồi xổm trước chén trà nhỏ, dùng nước bên trong để rửa mặt, ngay lập tức cảm giác buồn ngủ đã giảm đi hơn nửa. Sau khi dùng xong bữa sáng, bé ghé vào cửa sổ sát đất ngắm nhìn quang cảnh tuyết trắng xóa của Vi thị, trên bầu trời vẫn như cũ một màu xám xịt, tầng mây dày đặc, không hề có ý định tiêu tan, làm người kinh ngạc nhất là, bão tuyết thổi suốt đêm qua không biết đã dừng lại từ lúc nào, những cành cây khô ở hai bên đường không chút động đậy, tuy rằng trên bầu trời vô cùng âm u, nhưng mà lại không có tuyết trắng rơi xuống, thời tiết hôm nay rất đẹp, không gió không tuyết.
Thư Tầm nắm tóc, từ khi bắt đầu trò chơi, thời tiết giống như vậy chỉ xảy ra đúng hai lần, lần thứ nhất là vào ban đêm khi bé vừa mới tiến vào trò chơi vài ngày, làm bé có cơ hội đi đến rừng Bạch Nham tìm kiếm thức ăn, lần thứ hai là lúc ánh sáng lam xuất hiện ở Vi hồ, Thư Tầm đang suy đoán hiện tại sẽ rơi vào tình huống nào, thì đột nhiên ở trên đường phố ngay khúc ngoặt bên tay trái có một thân ảnh màu đỏ chạy qua, liếc nhìn một cái, Thư Tầm liền đoán ngay ra được, đây chính là người sống sót mà Liệt Dương đã nói.
Không đợi Thư Tầm mở miệng nhắc nhở, thì chính bé đã được cất vào trong túi áo, cùng lúc đó thân thể của Dạ Tiền tựa như tia chớp lao thẳng ra ngoài, mà động tác của hai người còn lại cũng rất nhanh nhẹn, theo sát phía sau, đương nhiên phát hiện ra người sống sót không chỉ có mỗi Thư Tầm.
Bởi vì thời tiết tốt đẹp hiếm có, cho nên trên tuyết vẫn còn lưu lại một chuỗi dấu chân rõ ràng, mọi người di chuyển cực nhanh, nhanh chóng đuổi theo dấu vết để lại.
Trước đây thông qua thiết bị giám sát, bọn họ đã biết được người sống sót là một bé gái khoảng bảy tám tuổi, tuy rằng tốc độ của đứa nhỏ rất nhanh nhưng cũng không có khả năng nhanh hơn ba chủng tộc tiến hóa của thời đại vũ trụ, ngắn ngủi không đến một phút, bọn họ đã phát hiện ra thân ảnh màu đỏ, mà thân ảnh kia cũng phát hiện ra bọn họ, xoay người chạy đến đường phố bên cạnh, ánh mắt Liệt Dương sáng ngời sắc bén, đột nhiên trên lưng hắn lóe ra một tia sáng, một đôi cánh đỏ rực xuất hiện, sau đó trong nháy mắt, đã chặn lại người may mắn sống sót cách đó hơn chục mét.
Bé gái tựa hồ bị tốc độ của Liệt Dương làm cho chấn kinh, đứng đờ tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích, chờ đến khi lấy lại tinh thần thì đã không còn đường chạy trốn, ý thức được tình cảnh lúc này của mình, bé gái mở to đôi mắt nhìn ba thân ảnh cao lớn đang ở bên cạnh, đột nhiên, đôi mắt màu lam trong suốt mờ mịt nước mắt, ngay lập tức ủy khuất khóc lên.
Lần này, ba thân ảnh cao lớn cứng đờ ngay lập tức, nếu như người sống sót là một người trưởng thành, có lẽ ba người bọn họ còn có thể giao lưu một chút, nhưng nếu là một bé gái, lại còn bị dọa đến khóc, thì ngay tức khắc ba vị đại thần đều hóa thành tay mơ, tay chân luống cuống không biết làm sao.
Thư Tầm gãi đầu, giơ tay béo mập ra chào hỏi: “Xin chào, tôi gọi là Thư Tầm, cậu tên gì á?”
Đột nhiên xuất hiện một câu dò hỏi làm cho bé gái nghi hoặc dừng lại tiếng khóc, trợn tròn đôi mắt tìm kiếm nơi phát ra thanh âm, cuối cùng tầm mắt dừng trên túi áo của Dạ Tiền, tiếng khóc dừng lại, hiển nhiên bộ dáng của Thư Tầm đã vượt qua phạm vi lý giải của nó, nhưng mà bánh bao nhỏ nhuyễn manh đã tạm thời áp chế nỗi lòng sợ hãi, lát sau, thanh âm bé gái vang lên: “Tôi gọi là Thanh Mông.”
Ba thân ảnh cao lớn không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhỏm, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn, còn tốt tùy thân mang theo một bánh bao nhỏ nhuyễn manh, nếu không muốn cùng một bé gái giao lưu thật sự là rất khó, lại nói Thư Tầm cũng là một bảo bảo, ấy vậy mà lại khiến cho người ta có một loại cảm giác hiểu chuyện thông tuệ, thậm chí IQ còn siêu cao, đột nhiên Liệt Dương tò mò hỏi: “Chủng tộc thức tỉnh của bánh bao nhỏ là gì vậy? Dáng người nhỏ như vậy, IQ lại không thấp.”
Thư Tầm nghĩ nghĩ, kiêu ngạo ưỡn ngực: “Là một chủng tộc cả đời được may mắn chiếu cố, là một chủng tộc tìm kiếm trân bảo của thế gian, là một chủng tộc vô cùng hiếm có!”
Liệt Dương: “…..” Hoàn toàn nghĩ không ra là thuộc loại chủng tộc nào. Nhìn nhìn khuôn mặt than của hai kẻ còn lại, một chút cảm xúc cũng không hề biểu hiện ra ngoài, vì tránh bản thân lần nữa bị người khinh bỉ, Liệt Dương tự biết khó khăn, hiếm thấy được một lần thông minh không tiếp tục hỏi nữa.
Mà nội tâm của mặt than Noãn Đông cùng Dạ Tiền giống nhau đều là một đống dấu chấm hỏi, đối với miêu tả đầy kiêu ngạo của bánh bao nhỏ, lúc sau tổng kết lại thành một câu: Thẩm tra không có loại đó.
Bởi vì có sự tồn tại của Thư Tầm, cảm xúc của bé gái tên là Thanh Mông cũng dần bình ổn trở lại, cũng chỉ vào lúc Thư Tầm cùng với Thanh Mông giao lưu, ba người còn lại mới có thể ý thức được rằng Thư Tầm thật sự chỉ là một bảo bảo, bởi vì trẻ con luôn có một loại phương thức giao tiếp đặc thù, mà người trưởng thành như bọn họ không tài nào có được.
“Mới sáng sớm cậu đã muốn làm gì á? Tôi có thể giúp cậu.” Thư Tầm không mở miệng dò hỏi những chuyện phát sinh trong Vi thị, cũng không tiếp tục dò hỏi những chuyện liên quan đến Thanh Mông, mà là phồng má bánh bao tỏ vẻ nguyện ý trợ giúp.
Cảnh giác của Thanh Mông đối với Thư Tầm rất thấp, vì thế nó vui vẻ gật đầu: “Bướm lam sắp xuất hiện rồi, tôi muốn chuẩn bị thiệt nhiều thức ăn á, bằng không lúc đó ra ngoài tìm thực phẩm sẽ rất là rất là lạnh.” Vào lúc nói đến con bướm, thì rõ ràng tầm mắt của Thanh Mông chuyển lên trên người Liệt Dương, nhưng mà lúc này Liệt Dương đã sớm thu hồi cái cánh ở trên lưng mình.
Tuy rằng nhìn qua là một câu nói vô cùng đơn giản, nhưng mà lại cho Thư Tầm một lượng lớn tin tức. Đó là bướm lam chuẩn bị xuất hiện cho nên bão tuyết mới dừng lại, mà những người sở hữu mắt lam cũng không bị ánh sáng lam có nhiệt độ siêu thấp làm cho tử vong, nói vậy thì ở biệt thự Vi hồ nguyên nhân gây ra cái chết của Thanh Mặc là đói chết chứ không phải là lạnh chết, sự tồn tại của người mắt lam cùng với người bình thường bất đồng ở chỗ, bọn họ có thể dễ dàng thích ứng với độ lạnh của kỷ nguyên băng hà, cũng dễ dàng tồn tại hơn.
Nhóm người đi theo Thanh Mông đến siêu thị, hơn nữa còn góp nhặt rất nhiều thức ăn, đương nhiên Thanh Mông vẫn thích Thư Tầm nhất, thậm chí vào lúc Thư Tầm đứng ở trên kệ hàng lựa chọn thức ăn, còn lặng lẽ duỗi tay muốn sờ sờ đầu nhỏ của bé, thế nhưng khi nhìn thấy tay của mình quá bẩn, thì lại rụt trở về, Thư Tầm vươn cánh tay mập mập, cầm lấy cái tay Thanh Mông còn chưa kịp lui về, ngay lập tức Thanh Mông vui vẻ nhảy nhót, dường như quên đi tất cả mọi thứ, là niềm vui chân thành bên trong đôi mắt màu lam trong suốt giống như lúc mạt thế chưa xuất hiện.
Vì vậy lát sau, bên trong siêu thị yên tĩnh, Thanh Mông đẩy một chiếc xe đẩy cao bằng mình, Thư Tầm thì đứng ở trên xe đẩy chỉ huy ba thân ảnh cao lớn phía trước lấy vật tư trên kệ hàng, rất nhanh trên xe đẩy đã tràn đầy chiếm lợi phẩm, Liệt Dương đem vật phẩm trong xe đẩy chỉnh lý cầm trong tay, chuẩn bị rời đi, đột nhiên Thanh Mông nhớ đến cái gì đó, lại chạy vào bên trong siêu thị, sau đó ở trong khu vực tiêu thụ dược phẩm cầm lấy hai lọ thuốc nhìn qua vô cùng quen mắt, Thư Tầm nhận ra đó là thuốc hưng phấn mà Thanh Mặc đã từng dùng.
Tựa hồ thế giới này đối với việc quản lý dược phẩm cũng không quá nghiêm khắc, chỉ cần nó không phải là loại thuốc gây chết người thì đều sẽ nằm ở trong siêu thị, có lẽ trước lúc thế giới diệt vong, những loại thuốc này là do nhân viên chuyên nghiệp bán, nhưng mà sau khi thế giới hủy diệt, thì đã không còn người quản lý, tại sao Thanh Mông có thể thuần thục tìm được thuốc chính mình cần? Nguyên nhân trong đó thật sự là ý vị sâu xa.