Chương 09:
“Cậu mới trải đời bao lâu, mà đã lên làm tiểu lưu manh?” Thanh niên cười hắc một tiếng, hướng về phía Dụ Đông nâng cằm, nói tiếp: “Có cái này đưa cho cậu.”
Dụ Đông cùng anh Long đều bị từ ‘tiểu lưu manh’ làm cho tổn thương.
Dụ Đông cắn môi, nắm lấy ván trượt càng chặt.
Anh Long phản ứng kịch liệt: “Đệt mịa mày! Mày nói ai là lưu manh hả!”
Chửi xong lại quay sang Dụ Đông nói lời xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, không phải chửi mẹ của cậu.”
“Không sao.” Biểu tình của Dụ Đông có chút cổ quái: “Anh cứ tùy tiện.”
Anh Long cũng không phải là kẻ ngốc, sửng sốt trong chốc lát thì đã hiểu được, hai anh em này không cùng mẹ sinh ra.
Thanh niên có chút mất kiên nhẫn: “Dụ Đông, cậu nhanh một chút, tôi đây còn phải về.”
Dụ Đông xin miễn ý tốt bảo vệ của anh Long, chậm rì rì nhấc chân đi qua.
Dụ Duy Anh so với Dụ Đông lớn hơn 6 – 7 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học đã vào trong công ty bắt đầu hỗ trợ Dụ Kiều Sơn.
Hắn ta đã quen thói kiêu ngạo hất hàm, trên dưới công ty đều biết hắn là con trai lớn của Dụ Kiều Sơn, là thái tử gia, không ai dám đối với hắn thất lễ. Hắn thật vất vả mới đến cái làng chài thúi hoắc này một chuyến, nhìn thấy vẻ mặt không tốt của Dụ Đông, hắn càng thêm ác liệt.
Hai người quả thật không phải là cùng một mẹ sinh.
Thẳng đến khi mẹ của Dụ Đông bệnh nặng qua đời, lúc ấy Dụ Kiều Sơn đem Dụ Duy Anh quay về cậu mới biết, trước khi ông ta cùng mẹ cậu kết hôn, thì ông đã sớm cùng người phụ nữ khác sinh con.
Sự kiện kia cũng chỉ mới xảy ra vào năm ngoái, nhưng đã đủ làm cho một đứa trẻ mười mấy tuổi hoàn toàn ngục ngã.
Cậu từng nhìn thấy tin nhắn Dụ Kiều Sơn viết, những câu nói miên man tình ý không phải là nói với mẹ hay cậu. Ông ta xưng hô với một người đàn bà khác ‘người anh yêu nhất’, gọi Dụ Duy Anh bằng ‘con trai tốt nhất của cha’.
Dụ Đông thầm nghĩ, vậy cậu đâu? Mẹ của cậu đâu? Một nhà ba người sinh hoạt hạnh phúc bên nhau mười mấy năm đều là giả tạo, Dụ Kiều Sơn quả nhiên là một tên diễn viên tài ba, ông diễn đến thật xuất sắc.
Dụ Đông biết Dụ Duy Anh rất thông minh. Hai đứa con của Dụ Kiều Sơn đầu óc đều không kém, lúc Dụ Duy Anh trở về thì đã sắp tốt nghiệp đại học ra ngoài xã hội, còn Dụ Đông vẫn là một cậu học sinh không giỏi tâm kế, tựa như một đứa nhỏ ngây thơ chỉ biết chơi đùa.
“Cậu nói mẹ cậu có biết không?” Lúc Dụ Duy Anh không chuyện gì làm thì sẽ nói vài câu chuyện phiếm với Dụ Đông, mang theo ý cười bình tĩnh nói như vầy: “Cậu nói để bà ta biết được là tốt, hay không biết mới là tốt?”
Dụ Đông dọn dẹp di vật của mẹ, vẫn chưa phát hiện bất kỳ chi tiết nào cho thấy mẹ cậu biết được tình huống của Dụ Kiều Sơn. Những trang nhật ký trước khi kết hôn, cậu đều nhìn thấy đó là một người phụ nữ hạnh phúc vui vẻ. Dụ Duy Anh nói mẹ của cậu chính là người thứ ba. Dụ Đông cùng hắn đánh nhau, cậu cào thương mặt của Dụ Duy Anh. Lúc về nhà Dụ Kiều Sơn phát hiện vết thương trên mặt Dụ Duy Anh, vừa tức vừa lo lắng, liền trở tay cho Dụ Đông một cái tát.
Dụ Đông nhớ lại những chuyện đó càng đau đầu.
Dụ Duy Anh đưa hai bản hợp đồng, bảo cậu ký tên.
Ở dưới đèn đường xem xong văn kiện, Dụ Đông nắm chặt nó ở trong tay, không đưa cho Dụ Duy Anh: “Tôi không ký.”
“Hai công ty con của mẹ cậu vốn là ba tặng cho bà. Hiện tại bà ta đã mất, vẫn luôn là ba thay mặt quản lý, hiện tại chỉ bảo cậu ký tên chuyển cho tôi một ít cổ phần.” Dụ Duy Anh bậc lửa hút thuốc: “Chuyện này cũng chẳng có gì là lớn lao. Dù sao đợi đến lúc ông ta chết đi, thì toàn bộ tài sản của ổng cũnh thuộc về anh em chúng ta.”
Dụ Đông đề cao thanh âm chửi thề.
Dụ Duy Anh hoảng sợ: Hắn thích chọc ghẹo Dụ Đông, có đôi lúc sẽ mang theo ác ý, có đôi khi chỉ là xuất phát từ thói quen. Nhưng hắn không ngờ Dụ Đông sẽ chửi thề, bởi trước đây hắn chưa từng nghe thấy. Đột nhiên hắn càng thêm chán ghét cái làng chài nhỏ bé này, hung tợn răng dạy một câu: “Câm miệng!”
Dư quang khóe mắt liếc nhìn tên lưu manh người đầy dầu mỡ lúc nãy đang ở cách đó không xa mang theo đàn em tụm năm tụm bảy, Dụ Duy Anh càng thêm chán ghét cái làng chài này và Dụ Đông, đều là những thứ làm người ghét bỏ.
“Văn kiện tôi đã đưa đến, ký hay không ký thì tự cậu suy xét. Cậu không ký thì chúng tôi không có cách nào quản lý sâu hơn, chờ đến lúc cậu tốt nghiệp đại học, thì hai cái công ty này có còn tồn tại hay không, tôi cũng không biết.” Dụ Duy Anh chậm rãi phun ra một ngụm khói: “Tôi còn đến đây, đến họp phụ huynh cho cậu, cố gắng thi cử.”
Hắn cười khẽ một tiếng: “Cố gắng thi vào trường Hoa Quan đi, chúng ta có thể làm bạn cùng trường.”
Dụ Đông hướng hắn ‘piu’ một tiếng, đây là thứ cậu học được từ Tống Phong Phong.
Dụ Duy Anh tức giận, sau nó nhảy hai bước, tức đến nói không nên lời: “Mày dám nhổ nước miếng lên người tao?’
Địa phương dơ bẩn, Dụ Đông bẩn thỉu, làm hắn tức muốn điên người. Dụ Duy Anh xoay người rời đi, khi đến trước cửa quán ăn khuya Long Ký, thì bỗng nhiên có một xô nước hất về phía hắn.
“Mày làm gì!” Dụ Duy Anh nổi điên, chỉ vào anh Long hét: “Hỗn láo! Lưu manh!”
Anh Long đang cầm cái thao có nước nhỏ giọt, biểu tình tràn đầy ngạc nhiên. Đó là nước rửa cá rửa tôm rất tanh, đối diện giày da cùng ống quần đều bị dính nước của thanh niên, anh Long chỉ đành chờ hắn chửi mình, nhưng mà chờ đến nửa buổi, đối phương cũng chỉ biết chửi mình là ‘lưu manh.’
Anh Long cười nhe răng, giơ nắm tay rồi đi về phía Dụ Duy Anh.
Dụ Duy Anh hoảng sợ, giật giật yết hầu, quay đầu rời đi, bước chân so với trước đây còn nhanh hơn.
Anh Long nở nụ cười hắc hắc, lấy một cây tăm xỉ răng ở trên bàn ngậm vào miệng: “Trứng gì.”
Quay đầu lại xem, thì đã không còn trông thấy bóng dáng của Dụ Đông.
Đại hội thể thao kết thúc, cũng là bắt đầu các cuộc thi thử trong thành phố, Tống Phong Phong cùng Trương Kính phát hiện, Dụ Đông càng lúc càng hiếu học.
“Dụ Đông có chấp niệm gì với trường cấp ba sao?” Trương Kính hỏi Tống Phong Phong.
Cô Đồng nói với Trương Kính, dựa vào thể năng của hắn, thì hắn chỉ có thể lấy tối đa 20 điểm trong kỳ thi thể dục năm sau, và trường trung học 16 có gần một trăm người có thể lấy đủ 30 điểm, Trương Kính liền bị khoảng cách chênh lệch 10 điểm dọa sợ, vì vậy mà mỗi tiết học cuối cùng buổi chiều đều lôi kéo Tống Phong Phong, bảo hắn huấn luyện cho mình.
Lúc này Trương Kính mới vừa chạy xong 1000m, ngồi bên cạnh Tống Phong Phong trên sân thể dục cùng nhau tán gẫu.
Lớp học năm ba ở trong sân thể dục chạy bộ càng lúc càng nhiều.
“Dựa vào thành tích của cậu ấy, cho dù không vào được trường cao trung 3, thì cũng vào được trường Hoa Quan mà.” Trương Kính nói: “Cả hai trường đều là trường tốt, chỉ là trường cao trung 3 nổi tiếng hơn trường Hoa Quan một chút.”
Tống Phong Phong cũng không quá rõ.
Trường cao trung tốt nhất thành phố là trường cao trung 3 và trường Hoa Quan, mỗi năm hai trường này đều giành nhau đứng đầu kỳ thi tuyển sinh trung học. Tống Phong Phong cũng từng tiếp xúc với thầy cô ở trường Hoa Quan, trường Hoa Quan cũng có ý định tuyển hắn, nhưng mà hắn ngại trường Hoa Quan quá xa, nên vẫn là lựa chọn trường cao trung 3.
Hắn suy nghĩ chốc lát, cho rằng chính mình đã tìm ra được đáp án hợp lý: “Khẳng định là muốn học chung với chúng ta.”
Trương Kính cười nhạo.
“Cậu ấy ở nơi đây cũng không quen biết quá nhiều người, chỉ có tao với mày là tương đối thân quen với cậu ấy.” Tống Phong Phong cảm thấy suy luận này của mình rất có lý: “Đúng không? Khẳng định là như vậy.”
Trương Kính lắc đầu: “Dụ Đông sẽ không như vậy, cậu ấy khác với chúng ta.”
Tống Phong Phong thu hồi nụ cười, nhìn chằm chằm vào đội điền kinh mới vừa chạy ngang qua.
“Tâm trạng Dụ Đông không tốt.” Hắn nói: “Tao mời cậu ấy ăn phá lấu ở quán mẹ con, hay đi uống trà sữa big size, thì cậu ấy vẫn như cũ phớt lờ tao.”
Trương Kính lại bắt đầu lo lắng thành tích của chính mình.
“Trông thấy Dụ Đông như vậy, tao cũng bắt đầu lo lắng thi không đậu trường cao trung 3.” Hắn gãi lỗ tai, cùng Tống Phong Phong nhìn đội điền kinh nữ chạy ở trên đường băng: “Tao không biết Dụ Đông đang nghĩ cái gì, nhưng mà tao cũng rất hy vọng chúng ta có thể cùng nhau học chung một trường. Hàizzz, nghe nói trường cao trung 3 có rất nhiều gái đẹp.”
Ý nghĩ của Tống Phong Phong đã bị Trương Kính quấy rầy, rất nhanh đã tiếp tục nói đến chủ đề khác.
“Vậy Hoa Quan?”
“Hoa Quan có rất nhiều trai đẹp.”
“Trường chúng ta có nhiều cái gì?”
“Phế vật.”
Dụ Đông rất biết ơn Trương Kính và Trương Cách. Trước đây cậu cho rằng Trương Cách chỉ là một vị bác sĩ rỏm, nhưng mà thủ pháp khai đơn thuốc cùng xoa bóp lưu thông máu vô cùng thích hợp, vào lúc thi thử, cậu đã có thể nhẹ nhàng hoàn thành bài thi ngữ văn cùng lịch sử chính trị.
Thi xong đi ra ngoài, sắc mặt Trương Kính có chút không tốt, lôi kéo lớp phó học tập: “Đề thi ở câu cuối cùng thật sự là không có vấn đề?”
Lớp phó học tập vẻ mặt vĩnh viễn đều bình tĩnh nói cùng hắn: “Không có vấn đề. Nếu cậu tính không ra, là do phép toán của cậu có vấn đề.”
Tống Phong Phong ngáp một hơi dài: “Chỉ có 5 điểm, bình tĩnh đi.”
“Có năm điểm?” Trương Kính không có cách nào giải thích với Tống Phong Phong 5 điểm này là đáng sợ đến thế nào:”Toán học lần trước tao hơn Dụ Đông 3 điểm, xếp hạng toàn thành phố so với cậu ấy cao hơn 11 hạng!”
“Đúng rồi đúng rồi, cuộc thi toán học lần trước mày đứng nhất toàn thành phố.” Tống Phong Phong thuận miệng nói: “Nhưng mà tổng điểm của mày lại thấp hơn Dụ Đông.”
Sắc mặt Trương Kính kém đi: “Dụ Đông nhất định biết làm.”
Lớp phó học tập: “Tôi cũng biết làm.”
Trương Kính: “….. Các cậu có thể an ủi tôi tốt một chút không?”
Trên đường về nhà Tống Phong Phong không ngừng tìm kiếm đề tài để cùng Dụ Đông nói chuyện, Dụ Đông câu được câu không đáp lời hắn. Tống Phong Phong lại lần nữa hỏi cậu vì sao nhất định phải thi vào trường cao trung 3.
Có lẽ là cậu cần có người để giao lưu, cho nên lần này Dụ Đông đã không có giấu diếm.
“Trường trọng điểm trong thành phố có hai trường, tôi không nghĩ sẽ học Hoa Quan.” Cậu vừa đi vừa uống trà sữa uyên ương, ngoài ra còn cúi đầu nhìn vào hòn đá nhỏ trên mặt đất: “Không nghĩ cùng người kia làm bạn cùng trường.”
“Người nào?”
“Bọn họ bảo tôi gọi hắn là anh hai.”
Tống Phong Phong bừng tỉnh đại ngộ. Hắn rất muốn truy hỏi chuyện thần bí của vị ‘anh hai’ này, nhưng nhắc đến người này, Dụ Đông đương nhiên sẽ không vui. Tống Phong Phong chần chừ chốc lát, áp xuống nghi hoặc trong lòng.
Dụ Đông đến trước cửa siêu thị, đi vào mua hai bịch kẹo. Cậu đem trà sữa trống không đặt trên thùng rác, xé mở đóng gói, cho Tống Phong Phong hai viên.
Xe lửa vận chuyển hàng hóa kêu ca ca ca từ đường sắt chạy đến, hàng hóa vận chuyển lần này không phải than đá mà là gỗ, chất đống như tòa núi đôi.
Kẹo bò sữa vô cùng ngọt và béo. Tống Phong Phong xuýt xoa vì vị ngọt, hỏi Dụ Đông: “Cuối cùng thì cậu có thích ngọt hay không?”
“Thích, ăn đồ ngọt thì sẽ vui vẻ.”
Nhưng thoạt nhìn cậu cũng không quá vui vẻ, Tống Phong Phong thầm nghĩ.
“Lần trước tôi cho cậu chocolate, vì sao cậu lại không ăn?”
Dụ Đông xoay đầu nhìn hắn, cắn viên kẹo cứng ở trong miệng, hơi hơi nhíu mày, là biểu tình nhớ lại quá khứ.
Tống Phong Phong nhìn viên kẹo đường bị cắn nát ở trong miệng Dụ Đông, hắn tựa như nghe thấy thanh âm ‘cùm cụp’ tinh tế.
“Chocolate gì?” Dụ Đông xoay đầu nhìn chằm chằm vào ánh đèn tín hiệu đỏ rực, khóe miệng hơi hơi động đậy, bộ dáng như cười như không: “Tôi đã quên rồi.”
Hai người chầm chậm đi đến cầu Ngọc Hà, đang chuẩn bị đường ai nấy đi, thì bỗng Tống Phong Phong nhìn thấy một người đang đứng ở trên cầu.
Tống Anh Hùng mặc dép lê đứng ở đầu cầu, một chân giẫm lên lan can cầu, một chân khác ở trên mặt đất không kiên nhẫn mà nhịp chân.
“Tống Phong Phong!” Ông hướng về phía Tống Phong Phong rống to: “Qua đây!”
Ông vừa trở về cũng có nghĩa là ông mang rất nhiều hải sản về nhà. Tống Phong Phong hưng phấn, loảng xoảng loảng xoảng đẩy xe đạp đi qua: “Hắc! Ông chủ!”
Tống Anh Hùng nắm lấy đầu xe của hắn kéo về cửa nhà, Tống Phong Phong có chút không hiểu, thế nhưng nhìn thấy tư thế này của ông cha, thì khả năng cao là ổng muốn đánh người.
“Nghe nói mày dẫn Dụ Đông đi net cờ bạc?” Đôi mắt của Tống Anh Hùng như muốn phun ra lửa: “Không chỉ thua, mà mày còn hại Dụ Đông bị người ta lấy đồ chọi trúng đầu?!”