[QPTC] Chương 37: Thôi tình

Chương 37: Thôi tình

Ba người bọn họ cùng nhau ra ngoài, Lâm Trường Tư và Đại Hắc chẳng có chuyện gì chỉ có mỗi Chu Hành là bị thương, toàn bộ vết thương trên người đều do Nông Ngọc cào rách, quần áo cũng đã nhuộm màu máu. Nếu như Đại Hắc không đỡ hắn, phỏng chừng hắn chẳng thể đứng vững được, mà hiện tại trễ như thế này ký túc xá cũng sớm đã đóng cửa, lỡ như bây giờ hắn lớn tiếng kêu cửa thì chắc hẳn bảo vệ trông cửa sẽ đánh chết hắn.

Đại Hắc trèo vào trước, sau đó mới lén lút mở cánh cửa nhỏ rồi đỡ Chu Hành đi vào, bọn họ đêm nay trải qua chuyến phiêu lưu mạo hiểm đều đã khiến cho toàn thân mệt mỏi muốn chết, bây giờ Đại Hắc chỉ muốn leo lên giường nằm ngủ thẳng cẳng, thế nhưng Chu Hành mình đầy vết thương lại không đồng ý, một hai phải đòi đi tắm rửa, mà hắn hiện tại không có người đỡ sẽ không thể nào đứng vững, cho nên trách nhiệm hầu hạ hắn tắm rửa tự nhiên sẽ rơi xuống đầu Đại Hắc.

Đại Hắc đỡ hắn vào phòng tắm, một bên cởi quần áo giúp hắn, một bên thì ở trong lòng lải nhải: Ngày đó chỉ bị gặm có một chút mà cậu đã đánh tôi thành cái đầu heo, hiện tại cư nhiên bắt tôi làm bảo mẫu hầu hạ tắm rửa cởi quần áo thì không có chuyện gì, đây là đức hạnh gì chứ.

Hắn ở trong lòng lải nhải, nhưng tay chân lại rất lưu loát, không quá vài cái đã đem Chu Hành lột sạch sẽ, quần áo dính vết máu khô đều dính lên thân thể, phải ngâm nước rồi mới có thể cởi bỏ, dưới thân thừa lại một chiếc quần lót, vào lúc Đại Hắc trở tay chuẩn bị cởi xuống thì bị Chu Hành đánh một cái bốp: “Được rồi, cậu đi ra đi, tôi tự mình tắm.”

Nói xong xoay người đỡ tường, chuẩn bị đi mở vòi sen.

Đại Hắc che tay trừng mắt: “Đệch, đau quá, chính cậu đi đứng còn không vững, mình cậu có thể không?”

Chu Hành không thèm quan tâm đến hắn, chính mình tự mở vòi sen, dòng nước ấm áp chảy từ đỉnh đầu xuống dưới, quần lót nháy mắt ướt đẫm, ánh mắt Đại Hắc từ tấm lưng của hắn nhìn xuống, rồi dừng trên bờ mông gần như trơn bóng nuốt một ngụm nước miếng: Đệch, mông của tên này thật vểnh! Nghĩ đến mông thì lập tức nhớ lại chuyện gì đó, trong chớp mắt Đại Hắc nở nụ cười đê tiện, giả vờ nói: “Cậu xấu hổ cái gì ở đây chúng ta đều là đàn ông, chẳng lẽ vì trym của cậu quá nhỏ mà không dám nhìn người? Haha, đừng sợ, anh sẽ không kỳ thị cậu đâu.”

“Đi chết đi!” Chu Hành chửi ầm lên, trực tiếp cầm lấy vòi sen hướng về đôi mắt của Đại Hắc, Đại Hắc bị phun liều mạng trốn tránh, Chu Hành phun phun vài cái liền đem hắn đuổi ra ngoài, sau đó đóng sầm cửa lại.

“Đệch, có lầm không vậy, cậu muốn lạnh chết tôi à!” Đại Hắc ở bên ngoài đấm cửa mắng to, hiện tại trên người của hắn đều bị nước làm cho ướt, tuy rằng bây giờ không phải mùa đông nhưng mà mùa xuân cũng rất lạnh đó.

Hắn đấm cửa nửa ngày, bên trong không hề có tiếng đáp lại, vốn dĩ đó là nước nóng nhưng hiện tại đã trở thành nước lạnh, hắn đứng trước cửa bị lạnh đến run bần bật, lát sau chỉ đành xấu hổ đi đến tủ quần áo thay đồ, sau đó cầm lấy notebook rồi leo lên giường chơi game để phát tiết.

Đại Hắc thuộc tuýp người thần kinh thô, lúc hắn chơi game thì sẽ đắm chìm vào đó, rất nhanh đã đem tất cả mọi chuyện ban nãy quên hết không còn một mảnh, vui vui vẻ vẻ mang tai nghe lên nghe nhạc, ở trong game trêu chọc các em gái.

Hắn đang chơi đến hight, thì bỗng nghe thấy một tiếng bịch từ trong phòng tắm truyền đến, mang tai nghe còn nghe thấy rõ ràng như vậy, đủ thấy ngã mạnh đến dường nào, hắn tháo tai nghe xuống: “Mịa nó, đã nói đứng còn đứng không vững, như nào cũng đòi tự mình đi làm, hiện tại bị té vui chưa!” Vừa nói vừa vội vàng đi đến gõ cửa phòng tắm, bên trong cánh cửa một mảnh yên tĩnh: “Nè, mở cửa ra!” Tiếp theo đập cửa rầm rầm.

Hắn dán tai lên cửa bên trong không hề có tiếng vang nào, nhanh chóng thu lại tâm tư xem náo nhiệt, một chân giơ lên đạp cửa, cánh cửa phát ra tiếng rầm liền bị đá văng, Đại Hắc vừa đi vào, thì trông thấy Chu Hành trần trụi nằm co rút ở trên mặt đất, mày đang nhíu chặt tựa hồ vô cùng đau đớn.

“Nè, cậu bị sao vậy?” Đại Hắc vội vàng bế người dậy, đem hắn đặt lên trên giường, dùng chăn che lại.

Chu Hành đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, chỉ trông thấy môi hắn đang nhấp nháy, nhưng lại không hề phát ra âm thanh.

“Hử? Không phải bị té đến ngu rồi chứ?” Đại Hắc đem đầu thò đến gần, Chu Hành mở to đôi mắt mơ màng nhìn hắn, sau đó duỗi tay ôm lấy cổ hắn, đem đầu vùi vào lồng ngực đối phương.

“Đệch, cậu làm gì vậy, Hắc gia tôi không phải gay!” Đại Hắc bị hành động này của hắn dọa cho nhảy dựng, vội vàng nắm lấy tay hắn, vừa kéo liền thấy sắc mặt Chu Hành đỏ ửng, đôi mắt tràn đầy mê ly, tựa như cách một tầng sương, cánh tay của hắn cũng rất nóng.

“Nè, cậu sao vậy, cậu đừng nhìn tôi như thế, Hắc gia tôi sẽ không bị cậu dụ dỗ đâu!” Đại Hắc đẩy hắn ra hắn lại quấn lên, ngoài miệng nói đầy lý lẽ cự tuyệt chính đáng, lồng ngực lại không ngừng nhảy dựng, đệch, ai đến nói cho hắn biết, cái người ngày thường hung thần ác khí tại sao hôm nay lại trở nên câu người như vậy!

Chu Hành tiếp tục quấn lấy hắn, tay cũng ôm cổ hắn, đầu thì gác lên trên vai, trong miệng không ngừng thở dốc, dán lên tai hắn nói ra một câu mềm như bông: “Nóng, nóng quá.”

Đệch, nóng còn dán lên người ‘tôy’. Đại Hắc quả thật khóc không ra nước mắt: “Tổ tông, cậu buông tha cho tôi nha? Hắc gia tôi sợ cậu rồi, không chơi với cậu nữa được chưa.”

“Nóng quá.” Chu Hành căn bản không nghe thấy đối phương nói cái gì với hắn, hắn chỉ cảm thấy bản thân mình thật nóng, quá nóng tựa như sắp sửa nổ tung, dán lên thứ này làm hắn rất thoải mái, làn da nóng đến phát đau dán ở trên người đối phương giống như tìm được nơi an ủi, làm hắn không tự chủ được muốn dán lên người đó, làn da được đụng chạm mang theo cảm giác tê dại làm hắn không kiềm được phát ra vài tiếng rên rỉ, cũng càng thêm cố gắng hướng về phía đó.

Tiếng thở dốc trầm thấp kéo dài quyến rũ vang ở bên tai, hơi thở ấm áp phun lên cổ của mình, thân thể Đại Hắc không khỏi rùng mình nổi lên một tầng da gà, hắn không khỏi kẹp hai chân siết chặt phần dưới, cánh tay nhanh chóng đẩy đối phương ra xa, đứng lên chuẩn bị chạy đi, đệch, nếu tiếp tục bị hắn dày vò như vậy, thì rất nhanh sẽ phải lau súng cướp cò!

“Hửm?” Chu Hành bị đẩy liền cảm thấy cả người nóng lên, vô cùng khó chịu, hắn bất mãn hửm một tiếng, hai mắt mông lung nhìn thấy đồ vật kia muốn chạy đi, vội vàng tiến lên ôm lấy, toàn bộ thân thể đều chui ra quấn lấy đồ vật kia, vì sợ bị đẩy ra mà cọ cọ lên đồ vật nọ tựa như làm nũng, sau đó vươn tay ôm một cái, đừng chạy mà.

Đại Hắc bị Chu Hành trần trụi vọt vào trong ngực mình, thân thể trơn bóng ở trên người mình cọ xát, hắn ta cảm thấy toàn bộ máu nóng trên đầu mình đều đã di chuyển xuống nơi nào đó, lại nhìn ai kia đang rút vào ngực mình, nội tâm trở nên hung ác, hai tay sờ lên cánh mông của đối phương, hung hăng đối với người trong ngực hô: “Mẹ nó, cậu còn tiếp tục câu dẫn thì đừng trách Hắc gia tôi!”

Câu trả lời của Chu Hành là tiếp tục cọ cọ lên người hắn.

“Là cậu câu dẫn tôi trước, nếu ngày mai cậu muốn làm thịt tôi, thì Hắc gia tôi nhận hết!” Nói, lại giống như hi sinh anh dũng ôm lấy thân hình trần trụi của người trong ngực, một phen đè hắn lên giường, giữ chặt lấy cằm hắn hung tợn hôn lên, kỹ năng hôn của Đại Hắc siêu cao, tuy rằng kỹ năng hôn của Chu Hành có phần ngây ngô thế nhưng lại rất nhiệt tình, hai người rất nhanh đã ở trên giường lăn lộn, hôn đến phát ra thanh âm chụt chụt.

Đương nhiên Đại Hắc hẹn hò với bạn gái sẽ không phải là tình yêu trong sáng, cho nên Chu Hành so với hắn còn thua xa lắm, thật mau đã bị hôn đến thở hồng hộc, nước bọt không kịp nuốt xuống tràn ra khoé miệng làm cằm trở nên ướt nhẹp.

Đại Hắc rời khỏi miệng hắn, nở nụ cười đắc ý: “Dê con, cùng tôi so kiss sao, vào lúc Hắc gia tôi thông đồng với em gái, không biết cậu đang ở nơi nào nghịch bùn đâu.”

Chu Hành cau mày nhìn hắn chằm chằm, bất mãn việc hắn rời miệng, nâng đầu cắn lên cằm hắn, tựa như đang hút thạch trái cây vậy hôn hôn liếm liếm, làm Đại Hắc nhịn không được nở nụ cười: “Ngốc! Để Hắc gia chỉ cậu cái gì gọi là hôn.” Nói, nhéo nhéo cằm hắn, nhìn vào đôi mắt bất mãn của đối phương, nhẹ nhàng cười, hôn lên môi hắn: “Bé cưng, hôn là phải hôn như vậy nha.”

Hắn đầu tiên hôn hôn liếm liếm môi dưới một trận, sau đó đợi đối phương nhịn không được vươn ra đầu lưỡi, thì chậm rãi ngậm ngậm lấy đầu lưỡi nơi đó hút hút mút mút, thẳng đến lúc đối phương chịu không nổi nữa chủ động vươn đầu lưỡi quấn lên, mới ở trong miệng đối phương đảo quanh, hôn đến khi đối phương không còn sức lực quấn lấy mình mới chịu buông tha.

“Thoải mái không?” Đại Hắc ở trên môi đối phương hôn hôn, tay cũng bắt đầu đặt trên người đối phương vỗ về chơi đùa, điểm đỏ nơi đó tựa như một hạt đậu đỏ bị hắn trêu đùa mà biến thành màu đỏ sẫm, sưng lên như viên đá nhỏ, nhẹ nhàng kéo là có thể làm cho Chu Hành phát ra một chuỗi rên rỉ, ngực cũng nâng lên hướng vào tầm tay của hắn.

“Đừng gấp.” Đại Hắc đè lại thân thể của hắn, ở trên môi hôn hôn hai cái: “Còn có càng thoải mái hơn.” Nói, hạ thấp thân mình, dừng lại trước ngực hắn, nhìn nhìn đầu vú đỏ sẫm, ngẩng đầu xem người dưới thân liếc mắt nhìn mình, ở dưới đôi mắt nóng bỏng của hắn, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút hạt đậu nhỏ.

“A~” Chu Hành bị hắn trêu đùa đến đỏ mặt, ngẩng đầu về phía sau nhịn không được thấp giọng rên rỉ.

Đại Hắc trông thấy biểu tình của đối phương nhịn không được nở nụ cười, nhìn người này nằm dưới thân mình rên rỉ quả nhiên cảm thấy thành tựu, tuy rằng không có khoái cảm thân thể nhưng lòng hắn đạt được thỏa mãn, so với làm tình còn sướng hơn, hắn nhịn không được muốn nhìn thấy càng nhiều biểu cảm trầm luân trong biển tình của đối phương,

Nghĩ như vậy ánh mắt của hắn tối thêm vài phần, càng thêm ra sức trêu đùa đối phương. Hắn một tay khảy khảy đầu vú bên trái, một tay mò xuống dưới thân sờ soạng, miệng cũng đùa bỡn đầu vú bên phải, thẳng đến khi làm đầu vú nơi đó sưng sưng đỏ đỏ đến trầy da mới chịu buông tha đem đầu dời đi, bàn tay sờ đến hạ thân đối phương, ở trên trụ thể xoa bóp vài cái, ngay lập tức cái đồ vật kia đã chịu không nổi bành trướng đứng thẳng, Đại Hắc ngồi ước lượng lại nhịn không được hôn mặt đối phương, nhìn chằm chằm vào mắt đối phương hài hước nói: “Quào, em trai không nhỏ nhưng mà so với Đại Hắc tôi thì chỉ là một vật nhỏ, haha.”

Chu Hành bị hắn sờ mặt càng thêm ửng đỏ, ngẩng đầu thở dốc không ngừng, hai chân nhịn không được kẹp chặt cọ xát, thân mình rúc thành một khối, khoé mắt bởi vì kích động mà tràn ra nước mắt, bộ dáng động tình kia càng làm hạ thân Đại Hắc kích động, Đại Hắc nhanh chóng lột quần áo mình xuống, nhào lên người hắn, cùng đối phương cọ cọ hạ thân, miệng cũng ý loạn tình mê hôn lên môi hắn, vừa thở vừa kéo tay hắn sờ lên hạ thân của mình: “Bé cưng, bé cưng, giúp tôi sờ sờ, chịu không nổi.”

Chu Hành hai mắt đẫm lệ mê hoang mang nhìn hắn, biểu tình thoạt nhìn ngây ngốc, bị hắn nắm lấy bàn tay đi sờ, nhanh chóng nghe lời mà sờ lên, còn chưa chạm đến hai lần, đồ vật nóng bỏng kia lại càng thêm trướng lớn, Đại Hắc nhịn không được lật thân đối phương, làm hắn ghé lên trên giường, kẹp chặt hai chân, vỗ vỗ cánh mông trắng nõn của hắn, không nhịn được nói: “Mông của cậu so với phụ nữ càng gợi cảm.”

Nói xong liền đem thân mình áp lên, đẩy đồ vật nóng bỏng vào giữa hai chân đối phương, miệng cũng không ngừng hôn lên tấm lưng của hắn: “Không được rồi, ngoan, trước để tôi đến một phát, đợi lát nữa tôi sẽ cho cậu sướng.” Nói, không ngừng ở giữa hai chân hắn trừu sáp.

Chu Hành không thoải mái vểnh mông giãy giụa, nhưng thật ra lại làm hắn càng lúc càng sướng, sắc mặt Đại Hắc đều đã xuất hiện một chút hồng hồng, hắn cũng càng ngày càng thở dốc, vào lúc kích động hắn còn kéo tay Chu Hành ra đằng sau lưng, thân thể va chạm càng thêm lợi hại, trong miệng cũng nhịn không được kích động: “A, cứ động như vậy, thật sướng, bé cưng thật ngoan!”

Chỉ nghe hắn đánh sâu vài phút, trong miệng hô một tiếng a, đĩnh eo một cái ở giữa hai chân đối phương bắn ra bạch trọc, thân mình xụi lơ, hư thoát ghé vào lưng đối phương.

Chờ hắn nghỉ ngơi vài phút phục hồi tinh thần, liền thấy Chu Hành bị hắn áp ở trên giường, đầu nằm trên đầu gối, nước mắt chảy ra, thoạt nhìn vô cùng đáng thương, Đại Hắc nhanh chóng thò lại ôm lấy đối phương vào trong ngực, hôn lên miệng đối phương rồi dỗ dành: “Bé cưng, làm với cậu thật thoải mái, trước đây vẫn chưa từng sướng đến vậy, còn chưa đi vào đã sướng như thế, bé cưng, cưng quả là bảo vật.”

Nói xong lại hôn hôn vài cái, tay cũng bắt đầu trêu đùa đầu vú của hắn: “Bé cưng, hiện tại anh đây sẽ làm cho cậu thoải mái.” Miệng bắt đầu một đường hôn xuống, hôn hôn xương quai xanh, liếm liếm đầu vú, rồi hôn hôn cái rốn, mạnh mẽ kéo hai chân hắn ra, ở tại đùi trong vừa nãy bị hắn làm cho sưng đỏ hôn mút, Chu Hành kích động rên rỉ còn mang theo âm thanh nức nở, thân thể vặn vẹo nghĩ tránh đi trói buộc từ hắn, Đại Hắc không chịu buông tay đến cuối cùng còn dùng đôi tay nâng mông đối phương, ngậm lấy trụ thể.

“A~” Người dưới thân kêu lên một tiếng rên rỉ lâu dài dính nhớp, hạ thân nóng bỏng bị kích thích khiến hắn liều mạng khép chặt hai chân, cái đầu Đại Hắc cũng vì thế mà bị kẹp giữa: “Ưm ư….. Không cần…Không…..” đôi tay cố gắng hết sức đẩy đầu Đại Hắc lên.

Đại Hắc căn bản không để ý đến sức lực nhỏ bé kia, đôi tay nhẹ nhàng dùng chút lực, liền bẻ hai chân đối phương ra, Chu Hành bị đè ở trên giường thừa nhận từng trận hôn mút liếm láp, cuối cùng hắn chịu không nổi ‘á’ lên một tiếng bắn ra, thân mình nằm trên giường xụi lơ.

Đại Hắc từ trong miệng nhả ra trụ thể đã mềm xuống, liếm liếm bạch trọc ở khoé miệng: “Thì ra mùi vị tinh dịch của đàn ông là như vậy, thật tanh.”

“Bé cưng sướng không?” Đại Hắc đem thân của đối phương ôm vào lòng ngực, hôn hôn vào miệng đối phương. Hiện tại toàn thân Chu Hành đều vô lực, đầu mềm như bông rũ trên vai hắn, Đại Hắc cười vỗ mông đối phương: “Còn chưa bắt đầu đã chịu không được, vừa rồi không phải câu dẫn tôi mê hoặc tôi rất nhiệt tình sao?”

“Bé cưng, có khả năng sẽ đau một chút, thế nhưng dựa vào kỹ thuật của tôi thì đến cuối cùng cậu chỉ biết sướng.” Đại Hắc cười nói, cánh tay đặt ở sau lưng cũng bắt đầu sờ soạng xuống dưới, bây giờ không phải ở phía trước nữa mà là lỗ nhỏ phía sau.

Tốt xấu gì hắn cũng đã từng vì theo đuổi một cô hủ nữ mà cố tình học bù tri thức đam mỹ, cho nên hắn biết cần phải khuếch trương gì đó, lén trộm hũ kem mặt của Nhị Hầu, rồi cẩn thận duỗi tay đi vào bắt đầu bôi trơn nới rộng, ban đầu Chu Hành còn ngoan ngoãn mặc người đùa nghịch, sau đó sức lực dần dần khôi phục trở lại mà giãy giụa, Đại Hắc thấy hắn giãy giụa đến lợi hại thì nhanh chóng ném hũ kem mặt đi, vỗ vào mông hắn: “Nhìn vẻ này hẳn cậu được bôi trơn tốt rồi, sung sức như vậy.”

Kéo đầu hắn, ở trên môi hắn liếm liếm hai cái: “Vậy tôi đi vào đấy nhé.” Nói nâng lên thân mình đỡ lấy hạ thân, nhắm ngay lỗ nhỏ phía dưới ra sức đĩnh vào.

“Á…. Không cần… Đau quá.”

“A…..”

Hai âm thanh a phát ra cùng nhau, một cái là sướng, một cái là đau, Chu Hành đau đớn nhíu mày, co rút thân mình nghĩ thoát khỏi người hắn, Đại Hắc ấn lại không cho đối phương động đậy, hạ thân lại đĩnh thêm một phát, cả cây vẫn chưa vào hết.

“Hu hu….. Từ bỏ, tôi đau….. Buông tôi ra…..Căng quá.” Chu Hành cau mày ở trên người hắn vặn vẹo giãy giụa, Đại Hắc vừa sướng vừa nhẫn, nghẹn đến đỏ mặt, vội vàng nâng hai tay lên ôm lấy thân hắn: “Tổ tông ơi, đừng nhúc nhích nữa, lại động tôi sẽ không nhịn được.”

Chu Hành lúc này không còn lý trí căn bản không chịu nghe lời hắn nói, thân mình càng thêm vặn vẹo, Đại Hắc trở nên tàn nhẫn một phen đem đối phương đẩy ngã ở trên giường: “Đây là do cậu tìm đến!” Nói, hạ thân liều mạng va chạm, trụ thể nóng bỏng ra ra vào vào, mang theo nóng rát cùng tê dại, Chu Hành cảm thấy bản thân sẽ hỏng mất, trong miệng khóc nháo mơ hồ không rõ, lại bị Đại Hắc hôn lên hết thảy thanh âm đều bị chặn lại trong miệng.

“Ngoan, rất nhanh sẽ thoải mái.” Đại Hắn kéo hai chân hắn đặt ở đầu vai, hạ thân thọc vào rút ra càng nhanh, một tay nắm lấy trụ thể đối phương xoa bóp tuốt lộng, không quá bao lâu bên trong không khí vang lên âm thanh bạch bạch bạch cùng với tiếng thở dốc làm người đỏ mặt tim đập, ngoài ra còn có tiếng nước dính nhớp dâm mỹ.

Đại Hắc nhịn không được nhìn người dưới thân, khuôn mặt trắng nõn bị tình dục làm cho đỏ bừng, đôi môi khẽ mở, không ngừng thở dốc, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn chằm chằm không hề chớp mắt, đôi tay duỗi ra quấn lấy cổ hắn, Đại Hắc đột nhiên cảm thấy nhịp đập trong tim hắn càng lúc càng nhanh, hạ thân cũng càng lúc càng kích động mà lao đến, trong miệng hung hăng hô một tiếng: “Thằng nhóc này, so với phụ nữ còn câu người hơn!” Đôi tay nhanh chóng ôm lấy lưng hắn, đem hắn nâng lên, quỳ đứng liều mạng chạy nước rút.
….………

Phiên vân phúc vũ(1), tình ái(2)quấn quýt si mê.

(1): thành ngữ là câu rút gọn của ‘phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ’. Ý nghĩa của câu thành ngữ này là chỉ sự thay đổi như chong chóng, không biết đi đâu mà lần.

(2): mị để từ tình ái vì như vậy nghe nó có vần hơn là để từ tình yêu thôi à.

Chương 38.

[QPTC] Chương 36: Phong ấn

Chương 36: Phong ấn

Nửa linh hồn kia ở trên không trung cười to khoảng chừng nửa phút mới bình tĩnh trở lại, Lâm Trường Tư quan sát hắn cẩn thận, Lâm Cửu Gia từng nói vào lúc tìm được hồn phách của Lâm Thiên Lí, thì oán khí trên người hắn đã tích tụ quá nhiều, lệ khí nồng đậm chỉ biết giết chóc.

Sau khi linh hồn bị phân liệt, một nửa đạt được lý trí nhưng linh lực lại yếu đi rất nhiều, còn nửa kia cất chứa toàn bộ lệ khí đạt được hầu hết tất cả linh lực, nhưng vì không có lý trí khống chế nên càng thêm điên cuồng, nói cách khác chính là lục thân không nhận chỉ tùy tâm tình mà làm.

Lâm Trường Tư buồn bực, không phải Lâm Cửu Gia nói nửa linh hồn kia đã bị phong ấn rồi sao? Như nào lại thức tỉnh rồi? Chẳng lẽ vừa rồi bị hắn đánh thức sao? Lâm Trường Tư xanh xao nghĩ.

Lâm Cửu Gia từng giải thích hai nửa linh hồn không thể tách nhau quá lâu, nếu không sau này rất khó dung hợp, vì vậy bây giờ nửa linh hồn này mà chạy thoát về sau rất khó tìm kiếm trở về, thế nhưng hiện tại chú hai không có ở đây, cho nên nửa linh hồn muốn đi thì ai có thể ngăn được?

Lâm Trường Tư cau mày trầm tư.

Căn bản nửa linh hồn kia chẳng hề quan tâm đến suy nghĩ của bọn Lâm Trường Tư, hắn cười to xong rồi nhìn quanh bốn phía, hưng phấn lóe thân chuẩn bị rời đi, hắn bị phong ấn quá lâu, quá nhớ thương thế giới không chút thay đổi này, Lâm Trường Tư thấy hắn muốn đi thì vội vàng kêu lên: “Đừng đi!”

Vừa dứt đời, liền trông thấy nửa linh hồn kia di chuyển không xa trên không trung tựa như đụng phải thứ gì mà bị bắn ngược trở về, hắn thử vài lần nhưng đều bị bắn ngược trở lại không có ngoại lệ, hắn càng lúc càng điên cuồng, khói đen trên người cũng tích tụ quay cuồng càng nhiều, sức va chạm cũng càng lớn, cho dù hắn gia tăng nặng lực như nào thì vẫn như cũ không thể xuyên qua tấm chắn vô hình, dùng lực càng lớn thì lực phản càng thêm mạnh.

Trông thấy tình huống hiện tại, Lâm Trường Tư lập tức nhớ đến mệnh trung trói buộc mà Lâm Cửu Gia đã nói, vận mệnh của y cùng Lâm Thiên Lí là phải cả đời quấn quanh bên nhau, cho nên hai nửa linh hồn đều không thể cách xa y 10 mét, trừ khi là có ngoại lực giúp đỡ, cho nên Lâm Thiên Lí có thể tạm thời tránh khỏi trói buộc là nhờ ngoại lực của Lâm Cửu Gia.

Nghĩ đến đây Lâm Trường Tư trở nên an tâm hơn, xem ra vẫn là Lâm Cửu Gia suy xét lâu dài, thấu đáo.

Nửa linh hồn kia cố gắng hồi lâu, thân thể điên cuồng đều bị khói đen bao phủ, tựa như một đám khói đen, hắn làm như nào cũng không thể thoát khỏi, tức giận thô bạo hét lớn một tiếng, vung tay, một chưởng đánh ra trúng vào cái cây có độ dày hơn bốn năm miệng bát, cái cây đổ xuống, đứt gãy so le không đồng đều, rõ ràng là bị một ngoại lực có sức mạnh cực lớn đánh vào.

Nhóm người Lâm Trường Tư đứng dưới mặt đất sững sờ, đây là một đoạn tình tiết chỉ có thể nhìn thấy trong phim kiếm hiệp, tất cả bọn họ đều khiếp sợ đến ngưng thở, sợ hãi nhìn vào quái vật đang trên không trung, sợ không cẩn thận sẽ dẫn phát tính tình bạo ngược của hắn, mà tất cả bọn họ là kẻ phải hứng chịu tai ương.

Quỷ kia không thể rời khỏi nơi này, bất đắc dĩ từ trên không trung đáp xuống, liếc mắt quét đến Lâm Trường Tư, sau đó là nhóm người Đại Hắc, Chu Hành cùng Nông Ngọc.

“Quỷ?” Quỷ kia thoáng nhìn Nông Ngọc liền biết hắn không phải là người, dịch chuyển một cái chạy đến bóp cổ của hắn, ở trên người ả ngửi ngửi một chút, sau đó nhăn nhăn cái mũi, lắc lắc cái đầu, một bộ ngửi trúng mùi thối, tiếp đó ném hắn sang một bên, nói một cách tràn đầy kinh tởm: “Hoa yêu? Nửa quỷ nửa yêu, vừa thối vừa thơm, thật khó ngửi!”

Sau khi bị sức lực cực lớn của hắn ném ra ngoài, Nông Ngọc căn bản không thể xoay người đứng vững, hung hăng nện trên mặt đất, đau đến nửa ngày cũng không thể đứng dậy, hắn thân là bán yêu mê điệp hương(1), mùi hương trên người hắn cũng là thôi tình hương(2) đỉnh cấp trên nhân gian, nói hắn thối là đang sỉ nhục bản thân hắn, nhưng hắn lại không dám chọc giận quỷ kia, cho nên đành phải nuốt hận không dám cãi lại.

(1): Cây Rosemary, tiếng Việt gọi là cây hương thảo, là một loại thảo dược thơm có lịch sử lâu dài về cả ẩm thực và dược liệu.
(2): hương thơm kích dục.

Quỷ kia không còn hứng thú nghiên cứu Nông Ngọc, lại đem ánh mắt chuyển sang ba người Lâm Trường Tư, ba người bị hắn nhìn thẳng, tựa như con ếch bị rắn coi trọng, sau lưng nổi lên một tầng da gà, thân thể đều trở nên cứng đờ.

Quỷ kia nhìn chằm chằm vào Lâm Trường Tư đang chắn hai người phía sau, cau mày, nhớ lại hình như ban nãy có người gọi hắn, hắn ta hứng thú cười rộ lên, dịch chuyển một cái đứng ở trước mặt Lâm Trường Tư.

Lâm Trường Tư nhìn khuôn mặt hung ác thô bạo của Lâm Thiên Lí ở trước mặt mình, suýt nửa bị dọa đến đặt mông ngồi xuống đất.

Quỷ kia tựa như vô cùng hài lòng Lâm Trường Tư đối hắn sợ hãi, hắn ta ngẩng mặt một cách cao ngạo tự phụ, đi đến trước mặt Lâm Trường Tư nhìn chằm chằm vào đôi mắt của y, trên mặt cũng hiện ra biểu cảm mê hoặc: “Hửm? Ta thấy ngươi…… Thật quen thuộc. Ngươi là ai?”

“Ặc.” Lâm Trường Tư sửng sốt, cũng không biết trả lời như nào, nếu là Lâm Thiên Lí tự nhiên đối với y quen thuộc, nhưng mà quỷ này đã bị phong ấn nhiều năm, đối với mình quen thuộc? Chẳng lẽ ở trong thân thể của mình ngốc lâu quá nên đối với thân thể y quen thuộc?

Y suy nghĩ cả buổi cũng không nói ra câu nào, quỷ này điên cuồng như vậy, y sợ y vô tình nói gì đó mà chọc giận hắn, đến lúc đó tất cả mọi người đều gặp tai ương, Đại Hắc, Chu Hành nín thở, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Chẳng lẽ ngươi là người đã phân liệt ta?” Quỷ kia nhìn chằm chằm vào Lâm Trường Tư suy đoán, hồi lâu lại lắc đầu: “Không, không phải, người nọ không trẻ như ngươi….. Bị phong ấn lâu như vậy, đến mặt của người kia ta cũng không nhớ.” Hắn nói rồi vỗ vỗ đầu, nghĩ cố gắng nhớ lại chuyện gì đó.

Lâm Trường Tư đoán hắn đang nói về Lâm Cửu Gia: Qua nhiều năm như vậy, Lâm Cửu Gia đều từ từ già đi, nếu chú gặp được phỏng chừng cũng không biết.

“Đều do kẻ kia, ương ngạnh phân tách thân thể của ta, còn đem ta phong ấn nhiều năm như vậy, hừ, chờ ta tìm được hắn, ta nhất định sẽ xé xác hắn, làm hắn sống không bằng chết!” Quỷ kia nói đến Lâm Cửu Gia chính là một trận nghiến răng nghiến lợi, khí đen trên mặt trở nên nồng đậm, nói nói sắc mặt cũng biến thành dữ tợn, đôi mắt tựa như nứt ra, một bộ sắp sửa trở nên cuồng bạo, tóc trong không khí đứng gió tung bay, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

Lâm Trường Tư hoảng sợ, không chút dấu vết lùi ra phía sau một bước, lôi kéo Đại Hắc vô cùng cẩn thận lui ra sau, quỷ này không còn lý trí, cho nên suy nghĩ cùng tính cách tương đối đơn thuần, không vui liền tức giận, lại không thể khống chế bản thân, hơn nữa trong lòng nghĩ gì cũng đều hiện lên trên mặt, y không nghĩ bản thân sẽ trở thành bao cát trút giận của hắn.

Quỷ kia im lặng ở trong cảm xúc của mình, không hề hay biết ba người Lâm Trường Tư chạy trốn, Nông Ngọc lại vô cùng tỉnh táo, tự nhiên không dễ dàng để ba người Lâm Trường Tư thực hiện được, hắn cần thiết phải cướp được hồn phách của Li Ly!.

Nông Ngọc nhặt đá từ mặt đất lên, vận khí ném về phương hướng của Lâm Trường Tư, sức lực cực lớn, âm thanh xe gió cũng cực đại, ngay lập tức làm quỷ bừng tỉnh.

Nông Ngọc tính sai một bước, quỷ kia thính lực nhạy bén, đầu tiên không phải nhìn phương hướng viên đá đang bay, mà là phương hướng viên đá được ném, hắn hung ác trừng lớn đôi mắt, tròng mắt sung huyết đến đỏ bừng, lập tức bay qua gắt gao bóp chặt yết hầu của Nông Ngọc.

“Ực.” Nông Ngọc bị hắn bóp chặt, xương cốt tựa như sắp vụn nát, hắm giãy giụa, tay liều mạng hướng về bọn Lâm Trường Tư múa may. Quỷ này thật cmn quái thai, lần này là hắn tự làm tự chịu, dẫn lửa lên người.

Cuối cùng quỷ kia cũng chú ý đến động tác của Nông Ngọc, hắn nhìn theo phương hướng được chỉ, liền trông thấy thân ảnh chạy trốn của nhóm Lâm Trường Tư, hỏa khí đầy người tức khắc nổ lửa, vận khí đánh một chưởng lên người Nông Ngọc, bước chân không ngừng đuổi theo bọn Lâm Trường Tư.

Nông Ngọc bị một chưởng đánh thẳng vào ngực, trực tiếp phun ra một ngụm máu.

Hắn quỳ rạp trên mặt đất nhìn quỷ kia đuổi theo ba thân ảnh, cười lạnh, tuy rằng hắn bị thương nhưng tốt xấu cũng sẽ không chết, còn bọn Lâm Trường Tư lại không may mắn đến vậy, dựa vào cảm xúc của quỷ này, ha ha, chắc chắn sẽ không còn ai có thể sống sót.

Hắn có chút nhịn không được muốn xem biểu tình của Lâm Thiên Lí khi mà trông thấy Lâm Trường Tư bị giết chết, ha ha ha, Nông Ngọc cười ha hả, lại có chút đáng tiếc, mệch cách hiếm thấy như vậy chết đi quả thật có chút luyến tiếc, thế nhưng không quan trọng bằng tính mạng của mình, vẫn là nhanh chóng chạy đi, nếu như quỷ kia xử lý xong bọn Lâm Trường Tư, lại trở về tìm hắn thì thật không tốt chút nào.

Nghĩ như vậy Nông Ngọc nhanh chóng đỡ cây đứng dậy, bước vài bước đi vào bóng đêm, hồn phách của Li Ly nhìn dáng vẻ này thì chỉ có thể lần sau lại đến tìm.

Chu Hành bị thương, Lâm Trường Tư cùng Đại Hắc ôm hắn căn bản không thể chạy nhanh, không được bao xa đã bị quỷ kia đuổi đến, trên mặt quỷ kia toát ra khói đen nặng nề, vết máu giữa mày càng thêm đỏ tươi, đôi mắt gắt gao chăm chú nhìn chằm chằm vào ba người bọn họ, là vô cùng tức giận bọn Lâm Trường Tư chạy trốn.

Lâm Trường Tư đem Đại Hắc cùng Chu Hành che chắn ở phía sau, Chu Hành giữ chặt Lâm Trường Tư, không cho y tiến lên, quỷ này không phải là Lâm Thiên Lí, căn bản sẽ không đối với Lâm Trường Tư thủ hạ lưu tình.

Lâm Trường Tư vỗ vỗ trấn an, nơi này chỉ còn ba người bọn họ, Chu Hành bị thương căn bản không có khả năng ra tay đối phó quỷ này, tốt xấu gì quỷ này cũng là Lâm Thiên Lí nửa linh hồn, cho nên y ra ngăn còn hữu hiệu hơn Đại Hắc.

Chu Hành không thể ngăn cản, trộm đem chỉ đỏ đưa cho y, bảo y nhân cơ hội trói được quỷ kia thì chạy trốn, Lâm Trường Tư thở dài trong lòng, y cùng quỷ này quấn quanh bên nhau, quỷ không thể cách y 10 mét, cho nên y có chạy trốn thì quỷ này cũng sẽ bị pháp trận của Lâm Cửu Gia kéo đi. Y nghĩ như vậy, nhưng cũng không nói, chỉ cảm ơn Chu Hành rồi tiếp nhận chỉ đỏ.

Quỷ kia nhìn họ càng thêm tức giận đến nghiến răng, phất tay áo muốn xông đến, thì Lâm Trường Tư đã vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Dừng lại, chú sẽ hối hận nếu giết chết em.”

Tuy rằng quỷ kia đã không còn lý trí, nhưng vẫn nghe hiểu lời Lâm Trường Tư nói, bước chân dừng lại, đôi mắt khát máu gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Trường Tư, không nói gì, nhưng biểu tình phảng phất như đang nói: Lý do, không tìm được lý do ta sẽ xé rách ngươi!

Trái tim nhỏ bé của Lâm Trường Tư bị hắn nhìn đến sợ hãi, trộm nuốt nước bọt, mới mở miệng nói: “Chú có biết vì sao từ lúc bắt đầu chú đã không thể rời khỏi nơi này, nhưng bây giờ thì được không?”

Quỷ kia nghe Lâm Trường nói, biểu tình nhanh chóng thay đổi, lập tức phản ứng lại quả thật vừa nãy hắn chạy qua đây không hề bị bất cứ thứ gì ngăn chặn.

Hắn nghĩ, ánh mắt cũng trở nên nguy hiểm, bay qua nắm lấy cằm của Lâm Trường Tư, sốt sắng truy hỏi: “Mau nói, vì sao?”

Lâm Trường Tư trợn trắng mắt, quả nhiên hai người là một, đều thích nắm cằm người khác.

Lâm Trường Tư nói: “Chú buông tay trước rồi em mới nói.” Sau đó bắt đầu bẻ tay quỷ kia, mới vừa chạm vào, ngón tay quỷ kia bị đụng trúng lập tức trở nên hư vô, quỷ kia thấy thế hoảng sợ, vội vàng né tránh Lâm Trường Tư, trong mắt hiện ra vài phần khiếp sợ: “Ngươi chính là phong ấn kia?”

Lâm Trường Tư không hiểu hắn nói cái gì, y cũng vô cùng tò mò vì sao y chỉ chạm nhẹ vào tay quỷ kia, thì bộ phận đó của quỷ sẽ biến thành hư vô.

Tiếp đó, sắc mặt vốn dĩ bị lời nói của Lâm Trường Tư làm cho bình tĩnh trở lại bắt đầu trở nên đen nghịt, trong mắt tràn đầy tham lam, khát máu, chuyên chú nhìn vào Lâm Trường Tư: “Hừ, phong ấn?! Hiện tại ta sẽ giết ngươi, xem ngươi lấy gì phong ấn ta, haha!”

Vừa dứt lời liền phi thân đánh về phía Lâm Trường Tư, Lâm Trường Tư căn bản không nghĩ tới biến cố sẽ xuất hiện, quỷ kia đột nhiên phát điên, mà y một chút cũng chưa kịp chuẩn bị.

Y chưa từng học qua võ công, thần kinh vận động cũng không có, cho nên dựa vào tốc độ của quỷ kia, Lâm Trường Tư căn bản không kịp phản ứng, mắt thấy một chưởng uy lực chuẩn bị đánh lên trên người, thì liền trong thấy một tấm lụa trắng ở ngay bên cạnh vọt đến, kéo lấy bàn tay quỷ đẩy đi, Lâm Thiên Lí ở bên cạnh dịch chuyển đến chính giữa hai người, ném lụa trắng che ở trước người Lâm Trường Tư, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nửa kia của mình, môi khẽ nhếch lạnh lùng phun ra một câu: “Ngu xuẩn!”

Ngoài mặt Lâm Thiên Lí tràn đầy bình tĩnh, nhưng thật ra trái tim của hắn lại kinh hoàng đến nhảy dựng, một giây kia, có trời mới biết hắn chạy như bay qua đây, mắt thấy một chưởng sắp đánh vào Lâm Trường Tư, trái tim của hắn đều đã đình chỉ, một chưởng tràn đầy uy lực, nếu như thật sự đánh trúng Lâm Trường Tư, ước chừng không còn phương pháp xoay chuyển trời đất, hắn nhanh chóng xả dây cột tóc chắn lấy một chưởng kia, may mắn, hắn may mắn vì bản thân không đến muộn một giây.

Lâm Thiên Lí bình tĩnh hô hấp của mình, nhưng lửa giận trong lòng lại dâng lên ngập tràn.

“Chú hai!” Lâm Trường Tư hưng phấn kêu to, hiện tại trông thấy Lâm Thiên Lí y mới thật sự thở phào nhẹ nhỏm, có trời mới biết buổi tối hôm nay y bị dọa biết bao nhiêu lần, còn suýt chút nữa bỏ mạng tại nơi đây.

Lâm Thiên Lí vỗ y, ý bảo y nhanh trốn đi.

Quỷ kia đột nhiên bị đẩy, ánh mắt hung tợn nhìn về phía Lâm Thiên Lí, thấy rõ bộ dáng của Lâm Thiên Lí, trên mặt liền hiện ra biểu tình ngốc lăng, Lâm Thiên Lí nhíu mày, vô cùng chán ghét nửa kia linh hồn dùng khuôn mặt chính mình làm ra biểu tình si ngốc, miệng hắn vừa mở tiếp tục toát ra một câu ngu xuẩn.

Vốn quỷ kia đang ngây ngốc, hiện tại bị mắng thì vô cùng tức giận, biểu tình dữ tợn, cơ hồ muốn bay đến cắn xé Lâm Thiên Lí, tức giận đến mất quên đi đối phương là một nửa linh hồn của mình.

Quỷ kia bị Lâm Thiên Lí kích thích khởi xướng công kích, dưới chân đạp vào thân cây mượn lực bay lên, một chân đá về phía Lâm Thiên Lí, động tác thô bạo lỗ mãng, Lâm Thiên Lí nhìn thấy hành động của hắn cũng không vội chỉ hừ lạnh một tiếng, thân mình vận khí, dưới chân xuất hiện hoa sen, thân hình mơ hồ tựa như một ngọn gió, ưu nhã tự nhiên.

Hai người một trắng một đen ở trên không trung triền đấu, người tới ta đi, không ai nhường ai, dưới chân quỷ kia vừa đóng vừa mở, vẫn luôn hướng về Lâm Thiên Lí đá, hùng hổ dọa người, sức lực mạnh mẽ, trên không trung đều là thanh âm chưởng phong phá không của hắn.

Lâm Thiên Lí di chuyển nhẹ nhàng, quỷ kia công kích nửa ngày, Lâm Thiên Lí cũng chưa từng di chuyển ra khỏi vòng, chưởng phong của hắn vừa cương vừa nhu, lúc quỷ kia quét qua, hắn liền lui về phía sau, kéo lấy cổ tay của quỷ kia phá giải một chưởng của hắn, khiến hắn không thể ổn định, chờ quỷ kia muốn thu hồi thì liền tận dụng sức lực của mình, đánh ra một chưởng, đem quỷ kia quét trở về.

Cho dù dân thường như Lâm Trường Tư cũng biết ai đang ở thế thượng phong, xem ra đây là tác dụng của việc huyết tế lâu năm, nếu như Lâm Thiên Lí hiện tại vừa mới phân liệt đánh nhau với quỷ kia, chỉ sợ một chưởng của quỷ kia Lâm Thiên Lí cũng chịu không nổi, chớ nói chi giống như bây giờ chơi trò mèo vờn chuột với hắn.

Hai người ở trên không trung chiến đấu, rất nhanh đã phân ra thắng bại, Lâm Thiên Lí một tay bóp cổ quỷ kia, đem hắn từ trên không trung trảo xuống, đẩy hắn dựa vào gốc cây, ra lệnh cho Lâm Trường Tư sử dụng chỉ đỏ trói hắn lên trên thân cây, quỷ kia không biết an phận, hung hăng trừng mắt nhìn vào Lâm Thiên Lí, trong miệng ồn ào: “Không thể nào, sao ngươi có thể mạnh hơn ta được, không có khả năng……”

Lâm Thiên Lí lạnh lùng liếc hắn một cái: “Ngu xuẩn, ngươi cùng lắm chỉ là một đám oán khí được ta tích tụ trong lúc bị khóa hồn định trói buộc mà thôi, còn tưởng giọng khách át giọng chủ!”

Quỷ kia còn muốn nói gì đó, nhưng Lâm Thiên Lí lại chẳng buồn phản ứng với hắn, phất tay một cái liền bịt kín cổ họng của hắn, khiến hắn nói không nên lời.

Lâm Thiên Lí lại đưa Lâm Trường Tư đến, y là vật chứa phong ấn của quỷ, cho nên thả được quỷ kia ra ngoài, thì y cũng có thể lần nữa phong ấn trở về, Lâm Thiên Lí dạy Lâm Trường Tư phương pháp kết ấn để y phong ấn quỷ kia.

Đôi tay Lâm Trường Tư ở trên không khí múa may, từng bước từng bước kết hạ phong ấn, chờ đến khi làm xong bước cuối, thì trong lòng bàn tay xuất hiện ánh sáng màu vàng, ẩn ẩn có thể nhìn thấy hình dáng hai con hung thú trấn trạch giống ở Lâm Trang, mà biểu tình quỷ kia nhìn vào Lâm Trường Tư cũng càng lúc càng khủng bố, giãy giụa càng thêm dữ dội.

Ngón trỏ của Lâm Trường Tư chỉ vào vết đỏ giữa mày hắn, một tay đặt ở trước ngực hắn, thân hình quỷ kia liền trở nên mơ hồ, không qua bao lâu đã bị thu hồi vào trong thân thể Lâm Trường Tư.

Làm xong chuyện này tất cả mọi chuyện cũng đã đi đến hồi kết.

Hết thảy mọi chuyện đã kết thúc, tuy rằng đêm nay có chút nguy hiểm, nhưng tốt xấu gì vẫn là hoàn thành nhiệm vụ, cũng xem như hữu kinh vô hiểm(3),ba người một quỷ ra khỏi rừng cây liền chia làm hai ngả, Lâm Thiên Lí cùng Lâm Trường Tư trở về nhà mới xa hoa, còn Đại Hắc thì đỡ Chu Hành trở về ký túc xá trong trường.

(3): bị kinh sợ nhưng không có nguy hiểm.

Bọn họ đều nghĩ sự tình đêm nay đã kết thúc, nhưng đáng tiếc mọi chuyện đều không hề đơn giản như vậy.

Chương 37.