Chương 49: Đến Uyên Hải
Đương nhiên mặt than đau lòng không người có thể hiểu được, Thư Tầm lần nữa tỏ ý cảm ơn, sau đó lại vui vẻ nhảy nhót rời đi, khuôn mặt Dạ Tiền cứng đờ nhìn thoáng qua xương đầu cá ở trong đĩa, đột nhiên cảm thấy có chút không dám nhìn thẳng.
Trong phòng phát sóng trực tiếp:
“Hahaha….. Chế có thể cười cả năm với đoạn video này.”
“Về đưa cho bánh bao nhỏ cá, ta dám đánh cược, trong lòng Dạ đại thần không phải nghĩ như vậy.”
“Hahaha, Dạ đại thần hẳn là nghĩ, ừm, trò chơi sắp sửa kết thúc, đưa cho bánh bao nhỏ một con cá, có thể mang về hiện thực nuôi! Vậy thì bánh bao nhỏ sẽ không quên mình, kết quả….. Bị ăn….. Ha ha ha……”
“Ta dám khẳng định, lúc Hôi Sắc bưng đĩa cá lên, nội tâm khi ấy của Dạ thần là cự tuyệt suy đoán!”
“Nhìn qua con cá màu lam hương vị không tệ, bánh bao nhỏ ăn rất vui vẻ.”
“Bi thương nhất là, không ai phát hiện mặt than đang bi thương! Ha ha ha…. Đây hẳn là con cá chết thảm nhất sau khi bị Dạ đại thần bắt được!”
“Xin chúc mừng bánh bao nhỏ thành công xuất sắc lấy được first kill, từ trong tay người nuôi cá – Dạ thần! Dũng khí của bánh bao nhỏ thật là đáng khen! Tiếp tục cố gắng!”
“Có thể là do ta quá nhạy cảm, còn đang suy nghĩ đến con thỏ đột nhiên xuất hiện ở trong phòng! Thật đáng sợ! Thứ kia tuyệt đối là xuất hiện đột xuất, bởi vì không có thứ gì có thể dễ dàng tiếp cận Dạ thần.”
“Lầu trên nghĩ quá nhiều, dù sao cũng đã sắp đến Uyên Hải, bất kể thành công hay thất bại, trò chơi này cũng phải kết thúc.”
Càng thâm nhập sâu vào Uyên Hải, trong phòng phát sóng trực tiếp bình luận càng thêm sôi nổi.
Sau khi đến Uyên Hải, tinh thần của mọi người đều theo bản năng nâng cao, trên tàu phá băng, Noãn Đông lần nữa xác nhận phương hướng cùng tọa độ, Uyên Hải có rất nhiều hòn đảo lớn nhỏ, nếu như không có tọa độ chính xác, sợ là bọn họ rất khó tìm được địa điểm cần đến.
Cuối cùng vào buổi chiều, dưới sự chờ đợi của mọi người, một hòn đảo có diện tích rộng lớn xuất hiện trong tầm mắt. Nhìn từ phía xa, bên trong một màu xanh đậm, còn có một màu thuần trắng cùng với xanh lá giao nhau, nhìn vô cùng bắt mắt.
Có một tầng băng thật dày bao phủ xung quanh đảo, tàu phá băng chậm rãi cập bờ, lớp băng dày nặng bị nghiền áp mở ra, âm thanh biển băng vụn vỡ văng vẳng bên tai. Sau khi tàu phá băng cập bờ, đoàn người lần lượt lên bờ, bờ biển được tuyết trắng bao trùm, nhìn qua giống như là một loại cát mịn khác vậy.
Đi tiếp vào trong, một tòa thành thị hiện đại nhỏ liền xuất hiện, đường phố chỉnh tề phủ đầy tuyết trắng, những tòa kiến trúc không quá cao, thoạt nhìn mang theo vài phần thanh u và nhàn rỗi. Đương nhiên, là một khung cảnh sinh hoạt nhàn nhã ở trên biển. Trên đảo có mấy tòa kiến trúc hơi cao nằm rải rác, có vẻ đó là cơ quan chức năng.
Đi đến đảo nhỏ, nhóm người Bạch Nguyệt đương nhiên cũng chuẩn bị rời đi, dù sao thì bọn họ cũng không có khả năng trở thành đồng đội với nhóm Dạ Tiền, lúc tại văn phòng Vi thị phát hiện dấu vết, thì nhóm người Bạch Nguyệt đã tiến hành kế hoạch vây bắt, chỉ là không ngờ đến sẽ đụng phải tiểu đội cường giả do Dạ Tiền, cùng Liệt Dương thành lập. Hiện tại, đến Uyên Hải, cũng coi như là đi nhờ xe, tuy rằng bọn họ sở hữu năng lực phi hành, nhưng vì phòng ngừa tình huống bất ngờ có thể xảy ra ở trên biển, cho nên không thể phủ nhận, bọn họ bây giờ quả thật là ôm đùi, vẫy cánh liền đi đến địa điểm cuối cùng.
Bạch Nguyệt tự nhiên cảm thấy xấu hổ khi mà tiếp tục dừng lại, vì thế sau khi từ biệt, thì nhanh chóng mang theo sáu người còn lại đi về một hướng khác.
Nhóm người Thư Tầm nhìn nhìn nhau, tựa hồ Hôi Sắc cũng có chút khẩn trương, đứng ở tại chỗ co quắp một lát, rũ đầu xoay người chuẩn bị rời đi.
Không có ai mở miệng giữ người, Dạ Tiền, Noãn Đông giống như ngày thường một khuôn mặt than, Liệt Dương như cũ không thèm để ý, Trùng tộc đối với huyết mạch và cấp bậc phân chia rất nghiêm khắc, thân là một đế vương điệp – Liệt Dương tự nhiên cũng sẽ không mở miệng, giữ lại một người có bản thể là bướm lá khô.
“Anh vẫn sẽ làm món cá khác chứ?” Thanh âm nãi thanh nãi khí đột nhiên vang lên, ngăn cản Hôi Sắc rời đi.
Hôi Sắc mờ mịt trong chốc lát, sau đó ánh mắt tỏa sáng lấp lánh đáp: “Sẽ!”
“Vậy….. Ở lại đi, cảm ơn anh đã làm cá giúp tôi.” Thư Tầm nghiêm trang nói, trong khoảng thời gian đồng hành cùng nhau, kỳ thật mọi người đều ăn rất đơn giản, công việc nấu cơm cũng là thay phiên nhau làm, Hôi Sắc dùng hơn một tiếng để xử lý cá nhỏ, Thư Tầm đều xem vào trong mắt. Bé cũng không biết, quyết định ngày hôm nay của mình, sẽ ảnh hưởng như thế nào đối với bé, đối với Hôi Sắc và toàn bộ thế giới.
Trong phòng phát sóng trực tiếp có rất nhiều ý kiến trái chiều, sau khi trông thấy việc làm này của Thư Tầm.
“Lại như vậy nữa, mắt nhìn của bánh bao nhỏ vẫn luôn một bộ thế giới này ai ai cũng là người tốt, này không phải là thánh mẫu trong truyền thuyết sao?”
“Thánh mẫu? Đây chỉ là cái nhìn của trẻ con thôi, có được không hả? Hơn nữa từ khi bắt đầu trò chơi cho đến nay, Tầm bảo bảo có làm sai chuyện gì sao? Ạch, ngoại trừ chén nước tắm kia.”
“Nhưng mà làm như vậy sẽ tăng thêm gánh nặng cho Dạ thần và Liệt Dương.”
“Tăng thêm gánh nặng? Thực lực của bướm lá khô cũng không tồi, có được không hả? Hơn nữa các người bị Tầm Tầm của ta vả mặt bao nhiêu lần rồi? Đều là trí nhớ ngắn hạn sao?”
“Dù sao thì trò chơi cũng đã sắp đến hồi kết, tiểu đội có thêm một người cũng không sao, ngồi chơi qua ải, tò mò rất lâu rồi.”
“Khoan khoan khoan khoan đã, hình như có người tới trước! Cư nhiên có người đi trước một bước đến Uyên Hải?”
“Ta cũng thấy, dựa vào dấu chân ước tính, nhân số không ít, ít nhất là mười người trở lên, hơn nữa độ sâu, chiều ngang, lực độ cũng không khác biệt lắm, rất là đều nhịp, khả năng cao là đội ngũ quân đội, tình huống xem qua rất không khéo.”
“Không chỉ có một tiểu đội! Ta theo dõi phát sóng trực tiếp của Bạch Nha, tựa hồ tất cả quân đội của các chủng tộc lớn đều tham gia vào trò chơi này, hiện tại đã có hai đội đến đây, bao gồm phát sóng trực tiếp của Bạch Nha đại đại của ta, thế nhưng không nghĩ đến Dạ thần cũng đã đến rồi, đột nhiên có chút sợ hãi.”
“Lầu trên, chuẩn bị ghi hình cho tốt, Bạch Nha của các người tuyệt đối sẽ sáp vào trước tiên, rồi sau đó sẽ bị Dạ thần một chân đá bay!”
“Sống không còn gì luyến tiếc, dựa vào kinh nghiệm xem của quá khứ, tình huống quả thật sẽ phát triển thành như vậy….”
Bạch Nha được mọi người đem ra thảo luận sôi nổi đúng là một trong những thành viên của đội ngũ quân đội, làm người ấm áp, đôi khi ngu ngốc, nhưng mà thực lực thì không thể nghi ngờ, thế nhưng được nhiều người nhớ nhất chính là, huyết mạch thức tỉnh của Bạch Nha cũng là lang tộc, không biết vì sao lại vô cùng sùng bái Dạ Tiền, mỗi lần gặp mặt trong trò chơi đều sẽ xông lên cầu tổ đội, sau đó sẽ bị mặt than Dạ Tiền một cước đá bay, đến nay vẫn chưa từng thành công tổ đội lần nào. Bạch Nha đang ở trên đảo điều tra, hung hăng hắt xì một cái.
Diện tích của hòn đảo rất lớn, dựa theo thành phố hình chữ thập mà phân hòn đảo thành bốn phần, bởi vì thời gian gấp gáp, nhóm người Thư Tầm tự nhiên sẽ lựa chọn đi dọc theo đường chính tìm kiếm, kết quả không ngoài dự đoán, phát hiện rất nhiều dấu chân, bởi vì đóng băng tuyệt đối sắp xuất hiện, cho nên bão tuyết cũng đã ngưng, vì vậy dấu chân còn rất rõ ràng.
Noãn Đông nhìn thấy dấu chân đôi mắt càng thêm thâm trầm, sau đó dùng thanh âm dị thường bình tĩnh nói: “Có lẽ chúng ta nên phân chia hành động, né tránh bọn họ, tìm kiếm đồ vật ta cần.”
Thư Tầm ngẩng cái đầu nhỏ liếc mắt nhìn Noãn Đông một cái, trầm tư rồi nói: “Nhưng mà phân tán sự chú ý cũng đồng nghĩa với việc thực lực sẽ bị hạ xuống, hơn nữa cũng không biết những nơi khác có người chơi hay không, thế nhưng hiện tại xem ra, có khả năng rất lớn là hòn đảo này đang vô cùng náo nhiệt.”
“Bởi vì như vậy, thực lực đơn thể của chúng ta mới là đứng đầu tuyệt đối, mà một khi liên hợp, nhân số chênh lệch chỉ đạt được một trình độ nhất định, đó không phải là thứ thực lực có thể bù vào, cho nên chỉ có thể đánh nhanh thắng nhanh.” Đôi mắt Noãn Đông nhìn về khung cảnh thành thị ở phía xa xa, giọng nói kiên định không thể nghi ngờ.
Thư Tầm nắm tóc suy tư trong chốc lát, cuối cùng gật gật đầu nhỏ: “Cũng có lý, còn một ngày nữa đóng băng tuyệt đối sẽ xuất hiện, dựa vào thực lực của chính mình mà quyết định phạm vi tìm kiếm, tôi cùng Dạ Tiền sẽ đi đến trung tâm thành phố, những người khác phân tán ở xung quanh, không cần cách nhau quá xa, thực lực đơn thể của chúng ta không yếu, cũng không cần ra ngoài tìm kiếm, như vậy lúc xảy ra tình huống đột ngột, thì cũng có thể trong thời gian ngắn nhất chạy đến chi viện, chỉ cần không gặp phải đội ngũ bắt tay với nhau, chúng ta sẽ có thể chiến thắng dễ dàng.”
Phân phó phạm vi tìm kiếm của mọi người xong, Thư Tầm cắn cắn móng vuốt của mình, cuối cùng vẫn là nói tiếp:” Ngoài ra, về điều kiện qua ải, hiện tại tuy rằng nhìn qua, tìm được nguyên nhân 《 Lẫm Đông Mạt Mộ》 là điều kiện thông quan, thế nhưng tôi có một ít dự cảm không tốt lắm, mọi chuyện sợ rằng không đơn giản như thế, nếu có người tìm thấy được nguyên nhân thế giới đi vào diệt vong, mà lại không có thông báo qua ải, vậy thì quay lại đây, tất cả mọi người đều phải quay về chỗ này trước trưa mai.”
Từ khi đi đến hòn đảo này, Liệt Dương đều trong trạng thái nhiệt huyết sôi trào, trông thấy vẻ mặt ngưng trọng của Thư Tầm, thì nhanh chóng duỗi tay chọc chọc khuôn mặt bánh bao một chút, sau đó dưới tầm mắt lạnh như dao của Dạ Tiền mà nhanh nhẹn thu tay vế, Liệt Dương lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn: “Bánh bao nhỏ, không cần lo lắng, người sản xuất trò chơi sẽ không để người chơi rơi vào đường cùng, cho nên trước khi đóng băng tuyệt đối xuất hiện vào ngày mai, chúng ta nhất định sẽ qua ải!”
Thư Tầm duỗi tay béo cọ cọ mặt thịt của mình, học bộ dáng thường ngày của Liệt Dương, không sao cả nhún nhún vai: “Hy vọng là vậy.”
Cuối cùng, nhóm người Thư Tầm phân tán rời đi, thân ảnh nhanh chóng biến mất ở giữa các tòa kiến trúc, Thư Tầm chọc chọc ngực Dạ Tiền: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Dạ Tiền tựa như lơ đãng nhìn thoáng qua phương hướng Noãn Đông rời đi, nhẹ nhàng ừ một tiếng, lúc này mới nâng bước đi về trung tâm thành phố. Nhảy vài cái, Dạ Tiền đã rời khỏi khởi điểm rất xa, xung quanh tràn ngập an tĩnh, hai cánh tay béo của Thư Tầm nắm lấy mép túi, đột nhiên nhẹ giọng hỏi: “Anh nói, Noãn Đông thật sự là Huyễn tộc?”
Một hồi yên lặng trôi qua, thanh âm lạnh băng của Dạ Tiền vang lên: “Trước mắt là vậy, ngoại trừ Huyễn tộc, thì không còn chủng tộc nào có tinh thần lực siêu việt.”
Thư Tầm nắm tóc: “Ồ, Huyễn tộc thoát ly thân thể tồn tại dưới dạng tinh thần thể, vậy bọn họ dựa vào năng lượng gì để tồn tại?”
Động tác dưới chân Dạ Tiền không ngừng di chuyển, cũng không hề có dấu hiệu chậm lại, hiển nhiên từ sớm đã đoán được nghi vấn này của Thư Tầm, thậm chí cả hai người đều nghĩ đến một khả năng: “Đây là bí mật tối cao của Huyễn tộc, chỉ sợ ngoại trừ bọn họ, thì không ai biết được. Thế nhưng, nếu có một loại năng lượng tinh thần hủy diệt hành tinh này, thì cho dù là Huyễn tộc, cũng tương đối khó khăn.”
Giọng nói hai người nho nhỏ vang lên, mãi cho đến khi gần đến trung tâm thành phố, Thư Tầm mới đình chỉ dò hỏi, tập trung tinh thần quan sát mọi thứ xung quanh, nghe tất cả âm thanh có thể thu được từ đôi tai nhỏ của mình.
Đi trên con đường trung tâm thành phố, Thư Tầm cùng Dạ Tiền cũng không quá bất ngờ, khi mà đụng phải những người chơi khác, tuy rằng tốc độ phản ứng của những người nọ không tệ, nhưng là vẫn bị Dạ Tiền nhẹ nhàng giải quyết, cứ như vậy ở trên đường đi giải quyết hết ba người. Mà ba người này nhìn qua thì đều là đến từ những đội ngũ bất đồng, một phương là chiến đội Thú tộc, bên còn lại là đội ngũ chuyên nghiệp của Linh tộc.
Có thể chỉ trong một khoảng thời gian ngắn tìm được vị trí của Uyên Hải và chạy đến đây, thì đại đa số người chơi đều là đội ngũ quân đội, hoặc là người chơi chuyên nghiệp, bởi vì tất cả bọn họ đều phải tiếp thu, trải qua huấn luyện chuyên nghiệp vô cùng nghiêm khắc, giữa đồng bạn với nhau cũng phải có sự ăn ý rất cao.
Sắp đến hoàng hôn, Dạ Tiền cùng Thư Tầm đều đã tìm kiếm xong một nửa phía bắc trung tâm thành phố, thế nhưng cũng không tìm thấy vị trí của viện nghiên cứu. Khu vực nghiên cứu ở Uyên Hải hẳn là một nơi vô cùng bí mật, bởi thành phố trên đảo nhìn qua cùng với thành trấn ở bên ngoài hết sức bình thường, đủ để chứng minh người của viện nghiên cứu có lòng cảnh giác rất cao, cho nên muốn tìm viện nghiên cứu ở trên hòn đảo này, thì phải tiêu tốn một thân công phu.