Chương 04:

Tống Phong Phong không rảnh đuổi theo đám người kia, nhanh chóng chạy đến ôm lấy Dụ Đông, rống lên một tiếng: “Dụ Đông!”
Nước khoáng đóng băng vốn dĩ có lực sát thương rất lớn, nhưng mà không đánh trúng chỗ hiểm, trước tiên đập trúng bả vai của Dụ Đông, sau mới bắn ngược đụng phải cái ót của cậu, tuy vậy Dụ Đông vẫn cảm thấy cái ót vô cùng đau đớn, Tống Phong Phong thấy cậu không nói nên lời, thì vội vàng vạch tóc kiểm tra, quả nhiên đã chảy máu.
Hắn vừa gấp vừa tức, mắng hai câu, mặt mũi trắng bệch, trong lòng nấn ná một câu: Bị đập đến ngớ ngẩn thì sao đây?
“Đi bệnh viện!” Nữ nhân mở quầy bán quà vặt nhặt điện thoại trên mặt đất lên: “Hay là gọi 120? Hiện tại đang trong giờ cao điểm, xe cứu thương không thể đến nhanh được.”
Tống Phong Phong đột nhiên tỉnh táo trở lại, đoạt lấy điện thoại di động: “Dì cho cháu mượn gọi một cuộc!”
Nhanh chóng bấm số điện thoại bàn nhà Trương Kính.
Trương Kính vừa lúc về đến nhà, nhận được điện thoại của Tống Phong Phong: “Lại rủ tao ăn cái gì?”
Tống Phong Phong gấp gáp nói tình huống của Dụ Đông cho hắn biết, Trương Kính nghe xong hoảng sợ, hỏi rõ bọn họ đang ở đâu thì nhanh chóng bảo bọn họ đến nhà mình ngay lập tức.
“Chúng ta đến phòng khám nhà Trương Kính.” Tống Phong Phong cõng Dụ Đông lên lưng, không dám nói chuyện lớn tiếng: “Rất nhanh sẽ đến, cậu không cần sợ.”
Dụ Đông không nói chuyện, mơ hồ thở dài một hơi. Nữ nhân kia không nhận tiền của Tống Phong Phong, thúc giục hắn nhanh chóng dẫn bạn học đi đi, Tống Phong Phong hận mình không thể trực tiếp bay đến nhà Trương Kính, lại sợ chạy đi quá nhanh sẽ làm Dụ Đông bị xóc nảy, liền thời gian chờ đợi đèn xanh đèn đỏ cũng cảm thấy quá mức lâu dài, sau vài phút, cuối cùng cũng tại đầu phố Huy Hoàng trông thấy Trương Kính.
Ba của Trương Kính là một bác sĩ, mẹ là y tá, trong nhà có mở một cái phòng khám nhỏ, nằm ngay hẻm phố Huy Hoàng.
Xung quanh con hẻm có rất nhiều tiệm uốn tóc và tiệm rửa chân, mặt hàng phổ biến nhất ở phòng khám là ba con sói và thuốc tránh thai, ngoài ra còn có bí mật kinh doanh dịch vụ phá thai. Ba mẹ Trương Kính hy vọng hắn có thể học hành chăm chỉ, thi đậu đại học y khoa trên tỉnh, một đường học xong chương trình thạc sĩ và tiến sĩ, tiếp theo quay về kế thừa gia nghiệp.
Trương Kính xin miễn cho kẻ bất tài này.
“Không có chuyện gì, vấn đề nhỏ thôi hà.” Khóe miệng Trương Kính còn dính nửa hạt cơm trắng, là do đang ăn cơm thì phải chạy ra ngoài. Hắn đi ở phía trước mở đường cho Tống Phong Phong, một mặt quay đầu an ủi hai người bọn họ: “Chỉ có chút máu thôi, không sao đâu.”
Dụ Đông được Tống Phong Phong cõng, sắc mặt đau đến trắng bệch, tuy rằng làn da trắng nõn không thể nhìn rõ biến hóa, nhưng đôi môi đã không còn huyết sắc, đủ để biết đau đến mức nào.
“Chấn động não.” Dụ Đông chậm rì rì nói ra câu đầu tiên sau khi bị tập kích.
Tống Phong Phong nghe không hiểu: “Não? Đầu óc cậu bị sao?”
Hắn vô cùng sợ hãi, nếu như Dụ Đông thật sự bị ngốc, vậy thì hắn có làm gì cũng không thể bồi thường được.
“Không đến mức đó đâu.” Trương Kính cười ha ha: “Chỉ có một chai nước, không có gì đâu mà.”
Hắn ta tự tin nói, chờ đến khi đi đến cửa phòng khám, thì chính mình run rẩy hét vào mặt ba mình: “Ba! Làm sao bây giờ…Dụ Đông bị chấn động não!”
Trong phòng khám có mấy người ngồi truyền dịch, đồng thời ngẩng đầu nhìn ba học sinh vọt vào đây. Dụ Đông không quen bị người để ý, lặng lẽ nhắm lại đôi mắt, vùi đầu vào vai Tống Phong Phong.
Trương Cách đưa Dụ Đông kiểm tra sơ bộ, phát hiện chỉ chấn thương ngoài da, không đến mức bị chấn động não.
Trên thực tế vết thương trên đầu chỉ là chuyện nhỏ, vết thương ở vai mới tương đối nghiêm trọng. Tuy rằng không có trầy da, nhưng mà đã sưng thành một khối lớn, Dụ Đông không thể nâng vai phải lên, toàn bộ cánh tay phải đều như chết lặng.
“Nếu lo lắng thì ngày mai đi bệnh viện chụp hình.” Trương Cách nói: “Chú ý không nên sử dụng tay và vai phải quá nhiều, không được đạp xe, không được khiêng vật nặng, viết chữ sao? Cũng không nên viết quá nhiều.”
Dụ Đông vô cùng khiếp sợ: “Con đang học năm ba.”
Trương Cách: “Chú biết tất cả các con đều học năm ba, tổng điểm thi lần trước của con còn hơn Trương Kính 12 điểm đúng không? Chỉ cần con kiên trì một tháng thì nhất định sẽ tốt hơn.”
Dụ Đông không hé răng, cậu đối với tay nghề của Trương Cách tràn ngập nghi ngờ.
“Vậy đầu của cậu ấy?” Tống Phong Phong ở một bên hỏi: “Đầu óc có vấn đề gì không?”
“Không có.” Trương Cách nói: “Chỉ là lần thi thử tháng 10 này có khả năng không vượt qua được Trương Kính. Con không viết được nhiều chữ.”
Trương Kính: “Ba này!”
Dụ Đông: “Vậy thì con sẽ dùng phép toán và biểu thức ngắn nhất, không cần viết quá nhiều.”
Tống Phong Phong: “Có thể đậu vào cao trung 3 không?”
Phòng khám một trận ồn ào, Trương Cách lau sạch miệng vết thương trên đầu Dụ Đông, dán một miếng băng gạt. Máu đã sớm ngưng, chỉ là một vết thương nhỏ, Tống Phong Phong nhìn băng gạt ở sau đầu Dụ Đông, không chắc chắn hỏi: “Thật là không sao chứ?”
Dụ Đông vì thi thử cuối tháng mà phiền lòng không thôi, thấy hắn hỏi như vậy, thì đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó: “Ai phang tôi?”
Tống Phong Phong im lặng chốc lát, không trả lời. Hai thanh niên bỏ chạy kia, cậu nhận ra một người, là người ở bên cạnh anh Long.
Anh Long sở dĩ có thể ở trên phố Huy Hoàng làm đại ca, cơ bản là vì hắn làm người nói một không hai, rất đáng tin cậy. Tống Phong Phong dựa vào hiểu biết ít ỏi của mình đối với hắn, cho rằng không phải anh Long hạ lệnh cho người đi đánh Dụ Đông, mà khả năng lớn, là vì đàn em anh Long nhìn không quen đại ca của mình bị người trẻ tuổi như cậu vả mặt, cho nên muốn trút giận thay hắn.
“Là anh Long hả?” Dụ Đông hỏi tiếp.
Tống Phong Phong cười khổ, nửa ngày mới phun ra được một câu: “Xin lỗi.”
Dụ Đông ngồi xếp bằng trên giường bệnh, ăn đĩa trái cây Trương Kính bưng đến, Trương Kính cùng ba mẹ đều bận việc ở bên ngoài, chốc lát lấy thuốc, chốc chốc đổi bình dịch, nơi này chỉ còn hai người là cậu và Tống Phong Phong. Cắn nuốt miếng táo làm cho miệng vết thương sau ót lên xuống phát đau, cuối cùng cậu đành lựa chọn chuyên tâm ăn nho.
“Cậu là vì giúp tôi hết giận, nên mới chọc trúng những tên đó.” Tống Phong Phong ngồi cạnh giường bệnh, tay đưa quả nho cho Dụ Đông, rồi lại giơ tay nhận hạt Dụ Đông nhổ ra.
Dụ Đông tự mình kéo khăn giấy, đẩy tay Tống Phong Phong sang một bên. Rồi lại ăn thêm hai quả nho, thầm nghĩ nếu chỉ nói với Tống Phong Phong: “Cậu đừng đi gặp mấy tên đó.” Thì Tống Phong Phong nhất định sẽ không nghe theo. Cậu nên cho Tống Phong Phong một chút giáo huấn.
“Thật ra lúc nãy tôi không nói.” Trong tay Dụ Đông còn nửa quả nho, tựa như ăn không nổi nữa mà bỏ xuống, hung hăng hít hít cái mũi, phát ra giọng mũi mơ hồ: “Tai của tôi….”
Thanh âm của cậu rất thấp, Tống Phong Phong có chút nghe không rõ, vội vàng để sát vào: “Hả?”
“Tai phải của tôi không nghe thấy.” Dụ Đông cau mày, khóe mắt rũ xuống, khóe miệng giật giật, làm ra biểu tình cố nén chua xót: “Tôi không dám nói.”
Tống Phong Phong: “Hả?”
Dụ Đông có chút buồn bực: “Cậu nói cái gì? Nói lớn một chút! Tôi không nghe thấy!”
Tống Phong Phong như cũ bưng lấy cái đĩa, quả táo được cắt thành từng miếng, thịt quả tiếp xúc với không khí trong thời gian dài mà hiện ra màu gỉ sắt. Nửa trái nho ở trong cái đĩa lăn qua lăn lại, Dụ Đông nhìn trong chốc lát mới nhận ra rằng, tay của Tống Phong Phong đang run run.
Dụ Đông từ trong tay hắn cầm lấy cái đĩa, rồi liếc mắt nhìn Tống Phong Phong một cái.
Tống Phong Phong trợn tròn đôi mắt, ngơ ngác nhìn vào Dụ Đông, nhìn hồi lâu, nhìn đến đôi mắt đều mỏi, nước mắt cũng sắp rơi xuống, thì mới chậm rãi cúi đầu.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh, chỉ nghe thấy các loại âm thanh ở bên ngoài, đồ vật va chạm, trẻ nhỏ khóc lớn, còn có phố Huy Hoàng cách đó không xa vang lên đủ loại hò reo.
Dụ Đông đẩy đẩy Tống Phong Phong: “Cậu đừng nói cho bà ngoại tôi biết.”
“Không thể.” Tống Phong Phong xoa xoa cái mũi: “Lỗ tai của cậu đã điếc vì sao lại không nói với bà.”
“Tôi không muốn ba tôi biết.” Dụ Đông cao giọng: “Tôi không muốn cho ông ta biết!”
Tống Phong Phong từng nghe Chu Lan nói qua, quan hệ của Dụ Đông và ba của cậu không hề tốt, hắn vẫn luôn không biết không tốt đến trình độ nào, hiện tại ngược lại có chút hiểu biết.
Đối với yêu cầu của Dụ Đông, Tống Phong Phong không trả lời, cũng không tiếp tục truy hỏi. Trên thực tế thời gian tiếp theo hắn đều trầm mặc, thậm chí sau khi đi lấy xe đạp, thanh toán 5 tệ phí gọi điện, cùng Dụ Đông về nhà, hắn cũng từ chối lời mời ở lại ăn tối của Chu Lan, một người một xe chậm rì rì về nhà.
Đối với chấn thương ở bả vai và đầu, Dụ Đông đã nói dối Chu Lan. Cậu nói lúc chơi đá banh thì bị té ngã, Chu Lan nửa tin nửa ngờ, nhưng Dụ Đông nói dối quá mức chân thật, miêu tả quá trình cũng vô cùng tỉ mỉ, lúc sau Chu Lan hỏi hỏi vài lần thì không hỏi nữa.
Chu Lan đã lớn tuổi, buổi tối thường đi ngủ sớm, Dụ Đông mỗi đêm đều học đến khuya muộn, trong nhà không có ai xem TV, tòa nhà hai tầng rưỡi vô cùng im ắng. Chờ Dụ Đông gian nan tắm xong, Chu Lan lại hỏi cậu vài câu, rồi mới thả cậu về phòng.
“Nghỉ ngơi sớm một chút, không nên thức khuya.” Chu Lan không yên tâm, lại nấu cho Dụ Đông một chén trứng gà nước đường: “Tối nay Tống Phong Phong sẽ ăn cái gì đây? Nhà nó cũng không có ai nấu cơm.”
Dụ Đông thầm nghĩ không ai nấu cơm, nhưng mà hắn có hai ngàn, ăn cái gì bên ngoài chẳng được.
Hiệu quả của thuốc giảm đau dần dần biến mất, Dụ Đông ngồi ở bàn học, bị cơn đau ở bả vai và ót tra tấn đến mức chỉ có thể dựa vào bàn học thở dốc.
Cậu bắt đầu hối hận rồi. Vì sao phải xuất đầu lộ diện giúp đỡ Tống Phong Phong? Hắn bị người lừa tiền thì có liên quan gì đến Dụ Đông cậu? Tống Phong Phong ngốc, nhưng mà Dụ Đông cậu không có ngốc, những người này có thể tùy tiện trêu vào sao?
Cơn đau làm cho cậu nghĩ loạn đủ thứ, trong chốc lát oán hận Tống Phong Phong, trong phút chốc lại oán giận nhóm người tập kích mình cùng với anh Long, cuối cùng còn oán hận cả bản thân mình.
Không biết đêm nay có thể ngủ hay không? Hiện tại cậu lại oán hận Trương Kính, vào lúc cậu sắp rời đi cũng không đưa cho mình hai viên giảm đau, chờ đem đám người oán trách xong rồi, thì lại bắt đầu chán ghét bản thân bất lực.
Về sau sẽ không ra tay giúp đỡ Tống Phong Phong nữa. Dụ Đông xoa xoa đôi mắt, thầm nghĩ, Tống Phong Phong không phải người xấu, hơn nữa đối với mình rất tốt, nhưng mà chính mình cũng nên tỉnh táo lại, bạn bè như vậy là không thể kết – – nghĩ đến đây, đột nhiên Dụ Đông sụ mặt, cau mày chậm rãi ngồi thẳng lưng.
“Kết giao bạn bè phải xem địa vị, xem xem có hữu dụng hay không, nếu như vô dụng thì không thể kết giao” cậu bị chính mình làm cho ghê tởm muốn chết luôn.
Đây là câu cửa miệng của ba cậu, không biết từ khi nào câu nói ấy đã ăn sâu vào trong não cậu.
Dụ Đông chậc vài tiếng, cuối cùng từ bỏ việc làm bài tập, xoay người lăn lên trên giường chuẩn bị nằm ngủ một chút. Tuy rằng bây giờ đã là mùa thu, nhưng mà cái nắng cuối thu vẫn còn vô cùng gay gắt, muỗi vẫn như cũ sinh sản mạnh mẽ. Cậu nằm được vài phút, thì đứng dậy chuẩn bị đóng lại cửa sổ, bỗng nhiên trông thấy trên cầu Ngọc Hà có người đang đạp xe đi đến.
Người nọ xuống cầu Ngọc Hà, quẹo một cái, đi ngang qua nhà Chu Lan, nhanh chóng chạy về phía trước.
Dụ Đông hô to một tiếng: “Tống Phong Phong!”
Tống Phong Phong lập tức thắng xe, quay đầu đi đến nhà Dụ Đông: “Cậu còn chưa ngủ?”
“Ngủ không được, đau muốn chết.” Dụ Đông nhảy xuống giường, chạy ra ban công: “Cậu đi đâu? Cũng đã một giờ rồi.”
Đèn đường chiếu sáng đôi mắt sầu lo của Tống Phong Phong. Bóng đêm dày đặc, ánh đèn sáng tỏ, mước da ngâm đen của hắn không dễ nhìn thấy, mày rậm mắt to trên khuôn mặt là sự áy náy cùng lo lắng rành mạch.
“Dụ Đông, xin lỗi cậu.” Tống Phong Phong nghiêm túc nói: “Tôi đi tìm anh Long, tôi biết bọn bọ ở đâu. Tôi đi báo thù cho cậu. Bọn họ làm cậu bị điếc, tôi cũng làm cho bọn họ…..”
Dụ Đông ngạc nhiên nhanh chóng đánh gãy lời nói của cậu: “Đừng đi.”
Bên trong ánh đèn thoạt nhìn Tống Phong Phong có vẻ lỗ mãng cùng kiên định.
“Tôi đi đây.” Hắn không phải đến đây trưng cầu ý kiến của Dụ Đông, chỉ là vô tình bị Dụ Đông phát hiện, rồi nói tính toán của mình cho cậu nghe mà thôi. Hướng Dụ Đông vẫy vẫy tay, Tống Phong Phong lại sải bước lên xe đạp, tiếp tục đi về phía trước. Một cây thanh sắt còn được hắn treo ở đầu xe lay động, va chạm tạo ra thanh âm trầm đục.
Dụ Đông hận không thể trực tiếp nhảy từ lầu hai xuống: “Tống Phong Phong!!!”
Cậu lo lắng, há miệng thét lên: “Cậu khoan đi đã! Tôi đau muốn chết!”
Đau thật sự là đau, lời này không phải là lời nói dối. Cậu thật sự là đau đến mức không thể chịu được, vừa nói đến đây, thì lập tức có trăm nghìn nổi uất ức xuất hiện, khiến cho cậu ngay tức khắc vô cùng tự nhiên mà khóc nức nở: “Cậu tìm thuốc giảm đau cho tôi trước đã!”
Quả nhiên Tống Phong Phong dừng xe lại, vội vội vàng vàng quay xe, chạy đến đèn đường dưới lầu nhà Dụ Đông: “Cậu nhịn một chút, tôi đi mua ngay.”
Dụ Đông thầm nghĩ tôi đau đến mức này mà cậu cmn còn không chịu nghe lời tôi nói?! Dụ Đông nhanh chóng chà lau nước mắt, quay đầu chạy xuống lầu.
Nhẹ tay nhẹ chân mở cửa, trông thấy Tống Phong Phong vẫn còn đứng dưới ánh đèn đường, rụt đầu rụt cổ chờ cậu: “Tôi đi tìm Trương Kính, muộn rồi tiệm thuốc không còn mở cửa nữa.” Y nhỏ giọng nói: “Trời đang mưa, cậu đừng có ra ngoài.”
Dụ Đông vọt đến trước mặt hắn, trước đè lại đầu xe không cho chạy: “Tôi không có điếc. Là tôi đã lừa cậu!”