Chương 46: Thi thể mắt xanh thứ hai.
Bị Dạ Tiền cùng Liệt Dương đánh bại, cũng đồng nghĩa với việc mất đi khả năng lật ngược tình thế, đoàn đội săn giết giả hiểu rõ đạo lý này, vì vậy mà vài người liền hiện thần sắc uể oải, cũng có người thoạt nhìn lại bình tĩnh hơn nhiều, là nam nhân tóc trắng kia.
Trong lúc chiến đấu thì cánh tay trái của nam tử tóc trắng đã bị Dạ Tiền bẻ gãy, nhưng trên mặt hắn lại không lộ ra bất kỳ biểu hiện thống khổ nào, chỉ mang vài phần tiếc hận mà nói: “Đáng tiếc, đã chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, tập kích Nhân tộc Dạ Tiền cùng Trùng tộc Liệt Dương, nếu như thành công, chúng ta nhất định sẽ nhất chiến thành danh.”
Liệt Dương vòng quanh nam nhân tóc trắng hai vòng, sau đó nhếch miệng cười: “Tôi đã nghe qua chuyện của các người, tiểu đội săn giết Bạch Nguyệt, Thú tộc, bản thể là thiên nga.”
Nam nhân tóc trắng cũng nở nụ cười, coi như ngầm thừa nhận, thần sắc vẫn đạm nhiên như cũ, hiển nhiên bọn họ cũng đã sớm nghe qua thủ đoạn của Liệt Dương và Dạ Tiền, vì vậy mà trước khi ra tay đã làm xong tâm lý, huống chi săn giết giả giống như bọn họ, đối với chuyện sinh tử so với người thường bình thản hơn nhiều.
Thư Tầm (⊙⊙) “Thiên nga!” Bé đối với bản thể này cảm thấy cực kỳ bất ngờ, bởi vì đoàn săn giết giả này nhìn qua vô cùng hung ác, so với hình tượng thiên nga trong đầu Thư Tầm là hoàn toàn bất đồng, thậm chí Thư Tầm còn có chút nghi ngờ, có phải là vì thời gian quá lâu, nên thời đại vũ trụ hiện tại định nghĩa của thiên nga có chút khác trước rồi không?
Dạ Tiền giơ ngón tay vỗ vỗ vào đầu nhỏ của Thư Tầm, thờ ơ lên tiếng: “Loại ngỗng này không thể ăn.” Tất nhiên, Dạ Tiền đã đem sự kinh ngạc hưng phấn lẫn cảm thán của Thư Tầm, biến thành trạng thái vui vẻ vì nhìn thấy thức ăn.
Săn giết giả vốn dĩ đang dùng vẻ mặt thản nhiên: “…..” Đột nhiên cảm thấy có chút lạnh lẽo? Không bằng đừng nói ra câu này.
Ý cười của Liệt Dương cũng cứng đờ, có chút sợ hãi mà liếc mắt nhìn Dạ Tiền cùng Thư Tầm.
Thư Tầm: “……” Bản thân bé không hề có ý định ăn mà, có được không? Thế nhưng vẫn là phối hợp ồ một tiếng, sau đó ánh mắt tiếp tục phát sáng, nhìn chằm chằm nhóm săn giết giả hô: “Áo lông!”
Săn giết giả: “…..”
Cuối cùng, Thư Tầm vẫn không có được áo lông thiên nga mềm mại, mà lại thu hoạch được bảy phương tiện phi hành trên không vừa nhanh vừa tiện lợi, danh tiếng của tiểu đội săn giết giả Bạch Nguyệt luôn rất cao, hơn nữa hẳn là vẫn có người mở kênh phát sóng trực tiếp, dưới tình huống này, đương nhiên không ai muốn nhận lấy kết cục bị nhổ sạch hết lông.
Lại nói thời gian gấp gáp, cuối cùng hai bên tạm thời đạt thành hiệp nghị đồng hành, còn Thư Tầm cũng đã thấy được thú hình của thiên nga, quả thật so với hình tượng trong đầu bé vẫn có chút khác biệt, hình thể lớn hơn rất nhiều, cái cánh sải dài ra đến 2 mét, trừ những cái đó ra thì những thứ khác không thay đổi nhiều lắm, nhìn qua vô cùng ôn hòa, mập mạp trắng trẻo…. Hửm? Thư Tầm lắc đầu, loại bỏ bốn chữ cuối cùng.
Thiên nga trắng to lớn có thể chịu được trọng lượng của một người trưởng thành, thế nhưng phương thức đi nhờ lại là yêu cầu bọn họ phải nắm lấy hai chân thiên nga, treo ở phía dưới mà bay, đương nhiên, Thú tộc cũng có sự kiêu ngạo của mình, ngoại trừ người đó là người vô cùng thân cận, nếu không sẽ không cho phép người khác ngồi lên trên lưng mình, mà nhóm người Dạ Tiền cũng không có hứng thú dẫm lên điểm giới hạn của bọn họ.
Vì thế không lâu sau đó, sáu con thiên nga cực lớn sải cánh bay lên trên bầu trời, nhóm người Dạ Tiền trực tiếp dùng một tay giữ chặt cái chân thon dài của thiên nga, mượn lực rời khỏi mặt đất. Đương nhiên Thư Tầm không đủ sức bám vào cái vuốt của thiên nga, như cũ vẫn nằm bên trong túi áo của Dạ Tiền, nhô đầu ra nhìn bản thân cách mặt đất càng lúc càng xa, đôi mắt to tròn đen nhánh tràn đầy mới lạ. Đối với Bạch Nguyệt đang bị thương cánh tay, cũng là nam nhân tóc trắng kia, thì giống nhau dùng trạng thái hình người, một tay nắm lấy chân của đồng bạn, mượn lực bay đi.
Tốc độ phi hành trên bầu trời so với tốc độ hành tẩu trên mặt đất hiển nhiên nhanh hơn rất nhiều, chỉ là trạng thái phi hành này ở trong thế giới 《Lẫm Đông Mạt Lộ》 phải chịu rất nhiều hạn chế nghiêm trọng, ở thế giới này không có lúc nào mà không có gió và tuyết, cho nên ở trong bầu trời bão tuyết phi hành không những dễ dàng lạc mất phương hướng, mà còn tiêu hao rất nhiều năng lượng, tuy nhiên cảm ứng phương hướng của đoàn người Bạch Nguyệt rất tốt, hơn nữa giữa họ còn có phương thức giao lưu đặc thù của riêng chủng tộc, đó cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ có thể tìm được đồng đội của mình, ngay sau khi bước vào truyền tống trò chơi.
Dưới tình huống thời tiết cực đoan, làm mọi người tiêu hao hết hai ngày thời gian đi đường, đây còn là nhờ vào thú tộc am hiểu bay lượn, mà về sau Liệt Dương cùng Hôi Sắc cũng tự mình bay đi. Thời gian hai ngày, phần lớn thời gian đều là lên đường gấp rút, sau khi bay cao lên trên bầu trời, ở trong bão tuyết tầm nhìn vẫn luôn bị hạn chế, trước mắt vẫn luôn là màu trắng không đổi, dường như đã làm cho bọn họ dần dần quên đi mọi thứ ở Vi thị.
Theo thời gian bọn họ bay ngày càng gần đến Phù Châu, thì loại ký ức tưởng chừng đã phai nhạt này lại bừng cháy vô hạn trong nháy mắt, toàn bộ Phù Châu trống vắng, tuyết trắng dày đọng hai bên đường, không một bóng người hay thi thể, so sánh với tình hình phức tạp ở Vi thị, thì thoạt nhìn Phù Châu đơn giản hơn nhiều, thế nhưng giống nhau làm người không thể nhìn rõ, bởi vì ai cũng không biết, bên trong thành phố trống rỗng này, những người biến mất đã đi đến nơi nào.
Là một thành phố hải cảng, trình độ phồn hoa của Phù Châu cũng sẽ không kém hơn Vi thị, diện tích đóng chiếm vô cùng lớn, nếu muốn thu thập tư liệu kỹ càng, nhất định phải tiêu hao rất nhiều thời gian, nhưng mà nhóm người Thư Tầm lại không nghĩ sẽ lãng phí quá nhiều thời gian ở Phù Châu, bởi vì dựa theo hồ sơ bí mật bên trong bộ phận khí tượng, kể từ lần bắt đầu đóng băng vĩnh hằng đầu tiên, tốc độ đóng băng trên tinh cầu này sẽ càng ngày càng nhanh, rất mau thôi, sự đóng băng vĩnh cửu lần hai sẽ tiếp diễn, mà phạm vi đóng băng có thể sẽ bao quát toàn bộ khu vực đại lục này.
Hiện tại, bọn họ không biết những người chơi khác có phát hiện ra được quy luật này hay không, thế nhưng ngẫm lại, tất cả các manh mối đưa ra đều không phải là hồ sơ bí mật, tựa như vào lúc Thư Tầm ở trong căn cứ lâm trường phát hiện ra tờ giấy đó, tuy là không biết người nào viết, nhưng mà rõ ràng thời gian vĩ độ rất gần với thời gian vĩ độ ở bên trong hồ sơ bí mật.
Nếu không ai phát hiện ra được quy luật này, thì 《Lẫm Đông Mạt Lộ》 sẽ lần đầu tiên nghênh đón số lượng người chơi tử vong cao nhất từ trước đến nay, mở ra một trang lịch sử mới.
Dựa vào nội dung bên trong hồ sơ bí mật, thì toàn bộ hành tinh này sẽ rơi vào trạng thái đóng băng toàn diện trong vòng một tháng nữa, từ Bắc bán cầu nhanh chóng lan rộng đến Nam bán cầu, thời gian quá mức cấp bách, nhưng mà hiện tại Thư Tầm vẫn như cũ không điều tra ra được điều kiện qua cửa, bây giờ xem ra, điều kiện qua ải cao nhất có thể là điều tra nguyên nhân tinh cầu đi đến con đường diệt vong, nhưng mà không biết vì nguyên nhân gì, Thư Tầm luôn cảm thấy bản thân bé đang ở bên trong một màn sương mù, có một loại trực giác không thể hiểu nổi, cho rằng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Bay đến bầu trời Phù Châu, đoàn người chậm rãi tiếp đất, men theo đường chính bắc nam của thành phố đi về phía hải cảng đông nam, dọc theo đường đi còn thu thập thêm một ít vật tư xung quanh, dù sao thì năng lượng bị tiêu hao vẫn cần phải bổ sung lại, nếu không thì sợ bản thân chưa kịp qua ải, đã phải chết đói ở trên đường.
Ngoại trừ vật tư cơ bản, đương lúc bọn họ rời khỏi chốn đô thị trung tâm thành phố, thì còn phát hiện ra một cổ thi thể ở khu dân cư ngoại ô Phù Châu, một đường đi đến, thi thể gần với trạng thái của Thanh Mặc nhất, đó là một thiếu niên, ôm đầu gối ngồi trước cửa một tòa nhà, đôi mắt màu xanh lam nhìn về phía trước, ánh mắt trong suốt mang theo chờ đợi, thi thể thiếu niên sớm đã cứng đờ, nhưng vẫn như cũ sinh động như thật.
Lại là một cổ thi thể mắt lam, một cổ thi thể tràn đầy hi vọng chờ mong điều gì đó. Xét thấy tình huống đặc thù, Thư Tầm tỉ mỉ điều tra căn nhà phía sau thiếu niên, trong phòng vô cùng sạch sẽ, bên trong phòng khách có treo một bức ảnh gia đình, cũng không tìm thấy thi thể ba mẹ thanh niên, Thư Tầm muốn tìm một chút, xem xem thanh niên có thói quen viết nhật ký giống Thanh Mặc hay không, thế nhưng lại không thấy gì, ngược lại chỉ tìm ra được một đống giấy xét nghiệm và giấy kiểm tra, nhìn thông tin ở trên, Thư Tầm trầm mặc hồi lâu.
Đây là giấy kiểm tra khoa não cùng với khoa thần kinh, thiếu niên ngồi ở ngoài cửa kia thế nhưng lại là một đứa trẻ đần độn, IQ thấp, cùng lắm chỉ có thể đạt được IQ của một đứa nhỏ ba tuổi, khoảng cách thời gian của những tờ giấy xét nghiệm rất xa, chắc là ba mẹ thiếu niên vẫn luôn tìm kiếm phương pháp điều trị cho thiếu niên, nhưng mà lại không ngờ đến, kỷ nguyên băng hà đột ngột xuất hiện. Còn về việc ba mẹ thiếu niên sau đó đã đi nơi nào, thì Thư Tầm tìm không ra manh mối.
Đột nhiên phát hiện thi thể mắt lam thứ hai khiến cho Thư Tầm nghĩ đến một số chuyện, những người sở hữu đôi mắt màu lam sẽ có khả năng thích ứng cao với kỷ nguyên băng hà, chỉ cần vật phẩm sung túc, thì bọn họ sẽ có thể tiếp tục tồn tại, vậy thì, những người may mắn sở hữu đôi mắt màu lam đã đi đến nơi nào rồi? Bọn họ có biết kết cục cuối cùng của tinh cầu này không? Và thiếu niên ở ngoài cửa cùng với Thanh Mặc ở biệt thự Vi hồ, có gì giống nhau? Mới có thể khiến cho thi thể của bọn họ được bảo tồn? Hay chỉ đơn giản là sự trùng hợp mà bọn họ gặp được?
Không tìm thêm được bất kỳ manh mối nào, bọn họ chỉ đành rời khỏi khu dân cư, tiếp tục đi về phía hải cảng.
Nửa tiếng sau, nhóm người đã đứng tại hải cảng Phù Châu, nơi này không phải là cảng biển lớn nhất ở Phù Châu, thoạt nhìn vẫn rất đông đúc chật chội, các thùng hàng chỉnh tề đầy ắp, lúc này toàn bộ bến tàu đã sớm phủ đầy tuyết trắng. Biển xanh rộng lớn mênh mông không thể nhìn thấy bất kỳ gợn sóng nào bên trong bão tuyết, khu vực bãi biển một mảnh trắng xoá, gió tuyết cô độc thổi qua, đập tan mặt biển đóng băng, làm nổi bật cái lạnh đến thấu xương.