[QPTC] Chương 31: Con hát

Chương 31: Con hát

Đó là một người đàn ông anh tuấn lịch lãm, vào lúc bị người phát hiện hắn cũng không chút sợ hãi, mà bình tĩnh rời khỏi bóng cây, khóe môi hắn mang theo ý cười nhàn nhạt, khung kính viền vàng, nhìn qua nhẹ nhàng thanh lịch, quanh thân tỏa ra khí chất phong độ trí thức, tựa như một chàng thư sinh đến từ cổ đại, mở miệng là có thể nói ra vài câu thơ cổ nổi tiếng.

Hắn bước ra nhẹ giọng cười nói với Lâm Trường Tư cùng nam nhân, thanh âm của hắn dịu dàng dễ nghe: “Ngại quá, quấy rầy rồi, tôi không cố ý nghe trộm hai người nói chuyện, chỉ là tôi đang ở chỗ này thay quần áo, không ngờ hai người lại đến đây, tôi cũng không định phát ra tiếng……”

Người đàn ông này tựa như một món hàng xưa cổ, ngay cả phong cách nói chuyện cũng mang theo hương vị cổ xưa.

Lâm Trường Tư nghe xong lời hắn nói lại nhìn quần áo trên người hắn, phát hiện hắn đang mặc một bộ trường bào màu lam, trên áo có thêu những sợi tơ đủ màu, cổ ống tay áo có đường viền màu vàng, phức tạp nhưng tinh xảo, như vậy vừa nhìn là biết một bộ áo diễn màu lam. Vừa rồi y chỉ chú ý đến mắt kính cận hiện đại của người kia, mà quên mất nhìn xem quần áo trên người hắn.

Lâm Trường Tư nhìn hắn vài lần, ba-lô còn đang đặt ở bên cạnh nam nhân, khóa túi cũng chưa đóng, có thể trông thấy quần tây, áo sơ mi tán loạn ở bên trong, xem ra người đàn ông này không có nói dối.

Hành động, biểu cảm của hắn vô cùng lịch sự, hơn nữa là hắn đến đây trước, Lâm Trường Tư cũng không thể trách hắn, cũng may khi nãy chưa có nói chuyện gì quan trọng với chú hai, Lâm Trường Tư suy nghĩ một chút rồi cười đáp: “Không sao, vốn dĩ anh đến đây trước, là chúng tôi quấy rầy mới đúng, anh đừng trách móc mới phải, đúng không chú hai?”

Lâm Trường Tư nói, nghĩ tìm kiếm sự đồng ý của nam nhân, quay đầu nhìn lại trông thấy khuôn mặt hoảng hốt của đối phương, đôi mắt chăm chú nhìn vào nam nhân kia, cả người xuất thần, bộ dạng hoảng hốt tựa như nhớ đến chuyện gì đó, nhìn nhìn liền nhìn đến ngớ ngẩn.

Lâm Trường Tư cũng ngây người, trong lòng xuất hiện một tia cảm xúc không rõ, khiến cho lòng ngực chua xót, khó chịu.

Từ trước đến nay y chưa từng trông thấy bộ dáng này của nam nhân, vừa mới nhìn thấy một nam nhân khác liền sửng sốt. Bỗng y nhớ lại tấm bình phong ‘Tặng cho bạn tốt Lan Nạp’ trong đêm minh hôn, những lời cố ý lấy lòng bạn mình, đều làm cho y có chút không thoải mái, bởi những việc đó y chưa từng chứng kiến qua, nghĩ đến chuyện hắn cũng từng đối xử đặc biệt với những người khác, y liền cảm thấy vô cùng ghen tỵ.

Nghĩ đến đây trong lòng càng thêm khó chịu, nhịn không được hừ lạnh một tiếng, Lâm Thiên Lí nghe thấy hồi phục tinh thần, nhìn chằm chằm vào nam nhân kia rồi nhíu mày, nhưng lại không nói câu nào, nắm lấy bàn tay Lâm Trường Tư xoay người rời đi.

“Nè, chú làm gì vậy?” Vốn lồng ngực Lâm Trường Tư đang khó chịu, hiện tại bị hắn kéo đi lảo đảo, lòng mang tức giận, căn bản không muốn đi cùng hắn, nhưng lại không thể thoát khỏi sức mạnh của nam nhân, chỉ có thể đi theo sau, cũng không biết hắn ta muốn làm cái gì, vội vàng hỏi.

Lâm Thiên Lí không đáp, im lặng đi về phía trước, tuy rằng Lâm Trường Tư đang bực bội, nhưng sẽ không phát tiết lên đầu người khác, y quay đầu nhìn nam nhân kia, đối với hắn nở nụ cười ngượng ngùng, nam nhân cũng không hề cảm thấy kỳ quái, mỉm cười dịu nhàng, vẫy tay với Lâm Trường Tư, vô cùng phóng khoáng.

Lâm Trường Tư bị kéo đi vài mét, rất nhanh sẽ rời khỏi tầm mắt của nam nhân, thì ở phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng cười khẽ cùng với một câu ý vị sâu xa: “Sau này gặp lại.”

Lâm Trường Tư bị nam nhân kéo đi rất xa, y một đường truy hỏi, nam nhân một lời cũng không đáp, chờ đến khi tới gần đám đông, Lâm Thiên Lí mới buông tay, lúc này trên tay của Lâm Trường Tư đã xuất hiện vệt đỏ.

“Chú hai, chú bị gì vậy?” Lâm Trường Tư đi đến nhìn mặt Lâm Thiên Lí, phát hiện vẻ mặt của hắn nghiêm nghị, một bộ trầm tư.

Lâm Thiên Lí nhìn chằm chằm Lâm Trường Tư, trong mắt bất giác xuất hiện biểu tình lo lắng, hơi hơi mở miệng, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Lâm Trường Tư cẩn thận quan sát nửa ngày, cũng không biết hắn bị làm sao, thế nhưng trong lòng âm thầm cảm thấy nam nhân khi nãy có cái gì đó kỳ quái, vì vậy người này mới cư xử như thế. Nghĩ một lúc, cơn tức giận trong lòng cũng tiêu tan đi, an ủi nắm lấy tay Lâm Thiên Lí, nhón chân áp sát vào mặt hắn gọi: “Chú hai?”

Đôi mắt lo lắng đập vào tầm mắt Lâm Thiên Lí, hắn nhịn không được kéo y vào lòng, đầu chôn vào cổ Lâm Trường Tư.

Bộ dáng kia khiến cho Lâm Trường Tư sửng sốt, tựa hồ y có thể cảm nhận được sự yếu ớt của nam nhân, người đàn ông trong lòng y trước giờ vẫn luôn kiên cường, bá đạo tựa như không gì không làm được, nhưng hiện tại…. Lâm Trường Tư không khỏi cảm thấy đau lòng.

Đôi tay ôm lấy cổ nam nhân, sờ sờ đầu tóc đen của hắn: “Chú hai, chú bị sao vậy? Người đàn ông khi nãy…..” Chú có quen?

Lâm Trường Tư còn chưa nói ra ba chữ cuối cùng liền cảm thấy có gì đó lạ lạ, chú hai đã chết bảy tám chục năm, thì sao có thể quen biết người kia? Người kia nhìn qua chưa đến 30, chú hai sao có thể biết được, nhưng mà làm sao giải thích biểu cảm kỳ quái của chú?

Lâm Trường Tư thở dài, chú hai không thể nào quen biết người đàn ông kia, Lâm Trường Tư an ủi bản thân, có lẽ người đó nhìn giống một người chú hai quen biết khi còn sống? Nghĩ lại giả thiết này là đáng tin nhất.

Lâm Thiên Lí nghe thấy nhưng không đáp, ngược lại càng thêm ôm chặt đối phương, hơn nửa buổi mới nói một câu mơ hồ: “Bé ngoan, cho dù sau này có phát sinh bất kỳ chuyện gì, em…..”

“?” Lâm Trường Tư tò mò ngẩng đầu nhìn hắn, đây là lần đầu tiên y trông thấy nam nhân nói chuyện lắp bắp không rõ, hỏi lại: “Em làm sao?”

Nam nhân lại không nói gì nữa, chỉ lặng im nhìn y trong chốc lát, sau đó nuốt xuống câu nói phía sau ‘đừng trách ta, cũng đừng rời bỏ ta’, hắn điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cười nhạt: “Không, ý ta là, sau này cho dù thế nào đi chăng nữa, cũng đừng qua lại với tên kia, nhất định phải cách hắn ta xa một chút.”

“Ặc? Vì sao.” Lâm Trường Tư kỳ quái hỏi.

Lâm Thiên Lí chậm rãi trầm mặt: “Hắn ta có vấn đề.”

Lâm Trường Tư còn muốn truy hỏi, nhưng Lâm Thiên Lí lại im lặng không đáp, Lâm Trường Tư tiếp tục dây dưa không ngừng, nam nhân chỉ đành nói thêm một câu, hắn cảm thấy tên kia có gì đó không đúng, cụ thể như nào thì hắn không biết.

Hai người còn đang tán gẫu, thì bỗng nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của nhóm người không xa, hai người quay đầu thì thấy ở phía bên kia bắt đầu biểu diễn khai mạc, màn che sân khấu đã được kéo lên, sau đó có một người hóa trang cực kỳ xinh đẹp mặc trường bào xanh lam từ hậu trường bước ra, tuy rằng đã tháo mắt kính, trang điểm đậm, thế nhưng Lâm Trường Tư liếc mắt một cái liền nhận ra đó là nam nhân ở trong rừng cây.

Lúc này mặt hắn trang điểm rất dày, lông mày bay nhảy, xếch lên như tranh, sớm đã không còn khí chất phong độ trí thức, ngược lại mang theo một loại dụ hoặc, so với con gái còn quyến rũ hơn, vừa nhấc mắt mị nhãn như tơ, vừa cúi đầu ôn nhu tràn đầy, tay áo rộng tung bay, thân mình bay bổng, tựa như tiên nữ, xinh đẹp hồng trần, khó trách khiến cho nhiều người thét đến chói tai.

Hắn có nền tảng vững chắc, mỗi một động tác bay múa đều đúng chỗ và hoàn mỹ, đủ thấy kỹ năng có bao nhiêu là tuyệt vời.

Ngay khi hắn mở lời, thanh âm dịu dàng uyển chuyển, thăng trầm bay bổng, thể hiện hết cái thần một cách nhuần nhuyễn, càng thu hút được sự chú ý và cổ vũ của mọi người.

Bên trong khoảng không đều là nỗi cô đơn của hắn, giọng nói ai oán, âm điệu uyển chuyển lâu dài, Lâm Trường Tư nghe rõ mấy câu ở phía sau.

“……..
Một đời yêu thương đều đổ vỡ

Khúc nhạc đã hết, người vẫn chưa về,

Yêu hận quấn quýt si mê,

Yêu, không hối tiếc,

Hận, cũng không hối.”

Trong đôi mắt của hắn chứa đầy nỗi đau vô tận, muốn khóc than nhưng lại chẳng thể rơi nước mắt, ánh mắt u oán lướt qua chân trời, chậm rãi nhìn về phía khán phòng, những người bị hắn quét đến đều ngưng thở, nhưng mà ánh mắt của hắn vẫn không dừng lại.

Lâm Trường Tư nhìn theo ánh mắt của hắn, cuối cùng phát hiện đôi mắt kia chậm rãi dừng lên nam nhân bên cạnh y, sau đó Lâm Trường Tư trông thấy nam nhân trên sân khấu nhìn chú hai chằm chằm, khuôn miệng khép mở nói vài câu ngôn ngữ môi, Lâm Trường Tư không biết hắn nói cái gì, quay đầu nhìn xem chú hai, liền thấy ánh mắt của hắn ngơ ngác đứng nhìn nam nhân trên đài.

Lâm Trường Tư không biết tâm tình của mình hiện tại thế nào, y cảm thấy bản thân tựa như một vị khán giả, lạnh lùng nhìn hắn cùng nam nhân trên sân khấu nhìn nhau, tuy rằng hắn mặt không biểu tình, không biết suy nghĩ cái gì, nhưng mà đôi mắt ngơ ngác đó, khiến cho lòng y chua xót chán nản, là một loại tư vị vô tận không dứt.

Khi bài hát trên sân khấu kết thúc, khán giả bên dưới nhiệt liệt hoan hô, người trên sân khấu không hề lộ ra biểu cảm kích động, như cũ bình tĩnh thong dong, hắn ưu nhã cúi chào khán giả, nói một vài lời cảm ơn, sau đó nâng mắt nhìn vào Lâm Trường Tư, nở một nụ cười nhẹ dàng, rồi xoay người bước xuống sân khấu.

Kế tiếp xảy ra chuyện gì, Lâm Trường Tư cũng không biết, y chìm đắm vào trong tâm tư của chính mình, đối với mọi thứ xung quanh chẳng còn cảm giác, khi nào về nhà đều đã quên.

Y lười phản ứng với Lâm Thiên Lí, tìm lấy một lý do, cũng chẳng chịu đi tắm, trực tiếp nằm lên giường ngủ.

Trong mơ thật thật giả giả, si si oán oán, cũng không biết nằm thấy cái gì, một đêm hốt hoảng cứ như vậy trôi qua.

Chương 32

[QPTC] Chương 30: Trò hay

Note: Trường Bào – Trang phục dành cho nam trong thời Mãn Thanh

Hiện tại thụ có tình cảm với công, nên mị để xưng hô là ‘chú – em’ nhé.

‐————

Chương 30: Trò hay

Đám đông còn đang hoan hô, Đại Hắc ở trong nhóm người buông Chu Hành ra, tiếp tục xoay người đi đến phía trước trêu ghẹo các cô gái khác, Chu Hành bị ném ở phía sau, cả người cứng đờ, cúi đầu, sau đó phát ra một tràn cười khủng bố.

Hắn ta càng lúc càng cười lớn, Đại Hắc chơi đến quên trời quên đất, từ từ nhớ lại vừa rồi bản thân hắn đã làm ra chuyện gì, cơ thể của hắn cũng bắt đầu trở nên căng cứng, đám người vây xem trò vui, có chút không hiểu nhìn chằm chằm vào Chu Hành thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

Chu Hành nở nụ cười âm hiểm, tay nắm chặt roi, đôi mắt đen láy dõi theo bóng dáng của Đại Hắc, giọng nói trầm thấp: “Cái đồ con gấu ngu ngốc não tàn nhà cậu, cậu chán sống rồi đấy phỏng, vậy mà cũng dám phi lễ lên đầu tôi, hôm nay không đánh chết cậu, tôi không phải là Chu Hành!”

Vừa dứt lời, đoàn người xung quanh liền sôi trào, thanh âm này, rõ ràng là giọng nói của đàn ông! Nghĩ đến nụ hôn ban nãy có không ít cô gái như sói tru lên.

Chu Hành vung roi vài cái vào không trung, rồi mới đánh một cái lên lưng Đại Hắc, một tiếng ‘chát’, Đại Hắc bậc nhảy la hét, sau đó bắt đầu chạy trốn, Chu Hành cũng chạy theo phía sau đánh, Đại Hắc vẫn luôn trốn, hiện trường một mảnh hỗn loạn, những người vây xem cũng chạy ra ngoài, sợ bị vạ lay.

Hiện trường rối loạn, trường roi tựa như có mắt, chỉ đánh đuổi một mình Đại Hắc, tuy được chế tạo đặc biệt không tạo ra thương tổn, nhưng đánh vào người vẫn là lưu lại từng vệt đỏ dài, Đại Hắc bị Chu Hành đuổi đánh, tựa như một chú khỉ con tung tăng nhảy nhót, vừa khóc vừa la: “Đệch, đừng đánh nữa!”

Chu Hành nghe hắn mới lạ, cười lạnh một tiếng, ra tay càng thêm ác liệt, Đại Hắc thấy bản thân không thể tránh thoát, thét lên: “Cậu còn không dừng, thì đừng trách anh Hắc không khách khí!”

“Ồ?” Chu Hành cười nhạo một tiếng: “Tôi phải xem xem, cậu muốn không khách khí như nào.” Nói, càng ra tay đánh ác hơn, thủ đoạn dứt khoát đánh vào da thịt của Đại Hắc, Đại Hắc trốn đông tránh tây, thấy không thể tránh khỏi, quyết định dừng lại, cho hắn đánh vài cái, tay không tấc sắt bắt roi của hắn, nắm chặt, làm Chu Hành không thể tiếp tục hành động, đám đông theo sau cũng bộc phát từng âm thanh trầm trồ khen ngợi.

Chu Hành dùng sức kéo kéo hai cái, sức lực của hắn không thể so với Đại Hắc, căn bản kéo không nhúc nhích, lại nghe thấy thanh âm trầm trồ khen ngợi, tên chó Đại Hắc này vậy mà còn dám đối với những tiếng khen thưởng mỉm cười đáp lại, Chu Hành có chút xúc động muốn đem nhóm người kia nghiền nát thành tro, hắn hét lớn với Đại Hắc: “Buông tay, ông đây có thể để cậu chết được toàn thây!”

Tiếng nói thô tục cũng bắt đầu tuôn ra!

“Ầy, cô nàng này thiệt đanh đá.” Trong nhóm vây xem có kẻ không sợ chết hô lên, khiến cho xung quanh một trận cười vang, Chu Hành tức đến khuôn mặt nghẹn đỏ, tàn nhẫn trừng mắt nhìn Đại Hắc. Đại Hắc quyết tâm không buông tay, Chu Hành dứt khoát ném roi, trực tiếp dùng quyền đánh hắn.

Không có roi, tuy rằng thân thủ Chu Hành nhanh nhẹn, nhưng xét về hình thể lại thua xa Đại Hắc, Đại Hắc cơ bản không sợ Chu Hành, dù sao hắn da dày thịt béo, đánh vào trên người cũng không thấy đau, bị đánh đến tàn nhẫn, thì lặp lại chiêu cũ, nắm tay Chu Hành, Chu Hành giơ chân, Đại Hắc dứt khoát bắt lấy tay hắn, đem hắn đè trên mặt đất, thân thể bị quấn chặt, ép tới Chu Hành không thể động đậy, chỉ có thể dùng đôi mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Đại Hắc.

Bọn họ đánh nhau đến như vậy, người ngoài xem vào lại là tương ái tương sát, ngoài ra còn có vài cô gái không sợ chết lấy điện thoại ra điên cuồng chụp hình hai người họ, trong miệng còn kêu: “Lên đi lên đi! Hôn thêm cái nữa” linh tinh.

Đại Hắc đè nặng Chu Hành cũng thật xấu hổ, sợ buông ra, Chu Hành lại đánh hắn, không buông ra, hắn nhìn đôi mắt của Chu Hành lại thêm chột dạ sợ hãi, chỉ có thể ấp a ấp úng vụng về nói với Chu Hành: “Ấy dà, không phải chỉ đùa thôi sao, đàn ông đàn anh có gì mà sợ, cùng lắm tôi cho cậu hôn lại một cái, Hắc gia tôi không ngại.” Hắn nói xong lời này, ánh mắt Chu Hành càng thêm khủng bố, Đại Hắc càng thêm nói lắp, trong miệng cũng bắt đầu lấy lòng: “Nè, tôi buông cậu ra, nhưng cậu phải bảo đảm không tìm tôi gây phiền, không đánh tôi nữa.”

Chu Hành từ đầu đến cuối chỉ mở to đôi mắt hung tợn nhìn hắn chằm chằm, Đại Hắc ủ rũ thở dài: “Ấy dà, Hắc gia tôi sợ cậu được chưa, đừng nhìn tôi như vậy, trái tim nhỏ bé của tôi đều bị cậu làm cho sợ hãi đến run rẩy.” Nói, che lại đôi mắt của Chu Hành, đầu cũng chuyển sang Lâm Trường Tư đang ở phía sau mỉm cười cầu cứu.

Lâm Trường Tư cũng không để ý đến hắn, tuy Chu Hành đối với y không tệ, nhưng Chu Hành khủng bố như vậy, nếu như hôm nay y giúp Đại Hắc, lúc sau bởi vì chuyện này hắn lại chỉnh mình thì sao? Kiên quyết không giúp, Lâm Trường Tư xoay đầu, coi như không thấy.

Đại Hắc trong lòng phỉ nhổ đồ vô lương tâm, trước mắt thật sự không có biện pháp, đối với đám người kêu tránh ra tránh ra, Hắc gia tôi muốn chạy bảo vệ mạng sống, người xem náo nhiệt, vui vẻ nhường cho hắn một con đường, Đại Hắc làm tốt tư thế chạy, trong lòng hô 123, sau đó nhanh chóng buông Chu Hành, đứng dậy chạy không còn bóng dáng.

Chu Hành vỗ vỗ bụi ở trên người, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang chạy trốn, cười lạnh, hừ, chạy được mùng một trốn không qua mười lăm, trừ khi hắn vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt mình, nếu không hắn nhất định sẽ bị đẹp mặt, Chu Hành nở nụ cười âm hiểm, một chân đá vào quầy hàng, đem đế quầy đá hướng lên trời, nghênh ngang rời đi.

Cù Đan Phượng xoa xoa tim nhỏ, vui vẻ nâng cái sạp dậy, haha, nhìn thấy trò vui, cô liền không so đo với Chu Hành đang điên cuồng!

Hehe, sờ sờ di động trong túi, hà hà, hôm nay kiếm được rồi!

Hôm nay, cô sẽ đăng tin này lên diễn đàn của mình!

Chu Hành cùng Đại Hắc đều đã tiêu sái rời đi, Lâm Trường Tư nghĩ lợi dụng hỗn loạn rồi đánh bài chuồn, nhưng Cù Đan Phượng không cho y cơ hội này, thiếu hai vai chính là Chu Hành và Đại Hắc, kiểu nào cũng phải lôi kéo Lâm Trường Tư chống đỡ mới được, Lâm Trường Tư khổ bức, mảnh mai, đáng thương, bị đẩy ngã nằm cả ngày trên ghế quý phi, cho người ghé đến chụp ảnh, còn thường thường chịu đựng vuốt sói của ma nữ, đợi đến chạng vạng mới được cho phép rút lui, khi đó Lâm Trường Tư cũng đã mệt như chó.

Ban đêm học viện cũng có hoạt động, hôm nay y ở chỗ này bán thịt bán cả một ngày, mệt muốn chết, cơ bản không nghĩ sẽ trở về đơn độc cùng quỷ sống chung, quỷ kia có tính chiếm hữu cực cao, hôm nay y lại như vậy, ai biết lúc về sẽ bị xử phạt như nào, vẫn là qua đêm trong trường thôi, tránh được một lúc thì cứ tránh.

Trong lòng đã có tính toán, y cũng không dám quay về kí túc xá thay đồ, trực tiếp đi đến quầy bán thức ăn vặt mua đồ ăn, y mặc bộ quần áo kia bị đàn chị ở quầy hàng thấy được đùa giỡn một hồi.

Y cột chặt quần áo trên người, ngồi trong quầy hàng chờ đợi lễ khai mạc bắt đầu, ban ngày y nghe nữ ma đầu nói, buổi tối sẽ có sinh viên nghệ thuật trường khác tới đây biểu diễn, đến lúc đó nhất định vô cùng náo nhiệt, Lâm Trường Tư tính toán đi xem.

Chẳng mấy chốc trời đã tối, các mặt hàng bán ở trên quầy cũng đã được thay đổi, về đêm càng có nhiều người rảnh rỗi, cư dân sống gần trường học cũng đến đây, so với ban ngày càng thêm sôi động.

Lâm Trường Tư lẻ loi một mình, sạp này sáng sủa, sạp kia cũng rực rỡ, cách ăn mặc của y thì kỳ lạ, thường xuyên có rất nhiều cô gái lôi kéo xin chụp ảnh chung, y đều gật đầu đồng ý, bởi đối với những cô gái y vẫn luôn rất dễ nói chuyện.

Y nở nụ cười trên môi, đáp ứng yêu cầu tạo dáng thân mật, chụp ảnh cùng với các cô gái, bỗng nhiên y trông thấy hình bóng quen thuộc ở gian hàng trước mặt, phút chốc trở nên ngẩn ngơ.

Gian hàng kia được trang trí theo phong cách cổ xưa, nhìn qua giống như được dựng lên bằng các đoạn tre, trước gian hàng có treo lồng đèn màu cam, tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp, người đàn ông kia tóc dài rối tung, bận một bộ trường bào màu trắng bạc đưa lưng về phía y, quần áo cổ trang trên người hắn cùng với gian hàng cổ kính đều hợp thành một thể, tựa như đến từ một thời không khác.

Chẳng rõ hắn đang chọn cái gì trên gian hàng, hai người đẹp ở trong gian hàng mắt hình trái tim, hai má ửng hồng, vô cùng kích động không biết đang nói cái gì với nam nhân.

Ánh sáng dịu dàng khiến cho bóng dáng nam nhân trở nên ấm áp, nhưng lại chân thật, hình ảnh ấy tựa như giấc mộng làm cho Lâm Trường Tư có chút nhút nhát, không dám đến gần.

Nam nhân tựa như có mắt ở sau lưng, hắn xoay người, liếc mắt một cái liền trông thấy Lâm Trường Tư đang trong đám đông, hắn nhìn chăm chú vào Lâm Trường Tư, đôi mắt mang theo trầm tĩnh nhưng ấm áp, nam nhân mỉm cười vẫy tay với y: “Qua đây.”

Lâm Trường Tư trông thấy hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng, xấu hổ cúi đầu đi đến bên người nam nhân: “Chú hai!”

Hai người bọn họ đều ăn mặc theo phong cách cổ trang, quanh người lại có hơi thở sủng nịch mờ ám, thấy thế nào cũng không giống quan hệ chú – cháu, cho nên hai người đẹp ở trong gian hàng nghĩ rằng, bọn họ đang chơi Cosplay, YY càng thêm mạnh mẽ, cũng chẳng cảm thấy kỳ quái, ngược lại đối với hai người bọn họ đẩy mạnh tiêu thụ vật phẩm, trang sức, đồ đôi trong quán.

Lâm Trường Tư bị ánh nhìn của bọn họ làm cho xấu hổ, vội vàng xua tay từ chối, ngược lại nam nhân tỏ vẻ không quan tâm, nhìn qua vô cùng hứng thú.

Cuối cùng nam nhân bị hai cô gái nhiệt tình đẩy mạnh tiêu thụ nhìn trúng một cặp túi thơm, hình dáng xinh đẹp, mang đậm phong tình dân tộc, tay nghề cũng không tệ, trên túi thêu một câu danh ngôn lâu đời ‘sinh tử ly hợp, lòng này nguyện thề, nắm chặt tay người, cùng người già đi.’ Xem như một vật phong nhã.

Hiển nhiên nam nhân rất thích vật này, người đẹp đẩy mạnh tiêu thụ nửa buổi, hắn vẫn luôn cầm vật đó trên tay không có ý định buông bỏ, rất rõ ràng là muốn mua, thế nhưng lại chậm chạp không chịu trả tiền, hai người đẹp nói đến miệng khô lưỡi khô, cuối cùng thất vọng đến sắp khóc.

Lâm Trường Tư ở bên cạnh buồn cười, cuối cùng cười chê đủ rồi, bỏ tiền ra mua.

Ai mà ngờ được nam nhân muốn mua một vật phong nhã lại là một con quỷ nghèo, chẳng có lấy một đồng!

Hai người rời khỏi gian hàng, đi vào đám đông, Lâm Trường Tư quay đầu, có thể trông thấy hai người đẹp kia nhìn chằm chằm vào hắn, hai mắt nóng bỏng, Lâm Trường Tư quét mắt liếc nhìn nam nhân bên cạnh, mắng thầm, các em gái, nếu như các em biết nam nhân anh tuấn như thần là một con quỷ, các em vẫn còn nhiệt tình như vậy không?

Bọn họ ăn mặc quá trội, sợ lại có cô gái nào đó lớn gan tới gần, vì vậy một người một quỷ vô cùng ăn ý đi đến nơi vắng người, chờ đến khi đi sâu vào trong rừng không còn bóng người, Lâm Trường Tư mới mở miệng.

“Chú hai, sao chú lại đến đây?” Lâm Trường Tư có chút không được tự nhiên, nắm nắm vạt áo, nghĩ muốn cột chặt cổ áo mở rộng.

Nam nhân nhìn chằm chằm vào quần áo lộ ra bên ngoài, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, vỗ đầu y: “Sao nào? Không muốn thấy ta?”

Lâm Trường Tư méo miệng, hiện tại không muốn thấy, y mặc thành như vậy, không nghĩ để hắn trông thấy.

Trong lòng y nghĩ như vậy, nhưng miệng lại nói: “Nào có, gần đây đều không thấy chú đâu……” Ngay cả lần trước bọn em bị Li Ly truy đuổi chú cũng không xuất hiện, những lời này lộ ra vài phần oán trách, Lâm Trường Tư không nghĩ nói.

Lâm Thiên Lí giúp y chỉnh lại quần áo: “Gần đây có chút việc.”

Trong lòng Lâm Trường Tư hừ hừ vài tiếng, chú là một con quỷ hay nói dối, không muốn nói thì thôi.

Lâm Thiên Lí nhìn bộ dạng buồn bực không tin của đứa nhỏ, trong lòng thở dài một tiếng, gần đây hắn phát hiện một ít thứ, hiện tại mỗi đêm đều liên lạc với Thiên Thanh, yêu cầu ông làm cách nào đó khiến hắn có thể cách y xa hơn 10m, để hắn có thể ra ngoài điều tra, nhưng mà những chuyện này hắn không có cách nào nói cho Trường Tư biết.

Hắn kéo đứa nhỏ vào lòng, vừa định mở miệng dỗ dành, thì bỗng nghe thấy tiếng ‘cạch’, rõ ràng có người giẫm phải cành cây.

“Ai?” Hắn đối với phương hướng phát ra âm thanh, cao giọng hỏi một câu.

Lâm Trường Tư không nghe thấy thanh âm gì, cũng nhìn theo phương hướng của nam nhân.

Trong rừng cây vô cùng yên tĩnh, ngay vào lúc y cho rằng nam nhân nghe nhầm, thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, sau đó từ trong rừng cây xuất hiện một người đàn ông.

Chương 31